Lời của Thạch Trung Ngọc suýt chút nữa khiến cho Marius nghẹn
chết, mẹ nó, nếu ngươi không phải là người thủ hộ nơi này, mang
theo nhiều người như vậy qua đây làm gì?
- Nếu đây không phải là nơi ngươi thủ hộ, vậy thì tránh đường
ra!
Marius hít sâu một hơi, hiện tại lòng hắn đang rối bời.
- Ồ, tại sao lại phải tránh!
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc nhìn Marius,
- Đường ở đây rộng như vậy, tại sao chúng ta phải tránh ra?
50 vạn người chơi sau lưng Thạch Trung Ngọc hợp thành một hàng
ngũ hình chữ nhật, chạy dài 2 km, có thể nói là đã chặn toàn bộ
đường đến thị trấn Xuất Vân. Xung quanh chính là ngọn núi cao cao,
cũng là một khe núi có thể tiến vào.
Marius cuối cùng không nhịn được, - Khinh người quá đáng! A, bọn
tiểu tể tử của Ma tộc! Giết chúng cho ta!- Dĩa ăn to lớn hung hăng
đập xuống đất, một đợt sóng xung kích màu vàng vĩ đại đánh tới
Thạch Trung Ngọc.
- Này!
Thạch Trung Ngọc khẽ quát một tiếng, cầm theo Đao Chiến Thần vẩy
một cái, một đạo đao khí màu trắng nghênh hướng sóng xung kích vĩ
đại đó.
Giống như một lưỡi dao sắc cắt dưa hấu, sóng xung kích vĩ đại đó
trong nháy mắt bị cắt ra, không có kết cấu ổn định, sóng xung kích
chớp mắt tán loạn. Thế nhưng sức mạnh của đao khí màu trắng kia
không giảm, nhìn ra sự sợ hãi trong lòng Marius. Tuy nhiên, hắn
liền rất nhanh lên cơn thịnh nộ, một quan tiên phong Ma tộc cấp 70
cũng sẽ bị một người hèn mọn xem thường như vậy, còn mặt mũi ở đâu
đây! Móng của Marius hung hăng giẫm ở trên mặt đất, cả một vùng đất
không ngừng chấn động. Một đoàn khí mù màu đen từ trên người Marius
nổ ra, đao khí Thạch Trung Ngọc bắn ra va chạm vào màn khí đen chớp
mắt đã bị nuốt chửng không còn gì sót lại.
- Không tệ đâu!
Thạch Trung Ngọc khẽ gật đầu một cái với Marius, thần sắc đó
giống như tiền bối giáo dục vãn bối vậy. Thấy Marius nổi lên một
trận lửa lớn, “Tà Ác Chi Hỏa!” Marius hét lớn một tiếng, khói đen
quanh thân đột nhiên biến thành ngọn lửa màu đen ngập trời, lửa
nóng hừng hực ấy vây quanh cả người Marius.
- Cảm nhận sức mạnh của ta đi!
Thanh âm của Marius như tràn ngập bên trong trời đất, uy nghiêm
tựa như thần linh.
- Trò mèo!
Thạch Trung Ngọc cười nhạo một tiếng, nắm lấy Đao Chiến Thần,
một đao vút lên trời rồi bổ tới. Một chiêu “đoạn xuyên phân hải”
này là chiêu mạnh nhất của Tần Thủy Hoàng năm đó, dưới một đao này,
cho dù là núi cao sông lớn cũng sẽ bị một đao phá vỡ.
Có điều, lần này Thạch Trung Ngọc cũng không dùng hết toàn lực,
phỏng chừng chỉ hơi dùng sức, vết nứt không gian kia đều sẽ nát
vụn, vậy thì không còn gì vui để chơi rồi.
Một đao chém xuống, lại không có hiệu quả tráng lệ gì, gần giống
như chỉ vung đao lên một cách trống rỗng. Khiến các người chơi nhìn
từ phía sau vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ lần này Thạch Trung Ngọc
thất thủ rồi?
Thế nhưng, Marius đang bị tà hỏa cuồn cuộn ngất trời vây quanh
lại không nghĩ như thế, ngay khi Thạch Trung Ngọc vừa vung đao lên,
hắn cảm giác một luồng khí vô hình cực nhanh kéo tới. Ngọn lửa xung
quanh vốn không đủ sức ngăn cản khí tức vô hình này, trong nháy
mắt, ngọn lửa đã bị chém tan ra.
Khí tức vô hình kia lại là do Đao Chiến Thần trong tay Thạch
Trung Ngọc phát ra, cách xa vài trăm thước, không có ánh đao, không
có sóng khí, cũng chỉ là một đao bay bổng. Khí phát ra liền đem
Marius với ngọn lửa tà ác chém thành hai nửa. Chỉ là đao kia quá
nhanh, Marius tuy rằng còn đứng tại chỗ, nhưng thân thể hắn sớm đã
bị cắt tách ra.
- Ngươi. . .
Marius chậm rãi giơ tay lên, rất không dám tin mà nhìn Thạch
Trung Ngọc. Thế nhưng tiếng mới nói ra, cả người tức khắc phân từ
trong ra.
- Hừ, giải quyết dễ dàng như vậy rồi, Ma tộc này cũng không có
gì vui rồi.
Thạch Trung Ngọc khinh thường khẽ cười một tiếng,
- Không biết tam đại Ma vương đã tới đây từ lúc nào, ta vậy
nhưng rất chờ mong đấy!
Tuy rằng quan tiên phong đã bị giết, thế nhưng Ma tộc vẫn còn
đâu vào đấy từ trong vết nứt không gian chạy ra. Xếp hàng bày trận,
chăm chú chờ đợi quan chỉ huy của bọn họ tới.
Tốc độ xuất binh của vết nứt không gian này vẫn rất nhanh, chỉ
chốc lát liền đạt tới gần trăm vạn Ma tộc từ bên trong vết nứt
không gian kia đi ra.
Nhưng những ma tộc này đều có cấp bậc thấp và cấp bậc trung, Ma
tộc cấp bậc cao tương đối ít, phần lớn đều là đội trưởng quan
quân.
Rất nhanh, tướng quân của quân đoàn Ma tộc này cũng đi ra từ
trong vết nứt không gian kia. Có điều cách ra trận của tướng quân
này rất chấn động. Cưỡi một con cự long đen nhánh lớn chừng hơn ba
mươi mét ra trận, ma long đó phát ra một tiếng rống rung trời.
Người chơi bên này nhất thời nhận được gợi ý của hệ thống.
“Ngươi đã chịu ảnh hưởng của long uy, lực phòng ngự giảm xuống
20%, tốc độ di chuyển giảm xuống 20%, tốc độ công kích giảm xuống
20%.” Thế nhưng Thạch Trung Ngọc ở trong long uy này không ảnh
hưởng chút nào. Ngược lại vận dụng hết chân nguyên, nổi giận gầm
lên một tiếng. - Bà nhà nó! Cổ họng cực to phải không!-
Phảng phất một tiếng sấm nổ trên mặt đất bằng phẳng, chấn động
những binh sĩ Ma tộc đó đến tràn đầy thần sắc kinh hãi.
“Ngươi nhận được uy lực của vương, lực công kích tăng thêm 30%,
lực phòng ngự tăng thêm 30%, tốc độ công kích tăng thêm năm phần
mười, tốc độ di chuyển tăng thêm 30%.”
Uy lực của vương, đây chẳng lẽ là khí vương bát trong truyền
tống sao? Tức khắc vô số người chơi càng kính nể Thạch Trung
Ngọc.
ma long trên bầu trời cảm giác được sự khiêu khích của Thạch
Trung Ngọc, lập tức trong lòng tràn đầy lửa giận, một luồng long
khí không chút khách khí phun xuống. Giống như một khỏa thiên thạch
trên trời rơi xuống, lửa nóng cuồn cuộn mang theo nhiệt độ hầm hập
đập xuống.
Thạch Trung Ngọc cũng không khách khí, lại là một đao vút lên
trời, khí tức bạo phát khiến long khí chia ra làm hai, trong nháy
mắt dập tắt trong không khí.
Mà sức mạnh của hơi thở kia không giảm, lưu lại một vết thương
sâu đậm trên đầu ma long.
“Ngao!” ma long kêu lên một tiếng đau đớn, hắn vốn vô cùng tôn
quý sao lại chịu đau đớn mạnh mẽ như vậy, bị loài người ti tiện cắt
một đao ở trên mặt, cái này còn tàn nhẫn hơn đánh vào mặt.
ma long phẫn nộ rồi đến cùng phẫn nộ rồi, cũng không quan tâm
đến sự khống chế của tướng quân Ma tộc, lao xuống về phía Thạch
Trung Ngọc, muốn dùng móng nhọn răng nanh xé Thạch Trung Ngọc tan
tành.
- Ha, đến đúng lúc đó! Đồ không có não!
Ma long từ bỏ ưu thế trên trời mà nghĩ đến công kích gần, khiến
cho trong lòng Thạch Trung Ngọc vô cùng sảng khoái.
Hắn mặc dù biết bay, nhưng chiến đấu trên không còn chưa phải
lành nghề lắm.
Hành vi của ma long này vừa khớp với điều hắn nghĩ,
- Đến đây!
ma long đưa móng vuốt lớn ra vồ tới Thạch Trung Ngọc, Thạch
Trung Ngọc bỏ Đao Chiến Thần xuống, chợt quát một tiếng, nắm chặt
hai quả đấm thép hung hăng đập về phía hai móng của ma long.
Hai móng vuốt kia của ma long như một chiếc xe con to nhỏ,
quyền kia của Thạch Trung Ngọc giống như đồ chơi của một đứa bé
trong mắt ma long, nhỏ yếu đến có thể bỏ qua.
Nhưng ma long chợt kinh hãi trong lòng, một quyền kia mang lại
cảm giác bất an mãnh liệt. Dường như đó không phải là hai cái nắm
đấm, mà là hai hai thanh Tuyệt Thế Hung đao, đao khí lẫm liệt tuyệt
đối có thể làm hỏng hai móng của mình.