VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
Thế nhưng, tốc độ phản ứng của những sĩ binh Ma Tộc đâu được
nhanh như vậy. Vừa mới miễn cưỡng phòng ngự vừa xong, những mũi tên
như tia chớp kia cũng đã đến trước mặt.
“Phốc phốc phốc!” Lại là những âm thanh liên tiếp, từng nhóm,
từng nhóm sĩ binh Ma Tộc bị bắn xuyên thấu, thân thể mềm nhũn ngã
xuống. Tia chớp màu trắng kia phảng phất giống như là ngón tay của
tử thần, chỉ cần chạm phải, trong nháy mắt sẽ mất đi tất cả sức
lực, ngã xuống đất bỏ mình.
“Ha ha ha ha!” Mông Điềm chỉ vào Bernard cười ha hả, “Biết được
sự lợi hại tinh binh Đại Tần ta chưa!!”
“Hayyyy!” Bernard hừ lạnh một tiếng, quát lên với những sĩ binh
Ma Tộc còn sống sót, “Toàn quân tiến công!”
Những sĩ binh Ma Tộc này tuy là trong lòng có chút sợ hãi, nhưng
vẫn không chút do dự vọt về phía ba nghìn Mông gia quân.
“Xoắn ốc kình khí!” Mông Điềm vung trường kiếm lên, “Bắn!”
Ba nghìn binh lính nhất tề, bắn ra mũi tên cuối cùng trên nỏtiễn
bắn, cũng không nhìn đến kết quả, trong nháy mắt đã lấy hộp mũi tên
lắp vào nỏ tiễn.
Lần này mũi tên bắn ra cũng không xoay tròn, chỗ lắp mũi tên
xuất hiện một luồng khí hình xoắn ốc, dưới dự thúc đẩy của chân
khí, mang theo một tia huyết sắc hồng quang, điên cuồng lao đến đại
quân Ma Tộc.
“Xích xích xích xích!” âm thanh lần này cũng khác biệt, làm cho
Bernard cảm giác nặng nề. Chỉ thấy những sĩ binh Ma Tộc sau khi bị
mũi tên bắn xuyên qua, vết thương do mũi tên xuyên qua trong nháy
mắt nứt toát ra, ngay sau đó cả người tứ phân ngũ liệt, tuôn ra một
luồng ma khí đen như mực.
Nếu như nói, Phá Giáp tiễn vừa nãy làm cho bọn họ cảm giác được
sự sắc bén, còn mũi tên xoắn ốc bây giờ đã khiến cho bọn họ có cảm
giác sợ hãi. Nhìn những sĩ binh cạn kiệt sức lực, chỉ có thể để mặc
cho thân thể bị luồng khí kia mạnh mẽ xé nát, cũng không kịp mở
miệng kêu la, thì đã chỉ còn lại phần chân tay đã bị cụt. Bernard
rất tức giận nhìn chằm chằm Mông Điềm và ba nghìn Mông gia
quân.
“Ngươi sợ!” Mông Điềm chỉ vào Bernard cười nói.
Bernard sửng sốt, phát hiện ra trong lòng mình vậy mà xuất hiện
cảm giác sợ hãi, lại càng thêm nổi giận.
“gừ....!” tiếng gầm rú điên cuồng phát ra từ trong miệng của
Bernard.
“hủy bỏ áo nghĩa, tăng phạm vi lực công kích quân đội lên gấp 10
lần, tốc độ công kích tăng năm lần, thu được trạng thái cuồng nộ.
Thế nhưng thể lực lại bị giảm đi gấp đôi, hiệu quả của toàn bộ
thuộc tính đã bị giảm xuống hơn 1 nữa”
Mạnh mẽ kích phát tiềm năng của binh lính? Mông Điềm cũng chỉ
lặng im trong chốc lát. Nếu để cho bọn người kia tiến đến gần, Đại
Tần sĩ binh khó tránh khỏi sẽ có tổn thương. Hắn còn đang hi vọng
một trận có thể toàn thắng đây này.
“Liên hoàn tam tiễn, bạo liệt! Bao trùm!” Mông Điềm khẽ quát một
tiếng.
Những binh sĩ vừa mới lắp xong mũi tên, không chút do dự nhắm
hướng bầu trời bắn loạt ba mũi tên ra.
Hướng ngắm bắn của tên, tầng tầng lớp lớp đều nhắm thẳng về phía
số ít sĩ binh Ma Tộc còn lại.
Cái này nhìn qua hình như không phải là tên mà là lựu đạn.
“Oanh!” “Oanh!” “Oanh!” Những tiếng nổ mạnh liên miên không
ngừng, toàn bộ những mũi tên vừa tiếp xúc với sĩ binh Ma Tộc hoặc
là mặt đất, trong nháy mắt bộc phát ra uy lực cường đại.
Uy lực của những mũi tên kia không thua gì tên lửa chiến lược
trong đời thực.
Cảnh tượng 9000 tên lửa chiến lược nổ tung hoành tráng biết là
bao nhiêu. Hơn nữa những binh sĩ dày dặn kinh nghiệm đã thiết kế
cho bán kính nổ của những mũi tên bao trùm toàn bộ quân đoàn Ma
Tộc.
Nhìn thấy hết thảy, Bernard chỉ cảm thấy cảm giác nặng nề,
“Xong!” tấn công mạnh mẽ như vậy, những sĩ binh Ma Tộc tuyệt đối
không còn khả năng sống sót. Tấn công mạnh mẽ như vậy đã tạo ra áp
lực, tầng tầng lớp lớp va chạm, che phủ kín lấy sĩ binh Ma Tộc bị
cũng không chỉ gây nên hậu quả bạo tạc. Tầng tầng lớp lớp áp lực
gây ra va chạm tuyệt đối là kinh khủng.
Từ lúc Mông Điềm xuất hiện đến bây giờ, những người chơi này đã
hoàn toàn sợ ngây người. Trong lịch sửTrung Quốc, tiếng tăm của
Mông Điềm tướng quân của đế quốc Đại Tần rất lừng lẫy a, vậy mà lại
chân chính xuất hiện ở trước mặt bọn họ. Tuy là trong lịch sử cũng
không có bức họa chân dung của Mông Điềma, thế nhưng khí thế bứt
người của vị tướng quân kia, đã khiến cho bọn họ không tự chủ được
mà tin tưởng vào thân phận của Mông Điềm.
Đại Tần ba nghìn sĩ binh chỉ mới bốn lần xạ kích, đã chôn vùi
toàn bộ mấy ngàn vạn sĩ binh Ma Tộc.
Thạch Trung Ngọc nhìn thấy hết thảy mọi thứ, vui mừng gật đầu,
“Trải qua nghìn năm, những sĩ binh này của trẫm vẫn không mất đi sự
tinh nhuệ vốn có.”
“Dều là do Ngô Hoàng biết thống lĩnh!” Mông Điềm cũng là âm thầm
nịnh bợ.
“Ai nha nha, mông đại tướng quân vậy mà lại nịnh hót, thực sự là
hiếm thấy!” Thạch Trung Ngọc lắc đầu cười nói.
“Khinh người quá đáng a!” Bernard lúc này đã bùng nổ rồi. Mấy
ngàn vạn sĩ binh cứ như vậy mà tiêu tùng, cái mặt Ma vương này của
hắn có thể ném đi được rồi đó. Hai Ma Vương khác ở một nơi bí mật
gần đó rình coi, cũng cực kỳ khinh bỉ nhìn Bernard, kẻ này vẫn dùng
vũ lực để trấn áp hai người bọn họ, hiện tại lúc này lại xảy ra
chuyện đáng xấu hổ như vậy, thật sự là vui lòng người mà.
“Mấy ngàn vạn Ma Tộc đã bay theo gió rồi, ngươi còn bướng bỉnh
như vậy sao?” Mông Điềm hướng về phía Bernard hô, “Còn không mau
đầu hàng!”
“Mau đầu hàng!” Sĩ binh sau lưng cũng quát lên.
“Khốn nạn!” Bernard nổi giận gầm lên một tiếng, “đi chết hết đi!
Ra đi, ta sẽ hủy diệt toàn bộ quân đoàn!” Theo lời nói của Bernard,
trên mặt đất phía trước mặt hắn, trong nháy mắt hồng quang lóe lên
xuất hiện hình Ma pháp trận.
Ngay sau đó,những thân ảnh đáng sợ, từ bên trong Ma pháp trận
chậm rãi hình thành.
Một chiếc xe bằng xương khô địa ngục, cao chừng hai tầng lầu,
mạnh mẽ tạo thành hình chiến xa.
Thủ vệ hủy diệt với da thịt màu đỏ, mặt mũi dử tợn, cầm trong
tay trường đao to lớn. Vừa xuất hiện đã rống giận rung trời, những
thứ này là những chiến sĩ sinh ra là để chiến đấu, để giết
chóc.
Chó săn hủy diệt, thân hình nhỏ bé, vô cùng linh hoạt. Hàm răng
sắt bén có thể dễ dàng cắn đứt sắt thép, thức ăn mà chúng thích ăn
nhất là linh hồn.
Phệ Hồn thú, mềm oặt giống như thạch hoa quả, chung quanh thân
thể có vô số xúc tua co duỗi, chỉ cần sinh vật đến bên người hắn,
linh hồn cũng sẽ bị hắn nuốt chửng.
Những thứ này đều là quân đoàn hủy diệt mà Bernard tạo thành,
tuy là chỉ có mấy nghìn sĩ binh, thế nhưng khí tức hủy diệt mà
chúng nó tỏa ra còn mãnh liệt hơn nhiều so với mấy ngàn vạn binh
lính Ma Tộc.
Nhìn thấy thững thứ quái dị này xuất hiện, Mông Điềm lần đầu
tiên cảm thấy áp lực.
“Ngô Hoàng.” Mông Điềm nhanh chóng quay đầu về hướng Thạch Trung
Ngọc nói, “Thần thỉnh cầu tăng binh.”
“Ồ? đại tướng quân của trẫm cảm thấy áp lực rồi!” Thạch Trung
Ngọc cũng cười cười, “Được rồi, hãy bảo Bạch Khởi đến đây đi. Vũ An
Hầu!”
Nghe được Thạch Trung Ngọc nhắc tới Bạch Khởi, Mông Điềm nhất
thời đổ mồ hôi lạnh. Bạch Khởi tuy là đều là tướng quân giống như
bọn họ, thế nhưng khí thế tướng quân như bọn họ là chiến đấu, còn
khí thế của Bạch Khởi là giết chóc. Sát khí vô tận, sát khí có thể
làm tàn lụi vạn vật.
Lúc này, những tướng quân kia đã sớm đến gần vết nứt không gian
đợi mệnh, nghe được lời nói của Thạch Trung Ngọc, một thanh âm lạnh
lẽo vang lên, “Thần có mặt!”