Nếu đám người họ cùng bị mắc kẹt trong trận chiến này, sẽ rất
thú vị đây.
Thạch Trung Ngọc đột nhiên đắc ý cười lên khúc khích, nhưng hiện
tại tốt hơn hết vẫn là chuyển hòn đá này ra ngoài trước, xong xuôi
quay lại thực hiện kế hoạch táo bạo này sau.
Một bóng người bay lướt qua trên bầu trời, những người chơi bên
dưới nhìn theo với ánh mắt lộ rõ vẻ ghen tị. Đó là Thạch Trung
Ngọc, 1 cao thủ mà chỉ trong nháy mắt có thể hủy diệt hàng trăm
triệu mạng người .
Trở lại thành Bạch Hổ, Chúng Nữ vẫn đang đứng đợi ở đó. Thấy
Thạch Trung Ngọc đến, cô nhìn anh với một ánh mắt vô cùng kỳ
lạ.
- Uh, có chuyện gì vậy? - Thạch Trung Ngọc có chút ngạc nhiên
hỏi.
Chúng Nữ giữ im lặng, không nói 1 lời nhưng mở mặt nạ che mặt
của mình ra. Khi nhìn thấy tình hình đó, Thạch Trung Ngọc giật mình
đổ mồ hôi hột. Dưới ảnh hưởng của tổ đội, Thạch Trung Ngọc đã giết
chết bao nhiêu người, Chúng Nữ cũng được nâng cấp lên rất nhiều.
Một mảnh sáng bóng của 59 lớp chín mươi chín phần trăm.
- Anh hãy nói đi, cao thủ hàng đầu của em, anh lại làm điều gì
kinh thiên động địa nữa vậy? - Cơ Như Nguyệt đảo mắt chán nản, khi
nãy 1 chuỗi hệ thống kêu lên inh ỏi, dọa các cô tí nữa sợ chết
khiếp.
- He he, cũng đâu có gì đâu, chỉ là khi ấy anh vừa thả một quả
bom và giết hàng chục triệu kẻ dịch thôi mà.- Thạch Trung Ngọc cười
cười ra vẻ xin lỗi, nhưng ánh mắt anh lộ rõ đầy vẻ đắc ý.
- Được đấy nhỉ.- Cơ Như Nguyệt tiếp tục đảo mắt, Chúng Nữ đang
đứng phía sau cũng che miệng và cười khúc khích. Trong số những
người cô gái ở đây, cũng chỉ có Cơ Như Nguyệt cô là trị được Thạch
Trung Ngọc, còn lại đều không có bản lĩnh này.
Thạch Trung Ngọc cười khúc khích:
-Tôi đi đến thành Chủ Phủ trước, đợi lát nữa chuyển mọi thử xong
xuôi, mọi người sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.
Chúng Nữ gật đầu ra vẻ đồng ý, Thạch Trung Ngọc bay lên, tiến
thẳng về phía thành Chủ Phủ. Với kinh nghiệm từ trước đó, những
người bảo vệ ở đây cũng không làm gì Thạch Trung Ngọc nữa, chỉ cảm
thấy có chút lo lắng hồi hộp khi nhìn thấy anh tới. Thạch Trung
Ngọc cũng không quan tâm đến điều đó lắm, lao thẳng đến cửa văn
phòng.
Thấy Thạch Trung Ngọc nhanh như vậy đã đến, Tiếu Phong có vẻ
ngạc nhiên.
- Có chuyện gì vậy, cháu trai ta gặp phải chuyện gì không vừa ý
sao ?
- Ha, không có gì khó khăn có thể làm khó cháu được cả. - Thạch
Trung Ngọc cười to, - Đồ cháu đã lấy cho ông xong rồi này.
- Đã lấy được rồi sao?! - Tiếu Phong kinh ngạc đến nỗi há hốc
mồm. Điều này cũng quá khoa trường rồi đi. Chỉ mới có vài phút, nó
đã đi từ đầu này chiến trường sang đầu kia chiến trường, còn mang
về được 1 vài bộ phận của trận pháp đó, thật là khó có thể tin
được.
Thạch Trung Ngọc nhìn thấy biểu cảm trên mặt của Tiếu Phong, vẻ
mặt anh càng lộ vẻ đắc ý hơn.
- Đại thúc à, ở đây chẳng có chỗ nào rộng rãi thoáng mát 1 chút
cả, hòn đá của trận dịch chuyển đó quá to.
Tiếu Phong gật đầu và nhanh chóng dẫn Thạch Trung Ngọc đến một
khoảng trống bên cạnh ông. Ban đầu ông dự định xây dựng một tòa nhà
ở đây, nhưng sau đó Tiếu Phong đã nghĩ xây to như vậy cũng vô ích,
không để làm gì nên đã từ bỏ. Nhưng thành Chủ Phủ này thật ra cũng
khá rộng lớn, về cơ bản quy mô cũng tương đương với một thị trấn
nhỏ. Bất kỳ không gian mở nào cũng có kích thước của hai hoặc ba
sân bóng đá, quá đủ để đặt hòn đá của mảng dịch chuyển tức thời
rồi.
Khi đến nơi, Thạch Trung Ngọc cũng không nói gì thêm, ném hòn đá
của đội hình dịch chuyển tức thời ra khỏi túi Meru của mình.
- Bùm!- hòn đá dịch chuyển to bằng 2 cái sân bóng đá rơi xuống,
trọng lượng to lớn đổ ập xuống khiến cho cả thành Chủ Phủ rung
chuyển . Những người bảo vệ bên ngoài nghĩ rằng đã xảy ra chuyện gì
kinh khủng trong đây, vội vàng xông vào.
Vào lúc này, thành chủ đại nhân của chúng ta đang mắt chữ O mồm
chữ A kinh ngạc, vừa rồi suýt chút nữa ông đã bị Thạch Trung Ngọc
dọa cho chết khiếp.
Mãi 1 lúc sau, Tiếu Phong mới hoàn hồn trở lại và nói:
- Cháu trai của ta à, túi không gian đó của cháu, vậy mà có
thể…..
- He he. - Thạch Trung Ngọc cười sung sướng, - Cháu cũng không
rõ nữa, chỉ có điều dùng nó khá ổn.
Tiếu Phong căng thẳng gật gật đầu, thế này mà còn gọi là dùng
cũng ổn thôi sao? Nó thật sự quá kinh khủng đi ấy chứ. Một hòn đá
dịch chuyển truyền lớn như vậy mà có thể nhét vừa trong túi không
gian ấy.
- Đại thúc, vẫn còn 3 viên nữa cơ, lại để chồng lên trên sao? -
Thạch Trung Ngọc lại hỏi tiếp.
- Vẫn còn 3 viên nữa?!- Tiếu Phong lại càng thêm phần kinh ngạc
hơn, không thể không nhìn vào chiếc túi không gian của Thạch Trung
Ngọc.
- Thôi bỏ đi, chúng ta vẫn nên là tìm 1 nơi ở trung tâm thành
phố để vào là tốt nhất. Nếu không ta sợ rằng bọn họ sẽ chẳng làm
cách nào có thể di chuyển được nó.
Thạch Trung Ngọc gật đầu nhanh chóng. Một hòn đá dịch chuyển lớn
như vậy thực sự rất khó di chuyển, trừ khi phải chia nó ra thành
nhiều mảnh nhỏ
Vì vậy, Thạch Trung Ngọc bỏ lại hòn đá dịch chuyển kia vào túi
không gian của mình, cùng Tiếu Phong đi về phía thành Bạch Hổ.
Tiếu Phong đã lên kế hoạch thiết lập bốn hòn đá dịch chuyển tức
thời ở bốn góc, điều này cũng giúp mọi người di chuyển qua lại dễ
dàng hơn, không bị ách tắc. Với sự giúp đỡ của Thạch Trung Ngọc,
tất cả điều này đã được hoàn thành nhanh chóng. Bốn hòn đá dịch
chuyển được đặt ở nơi chúng nên ở.
Tiếu Phong đã cho người đến để thông báo cho những người luyện
kim để đén chế tác hòn đá dịch chuyển này.
- Đại thúc à, đến khi chế tác hòn đá dịch chuyển này xong, liệu
những người từ nơi khác sẽ có thể trực tiếp đến Thành Bạch Hổ thông
qua đội hình dịch chuyển tức thời này không?
Thạch Trung Ngọc có một chút lo lắng, dù sao đi nữa, viên đá
dịch chuyển này cũng là do cướp từ nơi khác về đây.
- Ha ha, điều này thì cháu không cần phải lo lắng đâu. Chỉ cần
sửa đổi tọa độ bên trong 1 chút mọi thứ sẽ ổn thôi! – Tiếu Phong
cũng có hiểu biết một chút về vấn đề này.
Lúc này Thạch Trung Ngọc mới cảm thấy nhẹ nhõm, viên đá dịch
chuyển tức thời đã được thiết lập, cũng không liên quan gì đến
Thạch Trung Ngọc anh nữa. Tuy nhiên, Thạch Trung Ngọc đã quên mất
một điều, nhiệm vụ này là có phần thưởng mà Tiếu Phong từ đầu đến
cuối không hề đề cập đến việc khen thưởng gì cả, vì vậy Thạch Trung
Ngọc đã quên khuấy đi mất. Một điều đơn giản như vậy anh cũng không
quá bận tâm.
Quay trở lại điểm dịch chuyển tức thời, Chúng Nữ đã chen vào
giữa đám đông, ước tính nếu có thêm khoảng 10 phút nữa là cô sẽ có
thể vào mảng dịch chuyển tức thời đó. Thạch Trung Ngọc không cho
rằng thời gian đó quá lâu vì vậy anh đã cùng cô đợi trong đám đông,
vừa đợi vừa trò chuyện cùng cô. Tuy nhiên, 1 số người bên cạnh vô
cùng sung sướng khi được đứng cạnh đứng cạnh 1 cao thủ như anh
Thạch Trung Ngọc không nghĩ nhiều đến vậy, đôi khi anh không hề
nghĩ mình là người nổi tiếng. Đối với anh chuyện đó quá mức bình
thường.
Chuyện Thạch Trung Ngọc khi nãy cho nổ bom rất nhanh cũng đã
được lan truyền rộng rãi trên các trang web. Do vậy tất nhiên nơi
anh đứng cũng có rất nhiều người đang quay phim, chụp ảnh anh. Một
cú nổ to lớn như vậy đã làm chấn kinh người chơi trong nước .
Đối với những nước châu u và châu Mỹ mà nói, đây quả là một cú
đả kích vô cùng nặng nề.
Dù đó là gì đi nữa, đây cũng là sinh mạng của gần một trăm triệu
người chơi. Nếu như thêm vài lần như vậy nữa, họ cũng không biết
chuyện gì sẽ xảy ra.
Sức mạnh của Thạch Trung Ngọc cũng khiến cho họ giận dữ mà đề
đơn kháng nghị với công ti game. Ngoài đời đã lợi hại quá mức như
vậy rồi, trong game cũng không thể như vậy chứ. Lẽ nào giữa hiện
thực và trong game có mối quan hệ liên quan gì đó hay sao? Hành
động lần này của Thạch Trung Ngọc cũng khiến không ít người chơi
cùng có suy nghĩ như vậy.
Tuy nhiên, lúc này Thạch Trung Ngọc vẫn không hề hay biết gì về
tất cả những điều này, anh vẫn đang vui vẻ hi hi ha ha cười đùa trò
chuyện với Chúng Nữ trong khi chờ đợi.