- Hả??
Trương Vô Kỵ sững sờ.
- Dược tính mạnh như vậy sao?
Thạch Trung Ngọc gật gật đầu, khẽ than thở.
- Thuốc này nếu như là khi đó đến tay Thủy Hoàng, Thủy Hoàng
uống xong cũng sẽ lập tức bạo thể mà chết thôi.
Trương Vô Kỵ suýt nữa thì muốn vứt luôn bình thuốc trường sinh
bất lão kia xuống đất, người mạnh như Thủy Hoàng mặc dù ở trong
trạng thái trọng thương , cơ thể suy yếu nhưng cũng không đến mức
chết vì dược lực quá mạnh của một viên đan dược chứ.
- Ha ha, đa tạ đã nhắc nhở.
Quỷ tiền bối thì tươi cười nói lời cảm tạ, ông cũng biết rõ tính
chất của những loại đan dược như thế này so với Trương Vô Kỵ. Dù
sao thì Trương Vô Kỵ cũng chỉ là một tán tu, còn hắn thì lại đường
đường là chưởng môn của một môn phái có truyền thừa hàng mấy ngàn
năm.
Ba người rời khỏi Hoàng lăng đã được chôn giấu mấy ngàn năm,
quay trở về theo con đường ban đầu.
Trương Vô Kỵ và Quỷ tiền bối thì nóng lòng trở về để sử dụng
thuốc trường sinh bất lão, còn Thạch Trung Ngọc thì lại nóng lòng
về biệt thự, mấy ngày không gặp các cô gái rồi, nói không nhớ nhưng
chút nào thì chắc chắn là nói dối.
Lúc này, bầu trời phía Đông bắt đầu sáng dần lên, lại một ngày
mới sắp bắt đầu.
Cách biệt thự càng ngày càng gần, trong lòng Thạch Trung Ngọc
cũng càng cảm thấy nhớ nhung và nông nóng hơn. Không biết mấy ngày
nay các cô ấy làm những gì? Là ở trong game, bắt đầu quốc chiến với
server Nhật Bản, hay là ở trong biệt thự lo lắng chờ đợi mình trở
về.
- Sao mà Ngọc ‘tỷ’ mãi vẫn chưa về nhỉ?
Trên bàn ăn, Hướng Lâm một vừa sữa vừa nói. Mấy ngày nay Thạch
Trung Ngọc rời đi làm cho các nàng cảm thấy rất buồn và trống vắng,
biết được người đàn ông của mình đi chiến đấu ở Nhật Bản, trong
lòng tràn ngập lo lắng. Nhưng mà các nàng phụ nữ chân yếu tay mềm,
trói gà không chặt, cũng không thể giúp đỡ được gì, chỉ có thể ở
trong game tiến hành công kích điên cuồng đối với server Nhật Bản.
Như thế cũng giống như Thạch Trung Ngọc đang chiến đấu cùng với các
nàng vậy, chỉ có điều một người là chiến đấu ở trong hiện thực, còn
bên còn lại là chiến đấu ở trong game.
- Ai ya, Tiểu Lâm, câu này em đã nói đi nói lại hơn một nghìn
lần rồi đấy.
Cơ Như Nguyệt khẽ cười một tiếng, nhưng mà trong mắt nàng cũng
hiện lên một chút lo lắng. Đối với tình hình chiến tranh với Nhật
Bản, chỉ nhận được những thông tin chiến thắng liên tiếp của giải
phóng quân mà thôi. Còn tin tức về Thạch Trung Ngọc lại không có
nhiều như vậy, chỉ là thỉnh thoảng đề cập đến hôm nay ở nơi nào
phát hiện cường giả đại chiến, và những thông tin hư hư thực thực
về chiến đấu giữa Thạch Trung Ngọc với tên cao thủ nào đó của Nhật
Bản.
Những tin tức liên quan tới Thạch Trung Ngọc, các nàng cũng chỉ
có thể lên mạng tìm mới biết được, dù sao thì cư dân mạng của Hoa
Hạ cũng rất thích thú đối với những chuyện này, lại thêm sự nỗ lực
của những Hacker vô danh kia nữa, phần lớn tin tức về Thạch Trung
Ngọc đều được truyền bá trên mạng.
- Chị Nguyệt, đừng nói là chị không nhớ đi.
Hướng Lâm vội nói lại, hai má không tự chủ được đỏ ửng lên, mỗi
lần nàng nói một câu, là cứ nhận lấy ánh mắt khác thường của mọi
người. Mặc dù trong lòng mọi người đều nhớ nhung, nhưng mà cũng chỉ
có nàng là cứ nhắc liên tục mà thôi.
- Chị nhớ chứ, nhưng mà cũng không giống người nào đó, lúc nào
cũng lẩm bẩm trong miệng nha.
Cơ Như Nguyệt hướng về phía Hướng Lâm nháy một chút con mắt,
Hướng Lâm trên mặt đỏ ửng sâu hơn.
- Chị Nguyệt, chị lại bắt nạt chị của em rồi.
Hướng Lam có chút oán trách, mặc dù nhìn Hướng Lâm có vẻ rất
nhiệt tình, nhưng trên thực tế lại là người da mặt rất mỏng.
- Ha ha.
Cơ Như Nguyệt lúc này lại bật cười giống một con tiểu hồ ly
vậy.
- Ái chà, có vẻ náo nhiệt quá nhỉ, ôi, vừa đúng lúc anh đang đói
bụng, xem ra còn chưa trễ bữa sáng đúng không nào.
Đột nhiên ở cửa biệt thự vang lên một giọng nói quen thuộc.
- Ngọc ‘tỷ’!
- Thạch đầu ca!
- Đại thúc!
Nghe được giọng nói quen thuộc, các cô gái lập tức kinh hô một
tiếng, thả đồ ăn trong tay xuống đĩa rồi nhào về phía thanh niên
đang mỉm cười ở ngoài cổng.
- Ôi chao, thật sự là nhớ các em chết mất!
Thạch Trung Ngọc hưởng thụ cảm giác được các cô ấy vây quanh,
từng thân thể mảnh mai treo ở trên người của hắn.
- Anh là cái đồ không có lương tâm, cũng biết về nữa cơ đấy!
Cơ Như Nguyệt hung hăng đánh vào ngực Thạch Trung Ngọc một cái,
oán trách nói, trong đôi mắt rưng rưng.
- Ha ha, nếu còn không về, sợ là các em không cho ta vào nhà nữa
mất!
Thạch Trung Ngọc vội nói, dùng sức ôm lấy mỹ nhân trong
ngực.
- Hừ, Thạch đầu chết tiệt, hại mọi người lo lắng gần chết.
Hướng Lâm hừ nhẹ một tiếng, thò tay dùng sức véo một cái lên
hông Thạch Trung Ngọc.
- Ui da, đừng, đừng mà, Lâm bảo bối, anh sai rồi, anh sai rồi
được chưa.
Thạch Trung Ngọc tranh thủ xin tha, mặc dù bàn tay nhỏ nhắn của
Hướng Lâm cũng không thể làm mình đau được, nhưng mà lúc này cần
phải biết giả vờ đau mới là thông minh nhất.
- Hừ!
Hướng Lâm khẽ hừ một tiếng, mặc dù vẫn thở phì phì ra vẻ tức
giận lắm, nhưng mà tay cũng không còn véo nữa, vẫn là sợ véo đau
Thạch Trung Ngọc, nên không đành lòng.
Sáu người cứ vây quanh lấy hắn như vậy, ai cũng vui vẻ và thể
hiện sự nhớ nhung của mình.
Cũng không biết qua bao lâu, Thạch Trung Ngọc rốt cục tỉnh táo
lại, thò tay vỗ vỗ vào cái mông nhỏ của Dương Tử.
- Được rồi, được rồi, đừng đứng ở cửa ra vào ôm thành một đoàn
nữa, người ta nhìn thấy thì ngại chết. Ôi, anh đói sắp chết rồi nề,
còn có gì ăn không?"
Với thực lực này của Thạch Trung Ngọc thì sợ gì đói, chẳng qua
hắn nói vậy là vì để chuyển đề tài mà thôi.
Thấy Thạch Trung Ngọc kêu đói, lúc này các cô gái mới phản ứng
lại, kéo Thạch Trung Ngọc vào bàn ăn, dí hắn ngồi xuống chủ vị. Sau
đó các cô gái như ong vỡ tổ xông vào trong phòng bếp, chuẩn bị bữa
sáng cho Thạch Trung Ngọc.
Nhìn bàn ăn, các cô gái đã ăn hết rồi, Thạch Trung Ngọc lập tức
nở nụ cười.
- Xem ra mình vẫn về trễ một chút.
Rất nhanh, sữa bò nóng hổi, bánh mì, sandwich, rất nhiều món
được các cô gái lục tục mang lên, lập tức trên bàn ăn được bày đầy
ắp một bàn, giờ đây bàn ăn đã trở thành một cái núi nhỏ đồ ăn
sáng.
- Nhiều như vậy sao?
Nhìn thấy tràn đầy ắp một bàn, nhìn bàn đồ ăn thôi thì nếu không
phải một người cực kỳ cực kỳ đói thì cũng không muốn ăn, áp lực quá
lớn.
- Hì hì, đây là bữa sáng tình yêu mà mấy người bọn em cùng nhau
làm cho anh đấy, không được lãng phí đâu nè!
Hướng Lâm nghịch ngợm cười nói.
- Hả???
Thạch Trung Ngọc lập tức trên đầu bay một loạt hắc tuyến.
- Đừng nói với anh là sáng nào bọn em cũng làm đồ ăn cho anh,
sau đó anh không về đều giữ lại. Thế là, ngày này dồn qua ngày kia.
Nhưng mà nếu làm thế thì cũng không nhiều như vậy mà?
Cơ Như Nguyệt che miệng cười khúc khích rồi nói.
- Chúc mừng anh, trả lời sai rồi. Chúng em là làm như vậy nè,
ngày đầu tiên anh không về ăn thì sao đây, để lại đấy, ngày thứ hai
làm phần ăn cho hai ngày. Ngày thứ hai không về, lại tiếp tục để
đấy, ngày thứ ba lại làm phần ăn cho ba ngày. Anh hiểu chưa?
Thạch Trung Ngọc lập tức cạn lời, còn có thể chơi như vậy nữa à?
Cái này ngày thứ nhất là một phần, ngày thứ hai liền biến thành ba
phần, đến ngày thứ ba liền biến thành sáu phần.
- Nhiều thế này, anh ăn có hết không?
Thạch Trung Ngọc nhìn ‘núi’ bữa sáng một cái, xem ra sự tức
giận của các cô ấy đều dồn hết vào đây rồi.
- Ha ha, ăn không hết, giữ lại ngày mai ăn chứ sao, nhưng mà, số
lượng của ngày mai.
Hướng Lâm cười xấu xa nói, nhìn Thạch Trung Ngọc đầy cảnh cáo.
Không lẽ trong lúc mình không có ở nhà, các cô ấy liền nghĩ ra đủ
các loại biện pháp để giày vò mình??.
- Sao mà cái số tôi nó lại khổ thế này cơ chứ!
Thạch Trung Ngọc ngửa mặt lên trời thở dài.
- Không chơi trò than thở khóc lóc đâu nha.
Cơ Như Nguyệt trừng mắt.
- Đừng tưởng là em không biết năng lực của anh, hì hì, ngoan
ngoãn ăn đi.
Thần thái này, làm Thạch Trung Ngọc không tự chủ được nhớ tới
một người, chính là nữ vương trong truyền thuyết.