- Anh là ai?!- Cranford, kiếm sĩ, là đội trưởng của đội bốn
người, là 1 người tính tình rất điềm tĩnh
- Tên tôi là Thạch Trung Ngọc, người Hoa Hạ! - Thạch Trung Ngọc
cười nhẹ - Các người đã khơi mào cuộc chiến tranh với chúng tôi,
liệu có nên trả giá cho sự lỗ mãng của mình?
- Trả giá? - Tomison cười khẩy,
-Các người là cái thá gì mà bọn ta phải sợ? Dưới sự liên minh
của chín quốc gia chúng ta, đánh bại Hoa Hạ chỉ là chuyện sớm muộn
mà thôi
- Hừm, dựa vào thực lực của tôi mạnh hơn các cậu. - Thạch Trung
Ngọc cười lớn, - Dám ngang nhiên xâm phạm vào Hoa Hạ bọn ta, các
người sẽ phải trả giá đắt cho điều đó
.
- Cậu cũng quá kiêu ngạo rồi đó. - Cranfer cũng không nhịn được
thêm nữa, hét lên một tiếng lớn, anh ta nhảy tới chỗ Thạch Trung
Ngọc, người đang ở độ cao cách mặt đất khoảng 10 mét.
Đôi mắt của Thạch Trung Ngọc lóe lên một tia nguy hiểm, lưỡi
kiếm Chiến Thần trong tay anh liên tục chém xuống một cách dữ dội.
Cranfer cười khẩy, anh ta rất tự tin vào kĩ năng phòng thủ của
mình. Anh ta chỉ dùng khiên bên tay trái để chặn lưỡi đao của Thạch
Trung Ngọc, lưỡi đao ở bên tay phải anh đâm vào bụng dưới của Thạch
Trung Ngọc.
- Cậu cũng quá tự tin vào bản thân mình rồi. - Thạch Trung Ngọc
cười nhẹ, lưỡi kiếm của Chiến Thần trong tay anh trong nháy mắt, sử
dụng một lực mạnh hơn, không hề do dự đâm thẳng vào tấm khiên
thép.
“ Bang” Chiếc khiên tròn làm bằng thép không gỉ đã bị Thạch
Trung Ngọc đập vỡ thành từng mảnh. Trong đôi mắt kinh hoàng của
Cranfer, khí thế của lưỡi kiếm của Chiến Thần không hề suy giảm,
chém mạnh vào vai trái của Cranfer.
Kêu lên một tiếng vô cùng đau đớn, Cranfer bị đập từ trên trời
rơi xuống, đồng thời một cánh tay bị chém gãy bay văng trong không
trung, người anh bị bắn ra một khoảng cách khá xa.
Đây mới chỉ là đòn giao lưu mà Cranfer đã bị chặt đứt cánh tay
của mình, tương đương với việc sức mạnh của anh đã bị mất đi một
nửa. Nhưng một khi Thạch Trung Ngọc đã ra tay thì sẽ không thương
hại bất kì ai, cũng như không bao giờ dừng lại. Anh giơ tay trái
lên, ném xuống một trái bom với sức công phá vô cùng lớn.
Trước khi Cranfer kịp rơi xuống mặt đất, đã bị trúng phải quả
bom khủng bố kia. “Đoàng” Cùng với tiếng nổ của quả bom là cơ thể
của Cranfer đột nhiên bị xé toạc ra. Một vệt máu lớn bắn lên khuôn
mặt của ba vệ sĩ bên dưới.
Ba người bảo vệ ở dưới không dám nhìn vào thi thể bị nổ tan xác,
vương vãi khắp mọi nơi kia. Cranfer - đội trưởng của họ, vậy mà có
thể dễ dàng bị một tên nhóc chưa tới cấp 59 giết chết rồi sao?
Nhìn thấy ba người bảo vệ kia mặt đang ngơ ra, Thạch Trung Ngọc
cũng lười không thèm quan tâm nữa. Nếu anh giết thêm một người nữa,
vậy thì sẽ là thương vong mất một nửa rồi. Vẫy vẫy tay phải, trận
dịch chuyển của hai sân bóng đá ngay lập tức chui vào túi Meru của
anh. Nhìn cung quanh, tất cả người chơi đều đang trố mắt nhìn đầy
vẻ kinh ngạc.
- Trận dịch chuyển đã biến mất rồi? - Một pháp sư đang tự lẩm
bẩm với chính mình.
- Chúng ta đã thua rồi sao? – Một người lính khác nói với vẻ vô
cùng thất vọng, anh không ngờ rằng mình có thể thua một cách nhanh
chóng đến như vậy.
- He he, cái giá phải trả cho sự ngu muội của các người đó, tạm
biết, ta đi trước đây. - Thạch Trung Ngọc đắc ý cười sung sướng,
rồi quay lại, rời khỏi căn cứ dịch chuyển tức thời.
Quả nhiên,đúng như những gì Thạch Trung Ngọc nghĩ, trận dịch
chuyển tức thời biến mất, số lượng lính canh bị chết không quá một
nửa, cũng không có phán xét về sự thất bại của nước Mễ. Có thể nói
rằng những kẻ này bây giờ chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại chiến trường
này, hoặc là tấn công vào Hoa Hạ, hoặc là họ chỉ có thể ngồi chờ
đợi cơ hội.
Sau khi rời khỏi trận hình dịch chuyển tức thời của nước Mễ,
Thạch Trung Ngọc cũng nhanh chóng đến đội hình dịch chuyển tức thời
ngay gần đó của nước Ưng. Ai bảo hai nước này gần nhau như vậy, lại
còn có mối quan hệ thân thiết nữa. Theo như lịch sử ghi chép lại,
nước Mễ đã từng là thuộc địa của nước Ưng cơ đấy, cũng không biết
hai nước này đã làm gì để có thể quên đi hận thù mà liên minh với
nhau thế này.
Đội hình dịch chuyển tức thời của nước Ưng cũng chỉ có bốn lính
gác cấp 65. Tuy nhiên, dưới sức mạnh của Thạch Trung Ngọc, bốn lính
canh của nước Ưng một người đã chết và một người khác thì bị thương
nặng, Thạch Trung Ngọc đã rất dễ dàng lấy được hòn đá dịch chuyển
ủa nước Ưng. Mảng dịch chuyển tức thời có độ trễ khoảng hai giây.
Tôi không biết điều gì xảy ra với những người chơi đang dịch chuyển
sau khi mảng dịch chuyển tức thời bị đánh cắp trong giai đoạn
này.
- Có lẽ là sẽ bị cuốn quay trong sự hỗn loạn của dòng thời gian
trong dòng dịch chuyển mà chết ý nhỉ. - Thạch Trung Ngọc nhếch mép
cười xấu xa, nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến anh cả, chết
đi có lẽ là càng tốt hơn.
Sau khi đội hình dịch chuyển tức thời của nước Ưng bị cướp đi,
chuyện Thạch Trung Ngọc, tên cướp đã cướp đi đội hình dịch chuyển
tức thời, ngay lập tức được tất cả các nước biết đến. Tất cả những
người chơi đều không quan tâm đến chuyện nơi tiền tuyến nữa, lập
tức vội vã quay trở lại đội hình dịch chuyển tức thời, hoặc là quay
lại thông qua trận dịch chuyển tức thời của mình, hoặc là muốn ngăn
Thạch Trung Ngọc cướp mất đội hình dịch chuyển tức thời. Những gì
đã xảy ra ở nước Mễ và nước Ưng khiến bọn họ cảm thấy vô cùng hoảng
loạn. Mảng dịch chuyển tức thời không còn nữa, những người chơi đó
vẫn giữ nguyên vị trí đó, không nhận được thông báo thất bại, không
thể sử dụng được trục cuốn trở về, điều đó cũng có nghĩa là bọn họ
sẽ mãi mãi bị mắc kẹt ở đây không quay trở về được.
Khi Thạch Trung Ngọc bay đến bầu trời trên nước Đức Chí, anh đã
đón nhận được sự tiếp đãi vô cùng “nồng nhiệt” cuả người chơi nơi
đây. Vô số những kiếm khí, đao khí, cầu lửa, súng băng và mũi tên
hướng về phía anh, thể hiên sự nhiệt tình của nước Đức Chí.
Nhưng những thứ này, dưới sự bảo vệ của khiên chân khí của Thạch
Trung Ngọc, chỉ như muỗi đốt inox, chúng chẳng thể gây hại một chút
gì cả với anh. Anh giống như một vị thần chiến tranh bất khả chiến
bại, đắc ý nhìn xuống những người chơi bên dưới và cười ngạo
nghễ.
- Những kẻ nào ngông cuồng muốn xâm chiếm Hoa Hạ của ta hãy
thành thật, ngoan ngoãn đứng ra đây.
Trong con mắt kinh hoàng của những người chơi, mảng dịch chuyển
tức thời lại biến mất một cách khó hiểu.
Điều này ngay lập tức gây ra sự hoảng loạn tột độ ở các quốc gia
khác, nếu cứu như vậy, các cuộc tấn công của rất nhiều hàng chục
triệu người chơi sẽ không có tác dụng gì, vậy thì còn để làm gì
nữa?. Ngoan ngoãn quay trở về thôi chứ còn gì nữa. Ngay sau đó, một
ánh sáng trắng lớn lóe lên. Những người chơi đó đã đập tan trục trở
lại thành phố trong nỗi sợ hãi. Nhìn những người chơi của nước Mễ
và nước Đức Chí mà học tập. Một chuyện vốn quá lãng nhách như trở
về thành phố, giờ đây đã trở thành là một thứ vô cùng xa xỉ.
Chiến trường của hàng trăm triệu người đột nhiên bỗng nhiên
trống mất một mảng lớn, những người chơi đó sợ rằng họ chỉ trong
giây tiếp theo thôi, họ sẽ không thể quay lại đất nước của mình
được nữa, vì vậy chẳng ai dám ở lại đây thêm dù chỉ một giây phút
nào.
Tuy nhiên, hành động của Thạch Trung Ngọc cũng không hề chậm.
Mặc dù một số người đã trở về thành, nhưng vẫn còn khá nhiều người
có vẻ vẫn không cam lòng. Bên cạnh đó, những người chơi khác có thể
sử dụng mảng dịch chuyển tức thời để đến các nước đồng minh và sau
đó đi đến mảng dịch chuyển tức thời trong thành phố chính để trở về
nước họ.
Nếu đến bước như vậy, bọn họ sẽ tràn về phía trận dịch chuyển
tức thời của các nước đồng minh xung quanh.
Thạch Trung Ngọc tất nhiên nhanh hơn bọn họ rất nhiều, giống như
một tên đạo tặc vô hình. Chẳng biết từ lúc nào đã đi thẳng đến điểm
dịch chuyển tức thời, lấy nền tảng dịch chuyển và rời đi.
Tuy nhiên, trong khoảng thời gian này, có khoảng 20 triệu người
chơi đã may mắn tiếp cận được các nước đồng minh thông qua mảng
dịch chuyển tức thời và thoát khỏi thảm họa.
Chiến trường ban đầu vốn sống động và ồn ào nay đã vắng vẻ hơn
rất nhiều.
Thạch Trung Ngọc quay trở đến khu vực dịch chuyển tức thời của
Hoa Hạ, hét to với các người chơi:
- Tất cả mọi người hãy quay trở về, sau đó và xin thua trận, để
những người chơi ngoại quốc này có thể ngồi sám hối về những sai
lầm của họ trong môi trường tự nhiên này nhé!
Lúc này,tất cả những người chơi đó cùng phá lên cười. Những điều
Thạch Trung Ngọc vừa làm thật là quá xấu xa. Nó còn khiến họ khó
chịu hơn là giết tất cả những người chơi đó.
Những người ở gần đã trở về từ đội hình dịch chuyển tức thời,
những người ở xa hơn đã đập nát những trục cuốn quay trở lại thành
phố. Lúc này trên chiến trường chỉ còn lại những người chơi đáng
thương, khóc không ra nước mắt vì không tìm được đường về nhà