Mặc dù các cô ấy cố tình hành hạ Thạch Trung Ngọc như vậy, nhưng
mà Thạch Trung Ngọc cũng không cảm thấy bực bội gì, dù sao mình tự
nhiên biến mất mà không thông báo gì với các cô ấy, vốn là mình sai
rồi. Các cô ấy giận như vậy cũng là đúng thôi, với lạ, với một dạ
dày vương như Thạch Trung Ngọc thì nhìn núi đồ ăn như vậy thì có vẻ
nhiều, nhưng mà cũng không có bao nhiêu đồ ăn, với lại bây giờ thực
lực của hắn đã đến cấp độ này rồi. Đồ ăn vừa vào miệng, lập tức đã
bị chân nguyên phân giải hết rồi, có thể biến thành năng lượng
trữ, nếu không cần thì cứ dồn lại rồi trực tiếp bài xuất đi là
được.
Thạch Trung Ngọc vừa thống khổ ăn ‘bữa sáng tình yêu’ của các cô
gái, lại vừa cười thầm trong lòng.
Rất nhanh, ‘núi’ bữa sáng đã nằm gọn trong bụng của dạ dày vương
Thạch Trung Ngọc rồi, tiêu hao hầu như không còn gì.
- Hả??
Hướng Lâm cũng cạn lời rồi, các cô gái đã đoán được sức ăn của
Thạch Trung Ngọc rồi, nhưng mà không ngờ mới mấy ngày nay không
gặp, mà khẩu phần ăn lại tăng lên nhiều rồi.
- Ha ha, còn nữa không?
Thạch Trung Ngọc nấc một cái rồi nói.
- Thôi đi, phần ăn của mấy ngày đã bị anh ăn hết luôn rồi! Thế
này thì về sau chắc phải thắt chặt chi tiêu mới sống nổi đây.
Cơ Như Nguyệt khóc lóc kể khổ, trông cực kỳ bi thương.
Thạch Trung Ngọc lập tức cảm thấy cái trán đổ đầy mồ hôi lạnh,
vội nói.
- Được rồi, được rồi, chúng ta cũng đâu phải không có tiền
đâu.
- Hừ, ngươi còn không biết xấu hổ nói nữa.
Hướng Lam liếc hắn một cái lại nói tiếp.
- Mọi người bỏ hết tiền vào trong thẻ của anh rồi, anh lại chạy
đến Nhật Bản, mấy ngày nay, trong nhà cũng sắp chết đói rồi.
- Không đến mức nghiêm trọng như vậy chứ.
Thạch Trung Ngọc lập tức buồn bực, cái này rõ ràng là làm lố mà.
Với lại, cái thẻ kia. . . Không đúng, cái thẻ kia không có trên
người mình? ! Thạch Trung Ngọc đột nhiên giật mình một cái, vội
vàng lục lọi trên người mình.
- Làm sao vậy?
Cơ Như Nguyệt thấy dáng vẻ hốt hoảng của Thạch Trung Ngọc thì
vội hỏi.
Thạch Trung Ngọc nhăn nhó nói
- Thẻ rớt mất rồi.
Các cô lập tức rơi vào im lặng.
- Thẻ ngân hàng quan trọng thế mà anh cũng làm mất được!
Anh….!
Cơ Như Nguyệt lập tức trừng to mắt mắng.
- Thật là, tức chết ta rồi.
- Ặc, ahihi, vợ à, không sao mà, chúng ta làm lại cái khác là
được mà.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng nói.
- Làm cái mới??
Cơ Như Nguyệt càng bực bội hơn
- Gần đây mới đưa ra quy định mới, làm mất thẻ ngân hàng muốn
làm lại, phải đóng 1% coi như phí thủ tục.
- Cái gì? !
Thạch Trung Ngọc lập tức mở to hai mắt nhìn.
- Đây là cái quy định khỉ gió gì? ! Trong thẻ của chúng ta có cả
mấy trăm triệu cơ mà, nếu vậy chẳng phải là tự nhiên không không
lại phải tốn mấy triệu rồi sao?
- Thôi được rồi, hai người.
Hướng Lâm ở bên cạnh thì ôm bụng cười.
- Hai người hài quá đi mất.
Mấy cô gái khác cũng cười thành một đoàn.
Thạch Trung Ngọc bị trêu thì gãi gãi đầu
- Ha ha, không phải là lâu rồi thấy mọi người không được cười
vui vẻ, nên chọc cho mọi người vui ấy mà!
- Anh nằm mơ đi.
Cơ Như Nguyệt liếc một cái.
- Nhưng mà anh không có hộ khẩu, thì sao mà làm được? !
Thạch Trung Ngọc nghe xong thì lập tức choáng váng. Hình như,
sau khi mình làm chứng minh thư xong, cái hộ khẩu kia cũng không
biết ném đi đâu rồi, dù sao mình cũng chỉ có một mình, nên cũng
đâu có để ý đến mấy thứ này.
- Chắc là dùng chứng minh thư cũng được mà?
Thạch Trung Ngọc yếu ớt hỏi lại.
- Chứng minh thư, cái này cũng có thể làm làm rơi rồi người khác
nhặt được mang đi làm mà, anh nói xem có được không.
Cơ Như Nguyệt lại lườm thêm một cái.
- Ngày mai đi cục dân chính bổ sung sổ hộ khẩu, sau đó lại đi
làm thẻ sau!"
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ gật gật đầu, chắc là do lúc phi hành
trên không, hình như là lần phi hành thứ nhất thì phải, mấy thứ bỏ
trong túi áo túi quần đều bị gió mạnh thổi bay đi mất. Lúc đầu hắn
không để ý lắm, sau phát hiện ra thì lại thấy hình như cũng không
thứ gì quan trọng nên lại không để ý nữa.
Cơm nước xong xuôi, Thạch Trung Ngọc ôm các cô gái ngồi trên sô
pha bắt đầu kể về những chiến tích vĩ đại của mình ở Nhật Bản.
Mặc dù các cô gái cũng lên mạng tìm hiểu được một ít, nhưng mà
những chuyện Thạch Trung Ngọc kể lại càng thêm thần bí, làm cho các
cô gái cảm thán không thôi.
- Không ngờ vậy mà thật sự có kính Bát Xích, ngọc Câu Quỳnh và
cái gì kia, à, Thiên Tòng Vân!"
- Woa, Bát Kỳ Đại Xà? !
- Từ Phúc? Thuốc trường sinh bất lão! Đây là thật sao? !
- Susano? Hắn trông như thế nào, có đẹp trai không? !
- Amaterasu? ! Không thể nào? Vậy Tam Thanh Đạo Tổ, Như Lai Ngọc
Đế, vân vân và mây mây, mấy người này ở Hoa Hạ có khi nào bọn họ
đều tồn tại? !
Những tin tức bom tấn liên tiếp làm cho các cô gái đi từ bất ngờ
này đến bất ngờ khác, những thứ bảo vật, nhân vật trong thần thoại,
trong truyền thuyết, vậy mà lại tồn tại thật và Thạch Trung Ngọc
còn trực tiếp gặp được nữa, làm cho các cô gái sợ hãi, thán
phục.
Sau đó, Thạch Trung Ngọc còn để đến việc về lại Hoa Hạ, đi gặp
Trương Vô Kị.
- Anh muốn chết à, sao lại tùy tiện đưa bảo vật cho người khác
thế !
Nghe được Thạch Trung Ngọc trả ba kiện bảo bối kia cho Quỷ tiền
bối, Cơ Như Nguyệt lập tức hung hăng véo Thạch Trung Ngọc một cái,
việc này thật sự rất đáng giận.
- Ui da, dù sao thì mấy thứ này anh cũng không dùng được, đưa
cho người cần nó hơn mình, hắn có thể sử dụng nó có có ích hơn
anh nhiều, không phải càng tốt hơn sao? Bảo vật quá nhiều người
biết mà giữ trong tay cũng không phải tốt như vậy đâu!
Thạch Trung Ngọc nói. Sau đó câu chuyện đã kể đến khoảnh khắc
mấu chốt nhất, bọn hắn đi tới lăng Tần Thủy Hoàng.
- Cái gì? ! Lăng Tần Thủy Hoàng chính thức? !
Các cô gái lập tức mở to hai mắt nhìn. Nhưng mà, tin tức tiếp
theo càng kinh thiên động địa hơn nữa, làm cho các cô gái ngơ
ngác.
- Anh, kiếp trước anh là Tần Thủy Hoàng? !
Thấy phản ứng kinh hãi của các cô gái, ai cũng há to miệng nhét
vừa quả trứng gà luôn được, Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ cười khổ
một tiếng. Tin tức này cho dù là ai nghe thì cũng đều có cảm giác
như thế này.
- Ha ha, ngoài ý muốn, ngoài ý muốn mà.
Thạch Trung Ngọc vội nói, hắn cũng không muốn lưu lại ấn tượng
xấu trong lòng của các cô ấy.
Một lúc lâu sau các cô gái mới hồi phục tinh thần lại, sau đó
thì một màn không biết nên khóc hay nên cười đã xảy ra.
Các cô gái cùng xúm lại, giơ tay giơ chân hắn lên nhìn, rồi cẩn
thận quan sát gương mặt của Thạch Trung Ngọc, giống như thể hắn là
một con rối vậy.
- Nè nè, các em làm cái gì đấy?
Thạch Trung Ngọc bị vẻ mặt và động tác của các cô gái làm cho
hắn cực kỳ buồn cười.
- Chúng em chỉ muốn xem thử Tần Thủy Hoàng lừng lẫy năm xưa
trông như thế nào thôi mà.
Hướng Lâm vặn vẹo cái lỗ tai của Thạch Trung Ngọc, rồi kỳ quái
nói.
- Cũng không có gì khác biệt nha.
- Có thể có cái gì khác biệt được chứ, chẳng phải đều là hai con
mắt một cái lỗ mũi hai cái lỗ tai một cái miệng sao? !
Thạch Trung Ngọc có chút buồn bực nói.
- Ha ha, nghe nói Hoàng đế có ba mươi sáu cái răng, xem đại thúc
có mấy cái nào.
Dương Tử cũng xúm vào, muốn nhìn răng trong miệng Thạch Trung
Ngọc.
Thạch Trung Ngọc bị các nàng chọc ngược chọc xuôi như vậy cũng
có chút bứt rứt trong người, thấy Dương Tử lại tiến lại gần mình,
trong lòng cũng không nhịn được nên không khách khí nữa, đưa tay ra
ôm lấy cái eo thon thả, dán bờ mình vào đôi môi đang đưa tới
gần.
Tranh thủ lúc Dương Tử còn không kịp phản ứng, Thạch Trung Ngọc
đã hôn lên môi cô một nụ hôn thật sâu, đưa đầu lưỡi bắt đầu thám
hiểm khoang miệng nhỏ nhắn của cô.
- Ưm….
Dương Tử khẽ rên nhẹ một tiếng, rồi đắm chìm trong nụ hôn nồng
nàn.