-Rầm rầm.- Cánh cửa bị đóng kín trong hai nghìn năm đã được Quỷ
tiền bối từ từ mở ra.
Lăng của Tần Thủy Hoàng lần đầu tiên được thực sự phơi bày ra
trước mặt người ngoài.
-Wow!. - Thạch Trung Ngọc kinh ngạc kêu lên.
-Quả là thần kì!- Trương Vô Kị hoàn toàn mất lí trí khi nhìn
thấy mọi thứ bên trong.
Quỷ tiền bối không nói lời nào, đôi môi run rẩy khiến anh không
thể thốt lên lời.
Chỉ nhìn thấy rằng, mỗi tòa kiến trúc hoàn toàn lơ lửng trong
không trung, như thể trọng lực ở đây đã hoàn toàn mất tác dụng.
Từng người từng người một, các chiến binh, ngựa bằng đất nung cùng
những cỗ xe đang bay lơ lửng trên không trung. Sảnh chính tráng lệ
giống hệt như cung điện hoàng gia ở Hàm Dương.
-Hóa ra đây chính là Cung điện A Phòng!- Trương Vô Kị chỉ vào
sảnh chính trên bầu trời mà nói.
-Ôi chúa ơi! Cung điện A Phòng mà bị Hạng Vũ đốt cháy hóa ra là
ở đây, Cung điện A Phòng bên ngoài kia chắc chắn là giả mạo
rồi!
-Đây mới thực sự là gọi là tay nghề điêu luyện này!- Quỷ tiền
bối nhìn vào những tòa kiến trúc đẹp và tráng lệ kia mà kêu lên. Để
cho một người khô khan phải thốt lên câu nói này đã chứng tỏ được
sự quyến rũ không cưỡng lại được của tòa kiến trúc này.
Thạch Trung Ngọc ngược lại không quá để tâm vào những thứ đẹp đẽ
đó, đối với anh chỉ cần cho 1 trận bom vào đây nổ tung là không còn
cái gì cả. Thứ duy nhất mà anh ngạc nhiên đó là các tòa kiến trúc ở
đây có thể trôi nổi được trên không trung, anh không biết rằng thứ
năng lượng nào đang hỗ trợ cho nó có thể được như vậy.
Điều làm anh ngạc nhiên hơn nữa là các chiến binh và ngựa bằng
đất nung kia, nó khiến anh nhớ về sức mạnh đệ nhất thiên hạ của Tần
Thủy Hoàng năm đó, cũng như sự cuồng bạo của ông.
Các chiến binh và ngựa đất nung được dựng lên giống như những
chiến binh đã trải qua nhiều trận chiến và bị chìm trong biển máu.
Ngay cả khi sau nhiều năm như vậy, khí thế hào hùng của sự giết
chóc vẫn mạnh mẽ không suy giảm. Ba người bọn họ, ngay từ khi bắt
đầu bước vào ngôi mộ đế quốc đã bị chôn vùi hai ngàn năm này, dường
như họ đã cảm nhận được ánh nhìn đầy dữ tợn của những pho tượng đất
nung này. Việc bọn họ tiến vào đây, làm ảnh hưởng đến sự yên nghỉ
của Tần Thủy Hoàng đã khơi dậy sự phẫn nộ của bọn họ- những người
đang canh giữ cho giấc ngủ ngàn thu của Tần Thủy Hoàng.
-Sau hàng ngàn năm trôi qua như thế, mà những bức tượng binh mã
dũng này nhìn vẫn thật chân thật, như những vật thể sống vậy!- Quỷ
tiền bối thở dài cảm thán, luồng sát khí tỏa ra từ những pho tượng
kia khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu.
Thạch Trung Ngọc bước vào khu vực lăng mộ của hoàng gia, đột
nhiên cảm thấy như thể tất cả trọng lực của cơ thể đã bị mất ngay
lập tức. Toàn thân trôi nhẹ nhàng.
-Cái này.- Thạch Trung Ngọc kêu lên thảng thốt, sự thay đổi đột
ngột này khiến anh có chút hụt hẫng, nhưng ngay sau đó, Thạch Trung
Ngọc đã bình tĩnh lại, anh cũng không phải là chưa từng bay bao
giờ, rất nhanh sau đó anh đã có thể kiểm soát được thăng bằng.
Tuy nhiên, cũng chính lúc này, một cảm giác huyết mạch tương
thông đột nhiên xuất hiện trong não bộ anh. Mọi thứ ở nơi đây dường
như đã quá quen thuộc với anh, sát khí của những bức tượng kia đột
nhiên biến mất, đổi lại là một cảm giác khác, một cảm giác vô cùng
kỳ lạ.
Cứ như thể những người lính bằng đất này đang gọi tên anh, hô
tên anh 1 cách vô cùng kính trọng.
- Chào mừng bệ hạ trở lại cung điện!
- Cung nghênh bệ hạ hồi cung!
Âm thanh giống như tiếng núi gọi từ những chiến binh và ngựa
bằng đất nung, âm thanh nghe có vẻ mơ hồ nhưng dường như lại rất
chân thật.
Thạch Trung Ngọc từ từ bước về phía trước, từng bước bước lên
không trung, như thể đang bước đi trên một chiếc cầu thang bằng đá
vậy, từ từ đi về phía Cung điện A Phòng đang lơ lửng trên không
trung.
Từng bước từng bước, xung quanh những bức tượng binh mã dũng
cũng toát ra một bầu không khí dễ chịu hơn, như thể đang chào đón
sự trở lại của vị đế vương.
- Có chuyện gì xảy ra thế?. - Trương Vô Kị nhìn cơ thể của Thạch
Trung Ngọc đột nhiên toát ra một loại khí phách đặc biệt, khác hẳn
với bình thường. Dường như tất cả mọi thứ đều nằm trong lòng tay
anh, đều trong tầm kiểm soát của anh.
- Cửu Long Chí Tôn? - Quỷ tiền bối đột nhiên hô lên 1 tiếng kinh
ngạc, mắt trợn tròn như sắp rơi ra ngoài. Lưng của Thạch Trung Ngọc
như được phóng to vô tận trong mắt anh, tựa như 1 dãy núi cao chót
vót khiến anh không khỏi kiềm lòng. Một tiếng gầm dài như có như
không phát ra từ phía Thạch Trung Ngọc, đột nhiên khiến từ tận sâu
trong tiềm thức Quỷ tiền bối nảy ra 1 sự kích thích muốn quỳ xuống
vái lạy.
- Cửu Long Chí Tôn? - Trương Vô Kị cũng mở to mắt khi nghe những
lời của Quỷ tiền bối. - Danh xưng đó không phải là chỉ dành riêng
cho Tần Thủy Hoàng thôi sao?!"
Giữa không gian trời đất bao la này, chỉ có hoàng đế mới có thể
sở hữu một thể chất đặc biệt hoặc có thể gọi là vận khí, chỉ duy
nhất hoàng đế mới có thể sở hữu được long khí. Hào quang rồng khí
này chính là biểu tượng của hoàng thất. Khi hào quang long khí ở
hoàng đế của một triều đại nào đó suy yếu mà hào quang long khí của
một người khác vượt qua hoàng đế, thì người này chắc chắn đã được
định sẵn để thay thế vị hoàng đế kia và sinh ra một triều đại
mới.
Long khí có thể được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác,
nhưng nó sẽ dần dần suy yếu, đó là lý do tại sao rất nhiều triều
đại ngày càng trở nên suy tàn trong lịch sử cổ đại. Cửu Long khí
vận là long khí cao nhất trong số các vận khí, thường chỉ tồn tại ở
người hoàng đế sáng lập ra 1 nước mà thôi, sau đó cũng dần dần suy
yếu trong các thế hệ tiếp theo. Cho đến khi một người có Cửu Long
vận khí khác xuất hiện và thay thế triều đại này.
Theo như truyền thuyết ghi chép lại, khí vận của Tần Thủy Hoàng
là Cửu Long Chí Tôn, còn cao hơn Cửu Long khí vận rất nhiều, vì vậy
ngài ấy mới có thể có một sức mạnh mạnh mẽ như vậy để thành lập
triều đại đầu tiên và thống nhất toàn bộ Hoa Hạ.
Tuy nhiên, tại sao vào thời điểm này, Cửu Long Chỉ Tôn khí vận
lại xuất hiện trên người Thạch Trung Ngọc? Quỷ tiền bối vừa ngạc
nhiên vừa bối rối không hiểu. Liệu lần này Cửu Long Chí Tôn khí vận
xuất hiện để báo hiệu rằng 1 triều đại mới sắp được sinh ra
sao?
- Lẽ nào thằng nhóc này đã được định sẵn là người dẫn đầu Hoa Hạ
thống nhất cả thế gian này?. - Quỷ tiền bối đột nhiên nghĩ đến điều
này.
- Thằng nhóc này, tôi càng ngày càng không thể nhìn thấu nó được
nữa rồi, ha ha, có lẽ không bao lâu nữa chúng ta phải cung kính gọi
nó 1 tiếng hoàng thượng đó. - Trương Vô Kị mỉm cười lắc lắc
đầu.
Tuy nhiên Thạch Trung Ngọc lúc này không hề hay biết gì về tất
cả những điều này, anh vẫn đang bước từng bước vô hình, tiến về
cung điện A Phòng. Anh cảm giác được, ở nơi đó, dường như có thứ gì
đó đang thôi thúc mời gọi anh, khiến anh cứ tiến thẳng lên trên mà
không hề do dự gì.
Trương Vô Kị và Quỷ tiền bối chỉ có thể đứng ở cửa, lúc này họ
không dám bước lên trên đó. Cảnh tượng lúc này như thể hàng ngàn
binh lính đang chào đón hoàng đế của họ trở về ngôi vị cảu mình,
chỉ cần 2 người họ phát ra 1 cử chỉ mang tính thù địch nào đó. Mặc
dù dường như những bức tượng binh mã dũng này không thể di chuyển,
nhưng luồng sát khí phát ra từ hàng trăm ngàn binh sĩ này đủ để
khiến họ bị tổn hại nguyên thí nghiêm trong mà khạc ra máu.
- Nếu như, Tần Thủy Hoàng đã qua đời từ rất lâu rồi, và bây giờ
đã luân hồi chuyển kiếp về đây.- Quỷ tiền bối đột nhiên nói.
- Quỷ tiền bối, ý của huynh là?- Trương Vô Kị ngạc nhiên nói
- Nếu như ta nói, thằng nhóc này chính là chuyển kiếp tái sinh
cuả Tần Thủy Hoàng đệ nghĩ sao?. - Quỷ tiền bối trầm giọng nói.
- Chuyển sinh của Tần Thủy Hoàng?!- Trương Vô Kị kinh ngạc kêu
lên, và có vẻ như ngay lập tức anh cũng đặt niềm tin vào nó. Bởi vì
đây là lí do duy nhất có thể giải thích cho tình hình hiện tại.
Dáng vẻ oai phong lẫm liệt hiện tại của Thạch Trung Ngọc đúng thực
là quá phù hợp với phong thái uy nghiêm của 1 đức minh quân đang
trở về triều.
Thạch Trung Ngọc là bản chuyển sinh của Tần Thủy Hoàng? ! Nghĩ
đến điều này, Trương Vô Kị đột nhiên không nhịn được cười thầm.
- Bảo sao chỉ trong vòng vài tháng thôi mà cơ thể cậu ta có thể
phát triển nhanh như vậy, đúng là chỉ có mỗi khả năng này thôi.