Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1155: Chương 1119: Trung Can Nghĩa Đảm, Vũ Dũng Truyền Hồn

VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ

Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Ma Vương ra lệnh một tiếng, những phân thân này nào dám không

theo. Vô số sĩ binh Ma Tộc liên tục không ngừng từ bên trong vết

nứt không gian đi ra.

Thạch Trung Ngọc chào hỏi nhưng người chơi một tiếng, đã sớm

không chịu nổi gánh nặng, những người chơi dồn dập thu hồi binh

khí, quay về phía sau Thạch Trung Ngọc. Trận chiến bây giờ đã không

phải là cuộc chiến mà bọn họ có thể nhúng tay vào. Tin tức bên Xuất

Vân trấn cũng dẫn tới rất nhiều sự chú ý của ngoạn gia , bọn họ bỏ

cơ hội cùng sĩ binh Ma Tộc chiến đấu, dồn dập chạy tới Xuất Vân

trấn. Hiện tại người chơi chỉ đến để xem chiến đấu đã đạt tới mấy

triệu, chen lấn đến đông dày Xuất Vân trấn.

Bernard cũng vui vẻ khi những người chơi này đến xem trò vui,

“Đợi chút nữa để cho ngươi mất hết mặt mũi, coi ngươi về sau còn

mặt mũi nào mà ở đây nữa không!” Bernard trong lòng âm thầm nghĩ

tới, tuyệt đối không lo lắng cho mình sẽ thất bại.

hai Ma Vương còn lại cũng là vô cùng kinh ngạc với hành động của

Bernard, tuy là chân thân không có chạy tới, nhưng là lại lợi dụng

pháp thuật đang len lén quan sát cuộc chiến đấu này.

trên bình nguyên Xuất Vân, hiện tại đã có rất nhiều sĩ binh Ma

Tộc xuất hiện. Ma khí ngập trời đã che phủ trọn cả bầu trời, thế

nhưng bên phía Thạch Trung Ngọc, bầu trời sáng trong vô cùng. Một

màn quỷ dị này làm cho vô số người chơi âm thầm kinh hãi.

Một bên mây đen che trời, một bên sáng trong vô cùng.

Bernard liếc mắt với hơn triệu sĩ binh Ma Tộc phía sau, cười

lạnh nói, “Thế nào, sĩ binh của ta đều tập kết xong rồi, quân ô hợp

của ngươi đâu! Không có can đảm xuất hiện rồi hả!”

Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, bên trong vết nứt không

gian truyền đến hàng loạt chiến rống. “Trung Can Nghĩa Đảm! Vũ dũng

truyền hồn!”

Tràn đầy thanh âm ngang ngược, bóng người còn chưa thấy, nhưng

âm thanh gầm rú rung trời kia đã làm cho toàn bộ hiện trường trở

nên nghiêm trang hơn.

Thạch Trung Ngọc nhíu mày, lạnh lùng nhìn bên trong vết nứt

không gian. Từng đôi kỵ binh từ bên trong vết nứt không gian nhanh

chóng đi ra, chỉnh tề từng nhóm, cho dù là phải đi qua vết nứt

không gian bị sức mạnh của cường đại không gian lôi kéo nhưng cũng

không bị biến dạng chút nào.

“Trung Can Nghĩa Đảm! Vũ dũng truyền hồn!” khẩu hiệu từng tiếng

to rõ ràng, vang vọng toàn bộ chiến trường.

“Ngô Hoàng!” Lúc này, một tướng quân cưỡi chiến mã nhanh chóng

từ bên trong vết nứt không gian chạy đến, nhảy xuống chiến mã, quỳ

một chân trên đất hướng về phía Thạch Trung Ngọc hành lễ.

“Mông Điềm,” Thạch Trung Ngọc lại vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười

hướng về phía tướng quân kia nói rằng, “Vương Tiễn lại thua

rồi?”

“Hắc hắc, Ngô Hoàng,” Mông Điềm thật thà cười cười, “Vương Tiễn

cho tới bây giờ cũng chưa thắng nổi.”

Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ lắc đầu, hai người tướng quân này

mỗi lần chiến đấu đều muốn đánh cược với nhau lúc xuất binh, ai sẽ

tới trước, chơi đoán số. Kết quả, hầu như mỗi một lần đều là Mông

Điềm thắng, nếu như là Mông Điềm thua thì cũng là do hắn nhường mà

thôi. Nếu không thì hắn luôn thắng, Vương Tiễn vậy mà còn có thể

thắng được sao?

Tuy đây chỉ là 1 trò đùa khi xuất chiến, thế nhưng một khi đã

bắt đầu chiến đấu, năng lực chỉ huy Mông Điềm phải khiến cho Thạch

Trung Ngọc phải công nhận.

“Đi thôi! Đại Tần nghìn năm sau trạm thứ nhất giao cho ngươi.”

Thạch Trung Ngọc ra lệnh.

“Dạ!” Mông Điềm biến sắc, Mông tướng quân tràn ngập uy nghiêm và

sát cơ nhất thời xuất hiện. Xoay người nhảy lên chiến mã, uy phong

lẫm lẫm hướng về phía mấy ngàn vạn Ma Tộc, vẫn như cũ không sợ. Hét

lớn một tiếng, “Các ngươi chủ tướng là ai!”

“Thật can đảm!” Bernard chứng kiến hình ảnh của Mông Điềm, rất

yêu thích, chậm rãi đi đến phía trước sĩ binh Ma Tộc, hướng về phía

Mông Điềm cười nói, “Bản vương là Ma Tộc vua hủy diệt, ngươi là

người phương nào!”

“Đại Tần đế quốc, tướng quân, Mông Điềm!” hai mắt Bernard tràn

ngập khí tức hủy diệt nhưng không làm cho Mông Điềm cảm thấy sợ hãi

chút nào, ngược lại uy phong lẫm lẫm hướng về phía Bernard quát

lên, “Đại Tần tinh binh chúng ta đã đến, các ngươi còn không mau

mau đầu hàng!”

“Đầu hàng?!” Bernard nhìn ba nghìn sĩ binh phía sau Mông Điềm,

lại nhìn mấy ngàn vạn sĩ binh Ma Tộc phía sau, buồn cười nói rằng,

“Ngươi chỉ có ba nghìn binh mã, Bản vương có mấy chục triệu sĩ binh

Ma Tộc, vậy mà lại dám kêu Bản vương đầu hàng!”

“Chỉ mấy con kiến hôi sao dám càn rỡ trước mặt Đại Tần tinh binh

ta!” Mông Điềm cười lớn một tiếng, “Không đầu hàng sao! Đại Tần

tướng sĩ ở đâu!”

“Trung Can Nghĩa Đảm! Vũ dũng truyền hồn!” Ba nghìn Mông gia

quân hô to khẩu hiệu.

“Nỏ Tiễn chuẩn bị!”

Ra lệnh một tiếng, 1000 danh bộ binh nhanh chóng cắm ngọn ngọn

giáo cầm trong lên mặt đất, một tay lấy nỏ tiễn sau lưng ra, nhắm

vào sĩ binh Ma Tộc ở đằng xa phía trước. Những kỵ binh kia trực

tiếp lấy nỏ tiễn từ trong túi bên cạnh yên ngựa ra.

Bernard khẽ cười một tiếng, có ba nghìn nỏ tiễn, có đáng là gì,

đối với đại quân Ma Tộc khổng lồ mà nói, chỉ với 1 phát nỏ tiễn mà

có giết chết hết họ này chỉ như là mưa bụi mà thôi.

“Tùy ý phòng ngự !!” Bernard rất tùy ý ra lệnh cho sĩ binh Ma

Tộc phía sau. Những sĩ binh Ma Tộc nhất thời cười vang một tiếng,

với khoảng cách hơn 1000m, ba nghìn nỏ tiễn này có còn sức uy hiếp

sao?

Mông Điềm thu hết mọi cảnh tượng vào trong mắt, nhưng trong lòng

thì vui vẻ. “Kiêu binh tất bại a!”

“Chân khí Phá Giáp, bắn ngang!” Mông Điềm rút trường kiếm ra, xa

xa chỉ vàomấy ngàn vạn sĩ binh Ma Tộc.

“vút!” Ba ngàn người đồng loạt bắn nỏ tiễn, dĩ nhiên chỉ có một

thanh âm.

Nỏ tiễn bắn ra kèm theo ánh sáng màu bạc, lao nhanh về phía sĩ

binh Ma Tộc như tia sét.

Nhìn thấy tia sáng kia, trong lòng Bernard có dự cảm xấu. Thế

nhưng, lúc này hắn đâu còn thời giờ để hạ lệnh nữa.

“Phốc phốc phốc!” liên tiếp những âm thanh mũi tên cắm vào thịt

vang lên. Những sĩ binh Ma Tộc vừa nãy còn cười nhạo, trong nháy

mắt đã trống không, những mũi tên bay mang theo lực đạo cực lớn,

bay thẳng tắp xuyên qua khoảng cách vài trăm thước, cắm xuyên qua

không biết bao nhiêu thân thể của binh lính Ma Tộc, lúc này mới

tiêu tan hết lực đạo.

Khi bị tên xuyên thấu thân thể , những sĩ binh Ma Tộc cũng chỉ

cảm giác được trên thân thể mình có nơi nào đó mát lạnh, căn bản

không có đánh trả lại, ngay sau đó cũng cảm giác sức lực trong thân

thể nhanh chóng bị mất đi, không đến vài giâyliền mất đi khí lực

mềm nhũn ngã trên mặt đất.

Một mảng lớn sĩ binh Ma Tộc dồn dập ngã trên mặt đất như rơm rạ

vậy.

Chỉ với một lần bắn, trong nháy mắt đã cướp đi sinh mệnh của mấy

triệu binh lính Ma Tộc. Chứng kiến tình huống này, Bernard giật

giật khóe mắt, cũng chỉ mới trong chốc lác, sĩ binh Ma Tộc đã tử

vong một phần mười, điều này khiến cho hắn nhất thời không biết

phải làm sao.

“Nếu như mình bị nhiều mũi tên bắn tới như vậy,” Bernard còn

đang suy nghĩ đến khả năng này. Kết quả là, hắn tuyệt đối sẽ không

có biện pháp ngăn cản, chỉ sợ rằng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản

mười mấy trăm mũi tên, thế nhưng đây là 3,000 mũi tên cùng nhau

phóng tới, hắn chắc chắn sẽ bị bắn biến thành cái rổ.

Khi Bernard còn đang sửng sốt, Mông Điềm cũng là lần nữa vung

tay lên. Lại là ba ngàn mũi tên như những tia sét màu trắng ở trên

bình nguyên lại lao đến cực nhanh.

Đại Tần nỏ tiễn 1 lần bắn có thể bắn ra ba mũi tên, thế nhưng

Mông Điềm cũng chỉ cho bọn họ một lần bắn chỉ bắn 1 mũi tên, dụng ý

rất rõ ràng, làm cho những sĩ binh Ma Tộc lần lượt cảm giác được sợ

hãi, sau đó thì tự tan rã.

“Toàn thể phòng ngự!” nhìn thấy những mũi tên như những tia sét

màu trắng, Bernard hoảng hốt, vội kêu lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!