Đương nhiên không loại trừ là nhiều nguyên nhân đã khiến tất cả
mọi người đổ dồn đến đây, thế nhưng cũng đủ để chứng minh sự khủng
bố của đạn chân khí.
hiện trường vài trăm triệu người nhất thời an tĩnh lại, đổ dồn
hai mắt vô thần nhìn trung tâm của vụ nổ kia, sau khi cảm nhật được
một luồng nhiệt độ cao đột nhiên xẹt qua, đột nhiên nhiệt độ liền
tăng cao.
Thạch Trung Ngọc chỉ mới dùng một chiêu, đã khiến cho sĩ khí của
liên quân chín nước đã bị đánh cho tan tát. Sĩ khí vừa mới dâng
trào nhất thời đã uể oải suy sụp, mà đúng lúc này, những người chơi
của Trung Quốc phát ra một tiếng hô to, cầm vũ khí lên xông về
hướng những người chơi còn nhiều hơn bên mình gấp vài lần.
Những người chơi của chín quốc gia người đâu còn có tâm tư để
chống trả, trong nháy mắt đã bị người chơi của Trung Quốc cho giết
quăng mũ cởi giáp, thế nhưng số lượng người thật sự là quá đông,
mọi người người này đẩy người kia, đến cả chạy trốn cũng không chạy
được.
nhìn thấy tình hình này, Thạch Trung Ngọc đắc ý cười cười, có
như vậy, cũng không cần hắn phải xuất thủ làm cái gì cả. Cũng chỉ
mới có nhưu vậy, đã làm cho đẳng cấp của hắn tăng từ cấp 52thẳng
tắp tăng lên tớicấp 59 tăng lên đến 99 phần trăm, nếu như không
phải tại ngay cấp 60 bị điểm kinh nghiệm cản trở, thì rằng Thạch
Trung Ngọc sẽ trực tiếp tăng lên hơn nữa. Ở bên trong quốc chiến,
đánh chết một người có thể thu được 10% kinh nghiệm của người chơi
trước mặt. Thế nhưng tử vong nói, chỉ có năm phần trăm kinh nghiệm,
có thể nói quốc chiến chính là một nơi có thể khiến cho mọi người
có thể dễ dàng thăng đẳng cấp. Thế nhưng, đồng thời nếu như một bên
nào đó bị triệt để áp chế, vậy thì xuống cấp cúng rất nhanh.
Nhưng Thạch Trung Ngọc nhìn thấy kinh nghiệm này cũng đủ thỏa
mãn rồi, ngược lại chờ sau khi đi qua chuyển chức rồi trở lại đánh
chiến thêm lần kinh nghiệm thì được rồi. Dù sao thì mọi người chơi
đều ở đây, những người này đối với Thạch Trung Ngọc mà nói chính là
kinh nghiệm a. Hắn đang suy nghĩ nếu có thể giết chết vài trăm
triệu người thì có khả năng vọt tới đỉnh cấp ngay lập tức.
Đương nhiên, đây hết thảy đều là vọng tưởng, càng đi về phía sau
càng cần nhiều kinh nghiệm, đặc biệt là sau cấp 80,cần rất nhiều
điểm kinh nghiệm.
Bay qua chiến trường này cực nhanh, Thạch Trung Ngọc hướng về
kia vài cái căn cứ của những quốc gia chiến bại vọt tới. Những nơi
đó đã không còn có mấy người chơi đi đến nữa rồi, dù sao thì Truyền
Tống Trận đều đã đóng cửa rồi thì sẽ không còn có mấy người đến đó.
Những Truyền Tống Trận của các quốc gia này cũng không phải là ở
sát cạnh nhau.
“Hy vọng đồ đạc vẫn còn đó, nếu như người chơi phá hủy Truyền
Tống Trận, vậy thì khó khăn rồi đây!” Thạch Trung Ngọc thầm nghĩ
đến, dù sao lúc những người chơi xông vào là đang mang lòng oán
hận, hủy đi Truyền Tống Trận lấy về làm kỷ niệm, chuyện này tuyệt
đối là có khả năng.
Ở diễn đàn của trang chủ, Thạch Trung Ngọc đã có điều tra về
tinhf hình của chiến trường này, hiểu rất rõ vị trí của mấy cái căn
cứ này.
Có thể nói là Thạch Trung Ngọc đã làm mọi người theo không kịp,
giảm tốc độ một cách đáng sợ, cũng chỉ mất vài phút là đã đến phía
trước Truyền Tống Môn của Hàn Quốc.
Hàn Quốc lúc đầu người chơi rất ít, hơn nữa người chơi của Trung
Quốc rất hận bọn họ, kẻ đầu tiên bị người chơi của Trung Quốc quét
sạch chính là Hàn quốc. Nhưng tất cả cũng đáng đời, ai bảo quốc gia
nhỏ bé của bọn hắn kiêu ngạo như vậy, làm cho Thạch Trung Ngọc muốn
đến Hàn Quốc để đại náo một trận.
Lúc này căn cứ truyền tống của Hàn Quốc đã trở thành một vùng
phế tích, nhìn hiện trạng kia thì có thể nhìn ra được là người chơi
của Trung Quốc có bao nhiêu ghét hận đối với người chơi Hàn Quốc.
Tường thành vốn cao lớn đã bị pháp thuật đánh cho hết lần này đến
lần khác, đến chút dấu vết cũng không tìm thấy được.
Nhưng mà, Truyền Tống Môn vẫn nguyên vẹn. Dù sao cũng không
dễdàng mà có thể phá hư một cái Truyền Tống Môn, căn cứ vào những
gì mà trọng tài đã công bố, độ bền chắc của Truyền Tống Môn cũng
không khác gì so với một thành thị cái cấp một. Nếu như mà nó quá
mỏng manh, thì nếu có một vài tên trộm cướp am hiểu ám sát, chỉ cần
dùng chút sức thì có thể làm hỏng Truyền Tống Môn, như vậy thì
không cần đánh thì đã bại rồi.
Bởi Truyền Tống Trận quá vững chắc, những cái này người chơi
cũng chẳng đập phá bao lâu, hơn nữa dưới tình huống khẩn cấp cũng
không có bao nhiêu thời gian để dừng lại lâu. Cho nên Truyền Tống
Trận vẫn còn khá là nguyên vẹn. Chí ít còn có thể nhìn ra đường
nét, chỉ là một vài bộ phận linh kiện của Truyền Tống Môn đã chẳng
còn thấy đâu nữa cả.
Dù sao Truyền Tống Môn rất đáng tiền, mấy cái linh kiện có thể
tháo ra mang đi cũng có thể bán được không ít tiền.
Thạch Trung Ngọc xuất ra Chiến Thần chi nhận, bắt đầu tách rời
Truyền Tống Trận. Đầu tiên chính là nền móng của Truyền Tống Trận,
là trụ cột vận chuyển năng lượng của Truyền Tống Trận, nó có diện
tích cỡ chừng bằng hai cái sân bóng. Thạch Trung Ngọc nhìn hồi lâu,
cũng không biết phải làm sao để tách rời nó ra. Thứ này cũng quá
lớn, nếu như cắt nó ra như cắt bánh ga-tô thì chẳng những lãng phí
thời gian, mà e là cũng sẽ làm hư hỏng những bộ phận quan trọng,
lấy về sửa chữa cũng không biết sẽ tốn mất bao lâu.
“Không biết túi Tu Di của mình có thể chứa được nó không nhỉ.”
Thạch Trung Ngọc có chút nghi ngờ, Vì vậy liền làm thử.
Hòn đá truyền tống to lớn kia và kể cả những trang bị lớn ở phía
trên trong nháy mắt đã biến mất ngay tại chỗ.
“Mẹ kiếp, dễ dàng như vậy sao ?!” Thạch Trung Ngọc nhìn lại nơi
trống không kia, nhất thời thở nhẹ một tiếng. Nhìn lại túi Tu Di
cũng chỉ bị lấp đầy một cái ô vuông nhỏ thôi, đúng là quá khỏe
mà!!
Quả nhiên là bảo bối, Thạch Trung Ngọc nhất thời rất hài lòng
với túi Tu Di của mình. Tuy ngoại hình của cái túi này không có
xinh đẹp như các của hệ thống đưa túi, thế nhưng tính thực dụng của
nó thì hơn những cái túi kia rất nhiều. Thu hồi xong Truyền Tống
Trận này, Thạch Trung Ngọc lại ngựa không ngừng vó chạy đến một căn
cứ truyền tống trận của một quốc gia khác.
Chỉ trong chốc lát, bốn cái căn cứ truyền tống đã về tay Thạch
Trung Ngọc. Nhìn bốn thứ đồ nằm trong túi Tu Di, Thạch Trung Ngọc
có chút đắc ý, nhiệm vụ này thật sự là quá dễ dàng.
Có thể nói đơn giản là vì dựa vào sức mình mà thực hiện yêu cầu.
Nếu như là người chơi khác, thì đầu tiên để phá tan tầng tầng phong
tỏa đã là một vấn đề khó khăn, chiến trường với vài trăm triệu
người cũng không dễ dàng gì mà có thể xuyên qua được. Sau đó, là
người chơi bình thường cũng sẽ không có trang bị tốt như vậy để có
thể đem tảng đá truyền tống to lớn như vậy mà thu về, Vì vậy chỉ có
thể từ từ chia nhỏ ra, sau đó dùng quyển trục mang về. Nếu như kẻ
nào không gặp may mắn, còn phải làm lại từ đầu một lần nữa. Nhiệm
vụ này lẽ nào lớn đến vậy sao, Thạch Trung Ngọc vì vậy càng thêm
đắc ý.
“Không biết, túi Tu Di túi có thể tạo ra trạng thái giả làm như
Truyền Tống Trận đang hoạt động không nhỉ?” Thạch Trung Ngọc đột
nhiên lại có suy nghĩ như vậy.
Phải biết rằng, nếu muốn xin quốc chiến, cần chi ra 20 triệu
tiền mặt, sau đó còn phải trả hai chục triệu phí thành lập Truyền
Tống Trận. Có thể nói, để tuyên chiến với Trung Quốc, chín quốc gia
này đã tiêu hao hơn ba tỷ đồng.
“Nếu như Truyền Tống Trận này bị thu hồi, đại công hội của những
quốc gia đại công hội chắc là phải khóc đến chết đi sống lại mất
thôi!” Thạch Trung Ngọc nhất thời đắc ý không dứt với suy nghĩ của
mình, hơn nữa nếu không có Truyền Tống Trận, những người chơi này
sẽ không thể sử dụng quyển trục truyền tống. Có thể nói là bị nhốt
ở đó, nếu như những công hội của Trung Quố đùa hơi âm hiểm, đóng
cửa Truyền Tống Trận của mình, làm cho quốc chiến thất bại, không
biết sẽ có biết bao nhiêu người chơi gặp phải tình huống gì
nữa?