"Phá!" Thạch Trung Ngọc chợt quát một tiếng, song quyền giống
như hai thanh đao nhọn hung hăng ghim vào trong hai móng của ma
long. Chân nguyên vừa chuyển, chân khí hàm trong hai nắm đấm trong
nháy mắt nổ tung ra.
"Ngao!" Ma long đau đớn kêu lên một tiếng, cặp móng vuốt kia đã
trở nên máu thịt be bét. Hai móng có xe con to nhỏ biến mất hơn một
nửa trong vụ nổ đó, có thể nói là chỉ còn dư lại xương cốt trơ
trọi. Chịu một đòn nghiêm trọng này, ma long phun ra một ngọn lửa
rồng nóng rực về phía Thạch Trung Ngọc. Lửa rồng này cự long cần
tích trữ rất lâu mới có thể có được, hơn nữa phun lửa rồng ra tạo
thành thương tổn nhất định cho thân thể, do đó chưa tới thời khắc
mấu chốt thì cự long căn bản sẽ không phun lửa rồng ra.
Miệng ma long cách Thạch Trung Ngọc cũng không quá mười mấy
thước, một hơi lửa rồng dường như chớp mắt đã tới.
Thạch Trung Ngọc cường lực vận chuyển chân nguyên, lợi dụng
Khiên Chân Khí vẫn cứ tiếp nhận một đòn hủy diệt này. Phóng thân
lên trong ánh mắt kinh hãi của ma long, một quyền đập về phía
trán của ma long.
Ma long làm sao còn dám dùng đỉnh đầu của chính mình đi thử dò
xét độ cứng của nắm đấm của Thạch Trung Ngọc, mau chóng quay đầu
lại. Hành động này khiến một mảnh thịt mềm ở cổ kia bại lộ dưới quả
đấm của Thạch Trung Ngọc. Thạch Trung Ngọc cũng không khách khí,
nắm đấm đủ để cắt vàng phá sắt kia hung hăng đập vào cổ của ma
long.
Kết cấu của cổ rồng không có gì khác biệt với cổ người, hai
thanh huyết quản lớn không ngừng vận chuyển máu tới não của ma
long. Một quyền kia xé vỡ một đường động mạch trong đó ra, một
lượng máu rồng sền sệt phun ra ngoài.
Máu rồng này đúng là bảo vật mà, Thạch Trung Ngọc buông Khiên
Chân Khí ra, để cho máu rồng kia vẩy lên người.
"Được tắm máu rồng, sức phòng ngự của ngươi sẽ tăng lên vĩnh
viễn. Thể chất của ngươi tăng lên vĩnh viễn."
Năng lượng ẩn chứa trong máu rồng kia trong nháy mắt được cơ thể
hấp thu, chân nguyên trong kinh mạch trong kinh mạch tăng vọt,
khiến Thạch Trung Ngọc chỉ muốn rống lên to hơn.
"Ha!" Thạch Trung Ngọc hưng phấn chợt quát một tiếng, vận đủ
chân nguyên, nắm tay mạnh mẽ đập về phía xương cột sống của ma
long.
Đại não mất đi cung ứng máu, ma long chỉ cảm thấy một trận
choáng váng, cũng không nhận thấy được động tác của Thạch Trung
Ngọc. Thế nhưng, trên lưng Ma Long còn có tướng quân Ma tộc, hắn
vẫn liên tục xem cuộc vui đến lúc này cũng không dám thờ ơ không
nhúc nhích nữa. Ma long ma long này không phải sủng vật của hắn, mà
là do tam đại Ma vương ban tặng, nếu như ma long này chết rồi, hắn
cũng không cần làm chức tướng quân này nữa. Thậm chí cái mạng này
còn hay không cũng khó nói.
Tướng quân Ma tộc nhảy từ trên lưng rồng xuống, quay một lần
trên không trung, trường thương trong tay đâm về phía sau lưng của
Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc lại không chút quan tâm, toàn bộ cơ thể đâm vào
trong cổ của ma long. Vung nắm tay, từng quyền đập tới phía cột
sống cứng rắn kia của ma long.
"Ngao!" Cột sống đau đớn kịch liệt, khiến ma long nhất thời tỉnh
táo lại một chút. Cảm giác được động tác của Thạch Trung Ngọc, một
cảm giác uy hiếp của cái chết xông lên đầu rồng. Ma long ngay
lập tức khống chế năng lượng trong thân thể, một luồng long khí từ
trong thân thể phun về phía Thạch Trung Ngọc ở trong cổ của ma
long.
Lúc này, cổ của ma long đã là một mảnh be bét máu thịt. Đã không
còn bức tường thịt làm phòng ngự, long khí kia tương tự cũng tạo
thành thương tổn với hắn. Nhưng, một chút tổn thương dù sao cũng
tốt hơn cái mạng này.
Ngay cả lửa rồng kia Thạch Trung Ngọc còn không sợ, còn sợ long
khí này sao. Củng cố chân nguyên, cứng rắn chặn lại sức nóng thiêu
đốt của ngọn lửa này, thế nhưng nhiệt độ cao đó khiến ma long không
nhịn được lại kêu đau một tiếng.
Những người chơi phía dưới nhìn thấy màn biểu diễn đặc sắc này
của Thạch Trung Ngọc ào ào trợn mắt há mồm. Ma long uy phong lẫm
liệt này mà cũng không có cách nào xử lý Thạch Trung Ngọc, thậm chí
ngay cả tính mạng cũng nguy hiểm rồi.
Ma long này đường đường là boss Tử Kim cấp 72, một con ma long
đủ để chôn vùi mạng sống của 50 vạn người chơi phía dưới.
Thạch Trung Ngọc đánh ma long đến nông nỗi này, quá ngầu rồi.
Chấn động trong lòng các người chơi đã không thể tăng hơn được nữa
rồi.
Mà những binh sĩ Ma tộc phía dưới đó do không có mệnh lệnh từ
tướng quân Ma tộc, cũng không dám tùy tiện hành động, chỉ có thể
giương mắt nhìn ma long bị ức hiếp.
Tướng quân Ma tộc một tay ngoắc lấy vảy rồng của ma long, khi
nhìn thấy tình huống này trong lòng hạ quyết tâm, cũng chui vào
trong cổ của cổ của ma long kia. Đối với công kích đến từ bên
trong, ma long này đã không còn cách nào khác rồi.
Tướng quân Ma tộc vừa mới xông vào liền được nhiệt liệt hoan
nghênh bởi một cú đấm, hừ lạnh một tiếng, trường thương trong tay
giống như một ngôi sao lạnh nghênh hướng song quyền của Thạch Trung
Ngọc.
Mũi thương sắc bén kia thế mà đã từng giết chết không ít kẻ mạnh
trên đại lục. Tướng quân Ma tộc cũng chẳng tin rằng nắm đấm của
Thạch Trung Ngọc có thể chống lại trường thương của mình. Thạch
Trung Ngọc quả nhiên không dùng đến nắm đấm để đối kháng, tuy rằng
rất tự tin đối với quả đấm của mình, nhưng cũng không dứt khoát
dùng nắm đấm đi nghênh đỡ mũi nhọn của một binh khí không rõ nguồn
gốc.
Nắm tay yếu ớt lắc một chút, chuyển thành vỗ nhẹ, rồi tàn nhẫn
đẩy ra cho trường thương của tướng quân Ma tộc. Sức mạnh một chưởng
đó của Thạch Trung Ngọc nhất thời khiến tướng quân Ma tộc mất cân
bằng. Ở nơi này vốn dĩ đứng không vững, tướng quân Ma tộc lảo đảo
sắp ngã ra ngoài cửa động kia.
Nhưng Thạch Trung Ngọc sẽ không để hắn ngã xuống như vậy, hắn
một khi ngã xuống lỡ như động thủ với những người chơi đó thì sao.
Tay trái kéo lại trường thương của tướng quân Ma tộc kia, cũng kéo
luôn hắn lại, nhưng đồng thời, cơ thể xoay một cái va chạm vào hắn
khiến tướng quân Ma tộc kia đã hoàn toàn mất đi thăng bằng, va vào
trong cổ.
Hiện tại tình huống này chính là tương đương với Thạch Trung
Ngọc bảo vệ cửa chính để đi ra, mà tướng quân Ma tộc lại bị chặn ở
cửa.
Lúc này, ma long bởi vì mất máu lượng lớn nên đã không còn cách
để lấy lại đủ sức bay được nữa, loạng choạng rơi xuống đất. Do đau
đớn, ma long không ngừng quay lắc đầu, trong cổ lắc lư một
trận.
Thạch Trung Ngọc thừa dịp tướng quân Ma tộc không dừng bước,
hướng nắm đấm đập về phía ngực của tướng quân Ma tộc kia. Tại nơi
nhỏ hẹp này, trường thương của tướng quân Ma tộc căn bản phát huy
không tốt. Trực tiếp dứt khoát buông trường thương xuống, nắm đấm
va chạm với nắm đấm của Thạch Trung Ngọc.
Hai người long tranh hổ đấu ở trong cổ ma long. Thỉnh thoảng
thất thủ một hai quyền, đập trúng thân thể ma long, khiến cho ma
long co quắp một trận. Phía sau tướng quân Ma tộc này lại chính là
xương cột sống của ma long, đây là nơi mẫn cảm nhất, hơi chút kích
động đều mang lại thống khổ rất lớn, huống chi cú đấm tàn nhẫn này
được nện ở phía trên.
Từng đợt đau đớn này đã làm cho ma long kêu thất thanh, chỉ còn
muốn ngất đi.
Tuy rằng tướng quân Ma tộc cũng không thể uy hiếp gì Thạch Trung
Ngọc, có thể nói là yếu hơn Thạch Trung Ngọc rất nhiều. Thế nhưng
Thạch Trung Ngọc lại đánh rất là vui vẻ, dù sao cũng mấy khi có
người có năng lực đánh nhau với hắn, tuy rằng chỉ có thể phát huy
ra hai ba phần sức mạnh, nhưng ít nhất làm nóng được người là được
rồi.
Có điều, đánh liên tục mười mấy hiệp, Thạch Trung Ngọc cũng cảm
thấy chán ngán rồi, tướng quân Ma tộc này đánh tới tới lui lui cũng
vẫn là mấy chiêu như vậy, chẳng có gì mới mẻ.
Tướng quân Ma tộc này cũng là khóc không ra nước mắt, một thân
bản lĩnh của hắn đều ở thanh trường thương kia, bây giờ bỏ trường
thương đi căn bản là không phát huy ra cái gì cả. Nếu như biết ý
tưởng trong lòng Thạch Trung Ngọc, đoán chừng hắn phải khóc đến
chết rồi.
Thạch Trung Ngọc đánh liên tiếp mấy chiêu không thấy có thay đổi
gì, bỗng nhiên đập mạnh một quyền trúng vào cổ họng của tướng quân
Ma tộc.