Thạch Trung Ngọc lại trở về ký ức của kiếp trước,
trong lòng hắn lần nữa dấy lên ngọn lửa cháy hừng
hực.
Năm đó đại Tần cường thịnh, cường giả tiên thiên nhiều
vô số, nhưng mà tất cả đều hóa thành tượng binh trấn thủ
bên trong hoàng lăng. Hôm nay, Thạch Trung Ngọc trở lại,
những tượng binh cũng trở về nguyên hình, mấy trăm ngàn
cường giả tiên thiên vì Thạch Trung Ngọc mà tận tâm cống
hiến. Có thực lực, có thế lực, hùng tâm tranh bá thiên hạ
của đấng mày râu làm sao tan biến.
- Vương Tiễn, trẫm ra lệnh cho ngươi chuẩn bị chiến đấu,
kiểm soát kỹ lưỡng, chờ thời cơ chín muồi, trẫm ra lệnh
một tiếng lập tức theo ta thống nhất thiên hạ!
Thạch trung Ngọc tựa như quân vương trên thiên cung ra lệnh
cho Vương Tiễn.
Vương Tiễn tức thì cảm thấy vô cùng hưng phấn, "vâng!"
một vị tướng quân thân chinh bách chiến (trải qua cả trăm
trận chiến), cho dù thời gian đã qua ngàn năm, trước sau như
một vẫn nhiệt huyết với chiến trường, đam mê với chiến
đấu không thể nào vơi.
- Mông Điềm, trẫm lệnh cho ngươi...
Từng đợt mệnh lệnh hạ xuống, hoàng triều ngàn năm
trước lần nữa tràn đầy sức sống, tràn đầy cảm xúc mạnh
mẽ, tựa như lặp lại những năm tháng Nam chinh Bắc chiến
với Tần Thủy Hoàng.
Sau khi ra lệnh, Thạch Trung Ngọc đi tới thư phòng, chìa
khóa của hộp khóa Cửu Long Nhiễu Thiên đang để ở bên trong
thư phòng.
Thủy Hoàng trước kia cũng không đặc biệt yêu thích phụ
nữ, cũng không có lập hậu, trong hậu cung cũng chỉ có phi
tần kia tự nguyện hóa thành tượng đá chờ đợi bên cạnh
Thủy Hoàng.
"Bệ hạ!" Phi tần năm đó thân cận nhất với Thủy Hoàng
lao vào trong ngực Thạch Trung Ngọc khóc đến lê hoa đái vũ
(khóc mà vẫn đẹp).
Thạch Trung Ngọc thầm thở dài một hơi, không kìm được
mà nhớ lại hội chị em hiện tại. "Nếu các em biết trong
lúc bất chợt lại có thêm nhiều chị em như vậy..." Mặc dù
có được trí nhớ của kiếp trước, nhưng phần lớn tính cách
vẫn là do Thạch Trung Ngọc bây giờ làm chủ.
- Khổ cực các nàng rồi!
Thạch Trung Ngọc ôm thân thể yểu điệu kia, khẽ thở
dài.
- Không khổ, chỉ cần bệ hạ trở lại, hết thảy đều không
khổ!
Phi tử rúc vào vòm ngực rộng của Thạch Trung Ngọc, nhẹ
nhàng ngửi mùi vị quen thuộc dù đã qua hai ngàn năm vẫn y
hệt.
"Ừm" Thạch Trung Ngọc chỉ đành phải dùng sức ôm thân
thể kia, yên lặng không nói. Nhìn ba vị phi tử khác đứng
bên cạnh, mặt đầy vui sướng và mong đợi, Thạch Trung Ngọc
dang tay.
"Bệ hạ!" Các vị phi tần rốt cuộc không nhịn được, rối
rít nhào tới thút thít. Thạch Trung Ngọc tức thì bị bốn
cô gái yểu điệu ôm chặt, ôn hương nhuyễn ngọc (người con
gái thân thể trắng nõn mềm mại) trong người khiến hắn
thiếu chút nữa không thể khống chế
Chẳng qua lúc này hắn đang cố nén kích động trong lòng,
bên ngoài còn có hai người đang đợi đây.
Dịu dàng dỗ dành các phi tử, Thạch Trung Ngọc ở trong
hộc tối tìm được chìa khóa của hộp khóa Cửu Long Nhiễu
Thiên. Phấn kích đặt chiếc hộp lên trên bàn giấy.
Hộp khóa Cửu Long Nhiễu Thiên cũng không dễ dàng mở như
vậy, cho dù có chìa khóa, muốn mở ra cũng vô cùng khó
khăn.
Bởi vì khóa này được khởi động bằng chân khí Cửu Long.
Nói cách khác, trong thiên hạ chỉ có đế vương đương thời
mới có thể mở cái hộp khóa này ra, cho dù có chìa khóa,
nhưng nếu không có chân khí Cửu Long thì cũng vô ích.
"Cũng may lấy được ký ức của kiếp trước, nếu không
mình nhất định sẽ tức chết" Thạch Trung Ngọc thầm than
trong lòng, nhẹ nhàng ấn chìa khóa có hình dạng như miếng
ngọc bội lên trên hộp gấm. Vừa vặn ở vị trí kia có hình
con dấu tròn chính là kích cỡ của ngọc bội.
Cất xong ngọc bội, Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng thở ra
một hơi. Trải qua hai ngàn năm, không biết hộp khóa Cửu Long
Nhiễu Thiên có thể mất hiệu lực hay không, nếu như mất
hiệu thực thì quả là bi kịch.
Sau khi lấy lại trí nhớ, Thạch Trung Ngọc liền hiểu,
chân khí trong cơ thể mình chính là chân khí Cửu Long. Có
điều là, trước đây không thực sự bị kích thích, mặc dù
có một chút thuộc tính chân khí Cửu Long, nhưng mà sức
mạnh chân chính cũng không được dẫn ra.
Hắn nhẹ nhàng rót chân khí vào bên trong ngọc bội, sau
đó ấn ngọc bội vào trong hộp gấm.
Hộp gấm cứng rắn lúc này lại mềm như cao su dẻo vậy,
ngọc bội được ấn vào thật sâu, ngang bằng với mặt phẳng
của hộp gấm.
Vừa lúc đó, hộp gấm xung quanh có hoa văn là chín con
rồng liền tỏa ra ánh sáng màu vàng. Ngọc bội kia đang nằm
ở vị trí chính giữa, chính và vị trí cửu long đoạt châu
(chín con rồng tranh đoạt một viên ngọc trai). Có ngọc bội
khảm vào, toàn bộ hộp khóa liền sống dậy.
"Rắc rắc!" Một tiếng giòn dã vang lên, bốn bên nắp hộp
đã bị đẩy ra, nắp hộp phía trên nổi lơ lửng giữa không
trung.
Trong hộp, một cái bình ngọc tinh xảo tản ra ánh sáng
màu xanh lục êm dịu.
- Thuốc trường sinh bất lão!
Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, xem ra Từ Phúc cũng
không có lừa mình.
- Haha, Từ Phúc ơi Từ Phúc, là do ngươi tính sai hay là
không nghĩ đến việc thuốc trường sinh bất lão ngàn năm sẽ
vào trong tay ta!
Nghĩ đến đây, Thạch Trung Ngọc không nhịn được cười
lớn.
Mặc dù thuốc đã nắm trong tay, nhưng nỗi hận của hắn
với Từ Phúc vẫn không hề vơi bớt.
Năm đó, Thủy Hoàng bởi vì tu luyện công pháp, nên dù cho
thực lực của hắn vô cùng mạnh mẽ, nhưng tuổi thọ của hắn
lại không thể sống lâu được như những cường giả khác. Lúc
đánh chiếm sáu nước, sau đó thống nhất Trung Nguyên, nhu
cầu của hắn với thuốc trường sinh bất lão càng lớn hơn,
vì vậy mới phái Từ Phúc đi Đông Doanh (Nhật Bản) tìm
thuốc trường sinh bất lão, nhưng mà không ngờ sau khi Từ
Phúc tìm được thuốc lại đưa hàng giả đến cho hắn.
Cơ thể Thủy Hoàng lúc ấy đã vô cùng yếu ớt, lại bị
Từ Phúc mình vô cùng tín nhiệm thổi phồng, lừa gạt, lập
tức thở gấp, hơn nữa lại đúng dịp có thích khách tới ám
sát, Thủy Hoàng liền bị thương nặng. Sau đó kẻ hèn này ra
lệnh đưa hắn về hoàng lăng, rồi buồn bực mà lâm chung.
Dưới sự bảo vệ của hai vị đại tướng Vương Tiễn và Mông
Điềm, thi thể của Thủy Hoàng về cung A Phòng. Đồng thời
tuân theo di nguyện của Thủy Hoàng, muốn các quan viên cùng
đến cung A Phòng chôn theo Thủy Hoàng. Mông Điềm khởi động
cơ quan của hoàng lăng, chân chính đóng lại cửa hoàng lăng
vĩnh viễn, hơn nữa những quan viên cùng các binh lính bên
trong, toàn bộ hóa thành tượng đá, một lòng chờ đợi Thủy
Hoàng trở về.
Thạch Trung Ngọc cẩn thận cầm bình ngọc kia lên, bình
ngọc chỉ lớn chừng bàn tay, giống như từ phỉ thúy chế
tác thành. Nắm trong tay, còn có cảm giác ấm áp, đây
chính là dùng ôn ngọc ngàn năm (ngọc ấm) chế thành bình
ngọc. Nhẹ nhàng mở nắp bình, lập tức từ trong bình ngọc
tỏa ra một mùi thuốc.
Chỉ vừa mới hít nhẹ một hơi cũng cảm giác tinh thần
phấn chấn gấp trăm lần.
- Không hổ là thuốc trường sinh bất lão.
Thạch Trung Ngọc khen ngợi một tiếng, cẩn thận nhìn vào
trong bình, trong đó đầy những viên thuốc màu đỏ, đầy đủ
kích thước lớn nhỏ như đậu nành.
- Lại nhiều như vậy!!!!
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc khẽ hô lên.
- Đây không phải là giả nữa chứ?
Nếu như chỉ có một viên, Thạch Trung Ngọc hắn tuyệt đối
sẽ tin là thật, nhưng mà ở đây lại cả đống, ít nhất cũng
hơn trăm viên khiến hắn cảm thấy thuốc trường sinh bất lão
gì đó cũng thật quá rẻ tiền.
- Tên Từ Phúc này lấy được nhiều như vậy, một viên cũng
không cho ta?
Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, đổ ra một viên thuốc
từ trong bình ngọc, nuốt thẳng xuống.
Viên thuốc nho nhỏ kia vừa vào miệng, lập tức hiệu lực
bộc phát mạnh mẽ, khiến Thạch Trung Ngọc cảm thấy bất
ngờ. Đây là thuốc trường sinh bất lão hay là thuốc nổ?