Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1141: CHƯƠNG 1105. Ý ĐỒ XẤU XA

Sau khi chờ đợi khoảng hơn mười phút, một số người cuối cùng

cũng đã đến chiến trường.

Chiến trường vào thời điểm này hoàn toàn khác với khi mà Thạch

Trung Ngọc đến trước đó.

Trong các cuộc chiến thời cổ đại, khi một bên có khoảng một phần

ba số binh lính bị thương vong, chắc chắn phe đó sẽ bại trận,

giương hàng. Các đội quân binh lính tinh nhuệ mà chết mất khoảng 1

nửa cũng sẽ thất bại, bỏ chạy tan tác. Đây là kinh nghiệm mà người

xưa đã để lại. Nhưng đây chỉ là hai đội quân giao lưu với nhau mà

thôi. Nếu giống như Thạch Trung Ngọc, chỉ cần 1 đòn có thể tiễn

hàng chục ngàn người đến điểm hồi sinh. Mặc dù có hàng trăm triệu

người đang ở đây, nhưng dường như sự oai phong hung dũng của Thạch

Trung Ngọc đã có thể đánh cho họ kiệt quệ đến hơi sức cuối cùng.

Tuy nhiên, tinh thần của những người chơi Hoa Hạ đã ngày càng tăng

lên, lực lượng liên minh chín quốc gia kia có thể nói là đã bị các

người chơi Hoa Hạ chặt chém cho tơi bời.

Nhìn thấy tình hình này, Cơ Như Nguyệt cảm thấy rất ngạc nhiên.

Cô nhìn Thạch Trung Ngọc với biểu cảm vô cùng kinh ngạc, Thạch

Trung Ngọc mỉm cười, anh cũng không ngờ rằng mình có thể tạo ra

hiệu ứng mạnh mẽ như vậy.

- Đi thôi! Bang Thạch Đầu ở phía trước mặt chúng ta.

Cơ Như Nguyệt dẫn đường và đi về phía trước. Tất cả các bang

đoàn của mặt trận Hoa Hạ đã được sắp xếp ổn thỏa đâu vào đấy. Mặc

dù Bang Thạch Đầu mới chỉ được thành lập trong vài ngày gần đây

thôi, nhưng số lượng người chơi có thể nói là lớn nhất và mạnh nhất

trong số tất cả các bang hội. Trong chiến tranh quốc gia, nếu bạn

tham gia dưới hình thức bang hội, sẽ có một bảng danh sách sức mạnh

bang hội. Mỗi lần thành viên bang hội giết chết người chơi kẻ thù,

sẽ được cộng thêm một điểm. Sau khi chiến tranh quốc gia kết thúc,

phần thưởng sẽ được phân phối theo các điểm này. Tất nhiên, phần

thưởng cho người chiến thắng và kẻ thua cuộc là khác nhau.

Thạch Trung Ngọc trong chốc lát đã mang lại hàng chục triệu điểm

cho bang hội của mình, đưa nó vượt xa các bang hội khác.

Đến khu vực mặt trận của bang Thạch Đầu, khí thế của những người

chơi của bang đoàn này đang sục sôi ngất trời, ganh đua cùng với

liên quân của chín nước kia .

Tin tức về sự xuất hiện của Thạch Trung Ngọc tại đây ngay lập

tức gần như truyền tới toàn bộ bang hội. Các tay chơi cừ khôi ở đây

càng trở nên có hứng thú hơn, tất cả họ đều muốn thể hiện khả năng

của mình trước người mạnh nhất, nhanh nhẹn xử lí những người chơi

nước ngoài. Những người chơi bị giết chỉ biết ngồi kêu cha khóc mẹ

mà thôi.

Thạch Trung Ngọc đột nhiên cảm thấy người mình như dát thêm 1

vầng hào quang sáng chói, điều này sẽ tăng gấp đôi sức tấn công và

tốc độ tấn công của mọi người xung quanh mình. Nhìn sự hưng phấn

cực độ của những người chơi kia mà xem, chém giết là 1 cảm giác

sung sướng khó tả.

Bang Thạch Đầu hiện có khoảng 500.000 thành viên chính thức và

vô số người ở ngoài. Bởi vì nó vẫn chỉ là một bang hội cấp 4, chỉ

có thể thu nạp 500.000 thành viên. Có thể nói rằng nỗi buồn của các

bang hội khác là vì số lượng thành viên ít ỏi, còn nỗi buồn lớn

nhất của bang Thạch Đầu đó là giới hạn số lượng thành viên quá

ít.

Đây cũng là lý do tại sao việc nâng cấp bang hội từ cấp 1 lên

cấp 4 khá dễ dàng. Miễn là số người đạt đến giới hạn trên, bạn có

thể đăng ký nâng cấp, nhưng bang hội cấp 5 cần phải có 1 trụ sở cố

định. Tuy nhiên cuộc chiến quốc gia này quá bận rộn nên Chúng Nữ

chưa có thời gian để làm điều này.

- He he he, mọi người ở đây mà chém giết tiếp đi, anh đây sẽ đi

làm một chuyện vô cùng có ý nghĩa. - Thạch Trung Ngọc đột nhiên nở

nụ cười vô cùng xấu xa với cô.

- Anh lại muốn đi làm gì nữa vậy? – Cơ Như Nguyệt gấp gáp hỏi,

mỗi khi Thạch Trung Ngọc nở nụ cười xấu xa như vậy đều chẳng có

điều gì tốt lành cả.

- Lấy tất cả các mảng dịch chuyển tức thời của họ về, em thấy

thế nào? hehe!- Thạch Trung Ngọc mỉm cười đắc thắng.

Cơ Như Nguyệt lúc này câm nín không nói nên lời. Anh chàng này

đúng là không có chuyện gì là không làm được.

- Lúc nãy anh đã nghĩ, trận dịch chuyển túc thời bị phá hỏng,

hơn một nửa số lính gác căn cứ đã bị chết thì coi như khi chiến

tranh quốc gia thất bại. Vậy thì nếu mảng dịch chuyển tức thời biến

mất thì sẽ có chuyện gì xảy ra?

- Hả?- Cơ Như Nguyệt càng không nói được lời nào nữa, chuyện này

mà Thạch Trung Ngọc anh cũng nghĩ ra được sao?

Tuy nhiên, nếu như đúng như vậy, nếu những hình thức dịch chuyển

tức thời biến mất trực tiếp, phán quyết về thất bại chiến tranh

quốc gia là không hợp lệ, vì vậy chúng sẽ không được dịch chuyển

trực tiếp trở lại. Nhưng nếu không có mảng dịch chuyển tức thời,

Trục cuốn về thành sẽ không đạt được hiệu quả. Điều đó có nghĩa là

những người đó sẽ bị mắc kẹt ở đây.

- Thạch Đầu đại ca, anh xấu xa quá đi mất. - Dương Tử cười và

nói.

- He he, cũng bình thường thôi ý mà. – Thạch Trung Ngọc cười đắc

ý và nói.

- Một phát có thể trói được hàng trăm triệu người chơi nước

ngoài vào một chỗ, động thái này cũng quá lớn đi. - Cơ Như Nguyệt

có chút kinh ngạc nói, - Nếu nó thực sự thành công, những người

chơi nước ngoài đó chắc khóc thét lên mất.

- He he, đến lúc đó bọn họ chỉ còn nước xoá tài khoản đi mà

thôi. - Thạch Trung Ngọc cười xấu xa, - Được quá đi mất, các nương

tử ở đây đợi ta, phu quân đi 1 chút rồi về ngay thôi.

- Ừ, anh đi đi, nhớ phải cẩn thận kẻo bị úp lại đó! – Cơ Như

Nguyệt mỉm cười.

- Ở đó có lính gác cấp 65 đó.

- Ha ha, vừa hay cấp 65 có thể giúp anh luyện thêm cấp bậc cuả

mình. Thạch Trung Ngọc cười lớn, toàn thân bay vút lên trời, lao về

phía trận dịch chuyển tức thời của những quốc gia đó.

Nhìn hình bóng đột nhiên xuất hiện trên bầu trời khiến trái tim

những người chơi nước ngoài đó đột nhiên chùng xuống. Không biết

rằng tên Thạch Trung Ngọc sẽ lại định làm gì? Nhưng Thạch Trung

Ngọc phớt lờ bọn họ, với tốc độ 3 Mach đã trực tiếp lao thẳng đến

cổng chuyển dịch – nơi đang phát ra những ánh sáng lập lòe.

Tại cổng chuyển dịch của nước Mễ, bốn lính gác cấp 65 đang đứng

canh gác trước cổng với khuôn mặt nghiêm nghị, mặc lớp áo giáp tiêu

chuẩn và cầm một thanh kiếm lớn. Mặc dù bọn họ cũng rất hứng thú,

đang nóng lòng hướng về cuộc chiến đấu nhiệt huyết đang sục sôi

ngoài kia, nhưng nhiệm vụ của họ là bảo vệ mảng dịch chuyển tức

thời và họ không thể di chuyển ra xa khỏi đây dù chỉ một chút. Đôi

khi họ cũng mong chờ một vài kẻ không biết trời cao đất dày lén lút

vào đội hình dịch chuyển tức thời này, để họ cũng có thể tận hưởng

cảm giác hồi hộp khi chiến đấu.

- Xảy ra chuyện lớn rồi. - Người bảo vệ Tomison thuộc lĩnh vực

tra xét, phạm vi tầm mắt của anh ta xa hơn những người bảo vệ bình

thường, và giác quan thứ sáu của anh ta cũng nhạy bén hơn. Anh nhận

thấy được luồng không khí đột nhiên dao động nhanh một cách bất

thường, cảm nhận được có một vật thể không xác định đang lao tới

đây với vận tốc rất nhanh khiến anh không khỏi giật thót mình.

- Hả, gì cơ? - Ngay sau khi Tomison nói xong, ba người bảo vệ

khác cũng nhận thấy điều bất thường trên không trung. Họ nắm chặt

thanh kiếm của mình, nhếch miệng hừ lạnh. Cuối cùng cũng có kẻ

không biết sợ là gì đến đây rồi sao?

Tuy nhiên, khi họ nhìn rõ thứ ở trên bầu trời, đôi mắt họ mở to

ngạc nhiên.

- Một con người đang bay sao? Tomison kêu lên - Không ổn

rồi.

Bay lượn đã vượt quá xa cấp độ bọn họ có thể làm bây giờ. Không

cần nghĩ cũng biết người đang bay đến trên bầu trời kia có sức mạnh

kinh khủng đến nhường nào. Lúc đầu, họ nghĩ rằng đó là người có thể

đang bay nhờ một thiết bị đặc biệt nào đó, nhưng họ không thể ngờ

rằng đó là người bay bằng chính sức lực của mình.

- Ngắm chuẩn 3 phát liên tiếp.- Người bảo vệ Jason không 1 chút

do dự rút ra một mũi tên từ sau lưng, mũi tên sáng chói nhắm vào

Thạch Trung Ngọc trên không, và giương cung.

Cây cung nỏ mà Jason rất tự hào này đã được lấy từ một khu di

tích cổ. Không biết đã có bao nhiêu người không biết tự lượng sức

mình đã ngã xuống dưới ba mũi tên nỏ này. Tuy nhiên, lần này, Jason

như chết lặng, tốc độ của mũi tên không thể bắt được bóng hình của

Thạch Trung Ngọc.

- Cái này, tốc độ của anh chàng này thật sự quá nhanh!- Jason

kêu lên, chỉ trong vài tích tắc. Thạch Trung Ngọc đã bay đến khoảng

trời ngay phía trên căn cứ này.

- Xin chào, những kẻ xâm lược, mọi người thế nào? có khỏe

không!- Thạch Trung Ngọc nở một nụ cười xấu xa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!