Dược lực kia mạnh mẽ như núi lửa phun trào vậy, làm cho Thạch
Trung Ngọc thiếu chút nữa không chống đỡ nổi. Khống chế dược lực
kia vận chuyển đi khắp toàn thân.
- Quá biến thái rồi!
Cũng may mà kinh mạch của Thạch Trung Ngọc đã được cải thiện nên
rất rộng và cứng cỏi, cho nên đã áp chế được dược lực. Dưới sự xúc
tiến của chân nguyên, những dược lực này chậm rãi bị thân thể hấp
thu hết.
Thật giống như nắng hạn lâu ngày gặp trận mưa rào vậy, dược lực
bị hấp thu liên tục không ngừng tiến vào trong thân thể, một cảm
giác khoan khoái dễ chịu sinh ra. Thạch Trung Ngọc cũng cảm thấy
tất cả các lỗ chân lông trên toàn thân mình từ trên xuống dưới đều
được giãn nở ra, rất giống với cảm giác sau nhiều ngày lao động mệt
mỏi được đi xông hơi và mát xa, cực kỳ thoải mái.
Sau một hồi, rốt cục Thạch Trung Ngọc cũng mở mắt ra, cảm thán
nói.
- Quả nhiên là thuốc trường sinh bất lão!
Nếu như lúc trước vẫn có chút hoài nghi thì bây giờ sau khi ăn
thử một viên, Thạch Trung Ngọc cũng đã tin tưởng đây là thuốc thật
rồi. Nhưng mà loại thuốc có dược lực mạnh đến mức biến thái như
thế này, làm cho Thạch Trung Ngọc cũng rất là kinh hãi.
- Nếu như lúc ấy với tình trạng sức khỏe của Thủy Hoàng mà ăn
một viên thuốc này vào, đoán chừng sẽ trực tiếp đi đời nhà ma luôn.
Chẳng lẽ Từ Phúc đã biết rõ việc này, mới không dám đưa thuốc thật
về? Mà cái này cũng quá mức vô lý đi?
Có thể nói, với tình huống lúc ấy, Từ Phúc đưa thuốc về cũng
chết, mà không đưa về cũng chết. Tần Thủy Hoàng ăn thuốc này cũng
chết, mà không ăn thì cũng chết.
Đây chính là một vấn đề rất nan giải.
Suy nghĩ một chút, Thạch Trung Ngọc cũng lười phải suy nghĩ thêm
nữa. Mặc dù kiếp trước mình là Tần Thủy Hoàng, nhưng mà tất cả cũng
đều là quá khứ rồi, bây giờ mình là Thạch Trung Ngọc, không phải
Tần Thủy Hoàng.
Nhìn những phi tần vẻ mặt lo lắng xung quanh, Thạch Trung Ngọc
lập tức cười cười, phân cho mỗi người một viên thuốc. Mặc dù những
người ở trong cung A Phòng này với thân thể hóa đá đã trải qua hàng
ngàn năm, bây giờ hầu như tất cả mọi người chính là đã trường sinh
bất tử rồi, nhưng mà ăn loại thuốc này vào lại có thể bổ sung một
chút năng lượng cho thân thể, chữa trị một chút những thương thế
cũng rất tốt.
Lần nữa an ủi một chút các vị phu tần, Thạch Trung Ngọc cầm theo
mấy món bảo vật tương đối trân quý, đi ra khỏi tòa cung điện
này.
Bên ngoài cung A Phòng, mấy trăm nghìn binh lính đang đứng trực,
cùng nhau nhìn chăm chú vào bóng dáng Thạch Trung Ngọc từ trong
cung điện đi ra. Lúc Thạch Trung Ngọc vừa xuất hiện, trong nháy mắt
toàn bộ binh lính đều chỉnh tề quỳ một chân xuống đất, đồng thanh
hô to.
- Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Tiếng hô vang rung trời, làm cho cả lăng mộ dưới mặt đất đều
rung lên.
Thạch Trung Ngọc nhìn những binh sĩ này sau ngàn năm mà vẫn
nhiệt huyết sôi trào, lập tức cười nói.
- Chúng tướng sĩ, bình thân!
- Tạ Ngô hoàng.
Lại là một tiếng đồng thanh hô to, mấy trăm nghìn người đồng
thanh nói cùng một câu, đủ để chứng minh những tướng sĩ này đã được
trải qua huấn luyện nghiêm chỉnh, là một đội quân rất có kỷ
cương.
- Thời gian 2000 năm, trôi qua trong nháy mắt.
Lúc Thạch Trung Ngọc nói lời này, hơi có cảm thán, trí nhớ của
kiếp trước vẫn hiện ra trước mắt rõ mồn một, cứ như là việc vừa xảy
ra ngày hôm qua.
- Thương hải nương dâu, thời thế đổi thay, nhưng mà binh sĩ của
Đại Tần ta vẫn có thể hiên ngang đứng dưới trời xanh này! Thời gian
2000 năm đã trôi qua, trẫm hỏi các vị, hùng tâm có còn hay không!
Còn có thể vì Đại Tần ta cầm đao cầm thương! Còn có thể thề chết
không từ chiến đấu trên chiến trường được nữa hay không!
- Có thể!
Đây là câu trả lời của mấy trăm nghìn binh sĩ, mấy trăm nghìn
cường giả Tiên thiên.
- Tốt!
Thạch Trung Ngọc lập tức hô to một tiếng, ánh mắt tràn ngập uy
nghiêm nhìn một lượt các binh sĩ nhiệt huyết sôi trào bên dưới.
Nhìn ánh mắt tràn đầy chờ mong, tràn ngập khát vọng chiến đấu của
mọi người, làm cho Thạch Trung Ngọc cảm thấy rất hài lòng.
- Chúng tướng sĩ nghe lệnh, sẵn sàng ra trận, chỉ chờ trẫm ra
lệnh một tiếng, theo trẫm mở rộng lãnh thổ, nhất thống thiên
hạ!
- Dạ!
Thạch Trung Ngọc hạ lệnh giải tán đám binh sĩ chờ mong đã lâu
này. Ở lăng mộ dưới mặt đất này, chẳng những có cung A Phòng rực rỡ
tươi đẹp, mà còn có doanh trại cho binh sĩ, sân huấn luyện và nhiều
thứ khác nữa. Ngoại trừ những phố xá, thì không khác gì với một
quốc gia thực thụ.
Trương Vô Kị và Quỷ tiền bối đứng ở cửa, vẻ mặt kinh ngạc nhìn
Thạch Trung Ngọc, khí tức trên người hắn lúc này đã hoàn toàn bất
đồng lúc đến. Nếu như lúc vừa gặp nhau, Thạch Trung Ngọc mang lại
cho bọn họ cảm giác hắn chính là một tên nhóc con vừa tiến vào cái
thế giới này, còn bây giờ đã là một đế vương cao cao tại thượng
rồi. Sự tương phản này, làm cho bọn họ nhất thời có chút khó có
thể tiếp nhận.
- Không biết nên gọi ngươi là Thạch Trung Ngọc, hay gọi ngươi là
Doanh Chính đây.
Trương Vô Kị nhìn Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ cười nói.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười.
- Vẫn cứ gọi ta là Thạch Trung Ngọc thôi, Doanh Chính đã là
chuyện của kiếp trước rồi. Bây giờ, ta là Thạch Trung Ngọc.
- Ha ha, có thể phân biệt rõ ràng được như vậy cũng rất tốt.
Quỷ tiền bối ở bên cạnh than nhẹ một tiếng.
- Có thể có được quyền lợi lớn như vậy nhưng vẫn không hề cao
ngạo tự mãn, ngươi thật sự rất ổn trọng.
- Ha ha, lão ca quá khen rồi.
Thạch Trung Ngọc cười nhạt một tiếng, sau đó đưa mấy món trân
bảo ra.
- Lần này có thể tiến vào Hoàng lăng, tìm được trí nhớ kiếp
trước của ta, tất cả đều là nhờ có hai vị tiền bối.
Nói xong, đặt bốn kiện trân bảo trước mặt hai vị tiền bối.
Trương Vô Kị khẽ thở dài, mặc dù lần này tới Hoàng lăng không có
được chỗ tốt gì lớn, nhưng mà, đi vài bước chân mà đã có được mấy
món bảo vật còn có thể mở mang thêm nhiều kiến thức, cũng đã
không uổng công chuyến này rồi. Dù sao đối với người tu tiên, thì
thanh tâm quả dục mới là quan trọng nhất.
Trương Vô Kị nhìn Quỷ tiền bối rồi đưa tay ra, ra hiệu mời hắn
chọn trước.
Quỷ tiền bối cũng không do dự, có thể nói đây cũng là một loại
giao dịch, nhận thứ mà mình nên có được cũng không cần phải khách
sáo. Với lại cũng là chỗ quen biết nhau cả, cần gì phải làm trò đùn
đẩy qua lại mất thời gian. Hắn tùy ý cầm lấy một thanh trường kiếm
và một vật có hình dạng giống như kính bát quái.
- Vậy thì ta lấy hai cái này, ta thấy hai kiện này cũng rất
thuận mắt.
Trương Vô Kị khẽ gật gật đầu, cầm lấy hai đồ vật còn lại, một
cái nhẫn ban chỉ và một cái vòng tay. Hai cái này đều là những bảo
vật có tác dụng đặc biệt, có thể ở thời khắc mấu chốt phát huy hiệu
quả để cứu mạng.
Thấy hai vị tiền bối đồng ý thu nhận đồ đạc, Thạch Trung Ngọc
lập tức như trút được gánh nặng, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nếu như bọn
hắn không chịu nhận, vậy thì mình đã thiếu nợ họ một mốn nợ nhân
tình thật là lớn, cái này cũng không biết phải trả như như thế
nào.
- Hai vị tiền bối, lúc trước vãn bối có nói, nếu như thuốc
trường sinh bất lão còn dư, sẽ tặng cùng hai vị tiền bối mỗi người
một viên.
Thạch Trung Ngọc nói.
- Cái này.
Trương Vô Kị và Quỷ tiền bối lập tức hít sâu một hơi, nhưng vẫn
gật đầu. Sức hấp dẫn của thuốc trường sinh bất lão này đối với bọn
họ thật sự là quá lớn, bọn hắn cũng không phải loại người cổ hủ,
lúc này mà từ chối thì sau này chắc chắn sẽ hối hận cả đời.
Trước đó Thạch Trung Ngọc đã đổ ra hai viên thuốc từ trong bình
ra, bỏ ở trong hai cái bình ngọc nhỏ khác. Mặc dù chất liệu của hai
bình ngọc này có hơi kém hơn bình ngọc được chế tác từ ôn ngọc ngàn
năm này, nhưng mà cũng được coi là một kiện bảo bối thượng đẳng
rồi.
Nhận lấy bình ngọc trong tay Thạch Trung Ngọc, hai vị tiền bối
cũng không biết nên nói cái gì cho phải, đã có được thuốc trường
sinh bất lão, vậy chẳng khác nào cho bọn hắn có thêm một tia hy
vọng trên con đường tu luyện. Không chỉ đơn giản là hy vọng, mà
chính xác hơn là rất có khả năng sẽ trở thành sự thật. Đã có được
tuổi thọ cơ hồ là vô tận này, còn có chuyện gì là không thể làm
được chứ.
- Nhưng mà, lúc hai vị tiền bối phục dụng nên chú ý một chút,
dược tính của thuốc trường sinh bất lão này rất mạnh.
Nói cái này, Thạch Trung Ngọc khẽ lắc đầu.
- Trên cơ bản thì so với thuốc nổ cũng không khác là bao.