Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1130: CHƯƠNG 1093. TRẪM CHÍNH LÀ THỦY HOÀNG ĐẾ.

Lúc này Thạch Trung Ngọc có cảm giác bản thân giống như đang đi

trên con đường quen thuộc từ rất nhiều năm về trước. Tất cả mọi

thứ, tiếng nói cười sung sướng, tiếng thét to rao hàng quen thuộc…

Ngựa xe như nước, khiến hắn cảm thấy có chút mơ hồ rồi lại vô cùng

rõ ràng.

Chậm rãi đi tới phía đằng trước cửa cung của cung A Phòng, hai

tượng binh mã uy vũ đứng lặng ở cửa.

- Cung nghênh bệ hạ hồi cung!

Sự vui sướng kia vô cùng chân thật, khiến Thạch Trung Ngọc không

kìm nén được mà chảy xuống hai dòng nước mắt.

Hắn nhẹ nhàng gật đầu, chậm rãi đi vào trong cung A Phòng.

Những kiến trúc xa hoa lộng lẫy kia, tất cả mọi thứ đều chân

thật như vậy, những thị nữ, cung nữ đều biến thành tượng người, bọn

họ đang vui đùa ầm ĩ, tưới hoa. Bước vào trong cung, vô số giọng nữ

véo von bắt bầu réo gọi.

- Bệ hạ, thần thiếp rất nhớ người!

- Bệ hạ!

Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng gật đầu suốt cả quãng đường. Hắn hàm

chứa nước mắt, đi từng bước một về phía đại điện.

Nơi đó là nơi các vị quan lại lên triều, là nơi thảo luận chính

sự, cũng là trung tâm chính trị của Đại Tần.

- Kẽo kẹt.

Cửa lớn dù đã trải qua ngàn năm nhưng vẫn còn như mới bị Thạch

Trung Ngọc chậm rãi đẩy ra.

Trong đại điện rộng lớn, vô số quan văn quan võ đứng lặng ở đó,

mặt nhìn về phía ngai vàng ở tít trên cao kia. Bên trên ngai vàng

Cửu Long được đúc hoàn toàn bằng vàng ròng, một người đàn ông trung

niên khôi ngô mặc cẩm bào, tay phải cầm trường kiếm, nhắm mắt ngồi

ngay ngắn.

- Tần Thủy Hoàng?!

Thạch Trung Ngọc nhìn người đàn ông kia, trong đầu lập tức nghĩ

đến cái tên này. Người nọ giống như đang kêu gọi hắn, khiến Thạch

Trung Ngọc không nhịn được mà bước nhanh tới đó.

Trong đại điện rộng lớn, sàn nhà ở giữa khắc đầy hoa văn hình

rồng, đó là hành đạo chỉ có Thủy Hoàng Đế mới được đi.

Thạch Trung Ngọc rảo bước đi lên đài cao, lẳng lặng đứng ở trước

ngai vàng.

Người đàn ông ngồi trên ngai vàng kia nhìn qua thì giống Thạch

Trung Ngọc y như đúc. Có điều khí chất của người nọ tôn quý vô

cùng, giống như một vầng thái dương sáng lấp lánh, khiến Thạch

Trung Ngọc không dám nhìn thẳng.

- Cuối cùng ngươi cũng tới rồi.

Một giọng nói già nua đột nhiên vang lên.

- Ngươi là ai?

Thạch Trung Ngọc lập tức hoảng loạn kêu lên.

- Hừ, trẫm chính là chủ nhân của đại điện này, cũng là chủ nhân

của đế quốc này - Thủy Hoàng Đế Doanh Chính!

Giọng điệu kia chứa đầy sự uy nghiêm vô thượng, khiến đầu gối

của Thạch Trung Ngọc không khỏi mềm nhũn, suýt chút nữa đã quỳ

xuống.

- Tần Thủy Hoàng, không phải ngươi đã rời xa nhân thế rồi

sao?

Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.

- Ha ha, trẫm chính là Thủy Hoàng Đế, là hoàng đế thiên thu vạn

đại của đế quốc Đại Tần này, cho dù thân thể có mất đi, ngô vẫn là

một người bất tử!

Tần Thủy Hoàng cuồng vọng cười to, nói.

- Tần Thủy Hoàng, cũng là một thế hệ hoàng đế, vậy mà lại không

dám dùng chân thân để gặp người khác?!

Thạch Trung Ngọc la hét khắp nơi xung quanh. Vị Tần Thủy Hoàng

này tạo cho hắn áp lực rất lớn, khiến hắn cảm thấy vô cùng khẩn

trương.

- Trẫm, đang ở trước mặt ngươi!

Thạch Trung Ngọc sửng sốt, ở trước mặt hắn… Lẽ nào chính là

người đàn ông đang nhắm mắt này?

- Ngươi chính là Tần Thủy Hoàng?

Thạch Trung Ngọc hỏi người đàn ông kia.

- Ha ha, không sai.

Tần Thủy Hoàng cười to nói, nhưng thân thể kia không có bất kỳ

cử động nào, vẫn nhắm mắt trầm tư như cũ.

- Chuyện này rốt cuộc là sao?

Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi. Mấy chuyện này cũng quá kỳ lạ rồi

đó. Dù thân thể không nói gì, nhưng mình lại có thể nghe được giọng

nói của người nọ.

- Ha ha, được rồi, trẫm không đùa giỡn với ngươi nữa.

Tần Thủy Hoàng cười to nói:

- Có điều là một thế hệ đế vương, ngươi lại thiếu kiên nhẫn như

vậy, khiến trẫm rất thất vọng.

- Một thế hệ đế vương? Ta ấy hả?

Thạch Trung Ngọc chỉ vào mình, hỏi.

- Lẽ nào ngươi đã quên rồi sao?

Tần Thủy Hoàng trầm giọng hỏi:

- Ngươi chính là ta, ta chính là ngươi, ngươi chính là hoàng đế

của đế quốc Đại Tần này! Thủy Hoàng Đế Doanh Chính!

Tiếng nói vừa dứt, Thạch Trung Ngọc lập tức cảm thấy trong đầu

nổ vang, vô số hình ảnh, vô số ký ức đột nhiên xuất hiện ở trong

đầu hắn.

Những sự sỉ nhục thuở niên thiếu, âm thầm tu luyện để báo thù,

mười ba tuổi kế thừa ngôi vua, bị gian thần và Lã Bất Vi gây khó

dễ. Năm hai mươi ba tuổi mới có thể đoạt lại hoàng quyền, cầm tù Lã

Bất Vi và Triệu Cơ. Sau đó dùng mười năm để thôn tính lục quốc,

nhất thống thiên hạ. Về sau lại nam chinh bắc chiến, khai khẩn đất

đây, xây dựng Vạn Lý Trường Thành chống quân xâm lược. Một loạt sự

kiện giống như chiếu phim điện ảnh xuất hiện ở trong đầu Thạch

Trung Ngọc.

Thạch Trung Ngọc nhắm chặt mắt lại, giống như đang nhớ lại, cũng

giống như đang trầm tư.

- Không sai!

Thạch Trung Ngọc đột nhiên mở to mắt, một tia sáng bắn ra, hắn

cười thản nhiên nói:

- Ta chính là Doanh Chính! Chủ nhân của toàn bộ giang sơn này,

Tần Thủy Hoàng Doanh Chính! Ha ha ha!

Tiếng cười cuồng vọng kinh sợ toàn bộ đại điện, nó thoát ra khỏi

hoàng cung, xông thẳng lên chín tầng trời.

- Tiếng cười này…

Trương Vô Kỵ nghe thấy giọng nói kia, lập tức phun ra một ngụm

máu tươi, vẻ mặt kinh sợ nhìn về phía cung A Phòng.

Quỷ tiền bối cũng không tốt hơn bao nhiêu:

- Không sai, nó chứa đựng sự uy nghiêm vô biên, không khác gì

giọng nói tôn quý của một vị đế vương.

- Không nghĩ tới sau nhiều năm như vậy, ta thế nhưng có thể trở

lại nơi này.

Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng vỗ một cái vào chiếc ngai vàng

kia.

Người đàn ông đang ngồi trên ngai vàng ngay lập tức biến thành

một đám tro bụi, tiêu tán ở bên trong không khí. Trải qua hai ngàn

năm, thi thể đã biến thành một đám tro bụi từ lâu, dưới sự chấn

động nhẹ nhàng của Thạch Trung Ngọc, cuối cùng cũng hóa thành bụi

bặm.

Thạch Trung Ngọc nghiêng người, ngồi trên ngai vàng.

Nhìn văn võ bá quan cung kính đứng lặng phía bên dưới, hắn cười

nhẹ nhàng:

- Sống lại hết đi, các con dân của ta!

Vừa mới dứt lời, những bức tượng người kia đều bắt đầu run lên.

Lớp tro bụi bị rũ xuống, những người bên trong đều lộ diện. Quan

viên của triều Tần bị phong ấn hai ngàn năm cuối cùng cũng trở về

dáng vẻ vốn có, nhìn Thạch Trung Ngọc đang ngồi trên ngai vàng, vì

quá vui sướng nên đã bật khóc. Bọn họ đồng loạt quỳ xuống, hô

to:

- Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

- Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

- Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

- Ha ha, ha ha ha!

Thạch Trung Ngọc lập tức cười ha hả, vô cùng vui sướng vì những

điều vừa mới xuất hiện:

-Các vị ái khanh, hãy bình thân!

- Tạ bệ hạ.

Nhìn những gương mặt quen thuộc chứa đầy sự vui mừng kia, Thạch

Trung Ngọc nhịn không được lại một lần nữa cười ha hả:

- Các vị ái khanh, trải qua ngàn năm, ngô đã chờ được ngày chúng

ta gặp lại nhau. Thật sự là rất đáng mừng!”

- Ngô hoàng!

Vương Tiễn nhìn Thạch Trung Ngọc, nước mắt lập tức tuôn trào,

một vị võ tướng vậy mà lại khóc lớn ở giữa triều đình.

- Ai nha ai nha, ngươi khóc cái gì vậy!

Thạch Trung Ngọc xụ mặt nhìn về phía Vương Tiễn:

- Hôm nay là một ngày vui, không được khóc!

Vương Tiễn vội vàng lau nước mắt. Có điều bị ông lôi kéo, văn võ

bá quan cũng không tài nào nhịn được, những nhân vật tiếng tăm lừng

lẫy trước đây, lúc này lại khóc phồng cả mũi.

Mắt thấy trong triều đình chuẩn bị diễn ra đại hội thi khóc của

các vị quan lại, Thạch Trung Ngọc lập tức vỗ vào long ỷ:

- Yên lặng!

Tuy rằng xa cách nhau hai ngàn năm, nhưng sự uy nghiêm của Thủy

Hoàng Đế vẫn khắc sâu ở trong lòng mọi người, bọn họ lập tức lau

nước mắt, an tĩnh đứng lặng.

- Hai ngàn năm trôi qua nhanh như vậy.

Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng thở dài. Hắn lúc này đã dung hợp tính

cách của hai đời – Vừa là Thủy Hoàng Đế, lại vừa là Thạch Trung

Ngọc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!