Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1157: Chương 1121: Sát thần Bạch Khởi.

VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ

Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Bạch Khởi, một thế hệ sát thần năm đó. Trong trận chiết Trường

Bình dùng kế giết hơn bốn mươi vạn quân Triệu, vô số oán khí ngưng

tụ ở trên người, đúc thành thân thể của sát thần.

Tuy rằng trong lịch sử Bạch Khởi bị Tần Chiêu Vương hạ lệnh ban

chết, nhưng nhờ Doanh Chính âm thầm giúp đỡ, hắn đã dùng thế thân

tránh được một kiếp. Từ đó về sau Bạch Khởi vẫn luôn giúp Doanh

Chính đánh Đông dẹp Tây, ngay cả trên sử sách cũng không hề ghi

lại.

- Lệnh cho ngươi dẫn đầu ba nghìn binh mã đến đây trợ trận!

Thạch Trung Ngọc khẽ quát một tiếng.

- Vâng!

Bạch Khởi đáp lại, ngay sau đó từ bên trong vết nứt không gian

lập tức truyền tới tiếng vó ngựa ầm vang.

- Lại là ba nghìn kỵ binh, thật đúng là cho rằng Ma tộc chúng ta

ăn không ngồi rồi sao!

Bear Nursultan phẫn nộ quát khẽ một tiếng. Những binh lính của

quân đoàn hủy diệt đã bị sự tức giận của Bear Nursultan cảm nhiễm,

vung vẩy vũ khí trong tay, đồng thời phát ra tiếng gầm rú.

- Ma tộc các ngươi ấy hả…

Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, nói:

- Chẳng qua cũng chỉ là một đám ô hợp mà thôi!

- Tên khốn khiếp! Ta sẽ khiến ngươi phải chịu đựng sự thiêu đốt

đến từ ngọn lửa địa ngục ngàn vạn năm, phải như vậy mới có thể giải

được mối hận ở trong lòng ta!

Bear Nursultan đã phát điên.

- Vậy ta đây sẽ khiến ngươi thử cảm nhận cái gì gọi là sợ hãi

thật sự!

Một giọng nói vô cùng âm u lạnh lẽo vang lên, giống như nó đến

từ u minh – hàn băng không hề tan chảy suốt vạn năm.

Sát khí lạnh lẽo đột nhiên trải rộng toàn bộ không gian. Những

người chơi có ý chí không mạnh giống như nhìn thấy Tử Thần đang nhe

răng cười với bọn họ, trong lúc nhất thời đều đồng loạt yếu đuối

ngã xuống mặt đất, vô cùng hoảng sợ nhìn người vừa mới đi ra từ vết

nứt không gian kia.

Người nọ mặc một bộ quần áo màu trắng, tay cầm trường đao, vô

cùng thong thả bước ra khỏi vết nứt không gian.

Mùi máu tươi, sự ớn lạnh không ngừng tỏa ra từ cơ thể gầy yếu

đó.

- Ngô hoàng!

Bạch Khởi khuỵu một gồi hành lễ với Thạch Trung Ngọc.

- Đứng lên đi.

Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng gật đầu:

- Võ An Hầu, nhớ chiêu đãi những vị khách quý đến từ nơi khác

này thật tốt!

- Vâng!

Bạch Khởi đứng dậy lĩnh mệnh, đồng thời từ bên trong vết nứt

không gian, một đội kỵ binh hành quân cực kỳ có trật tự đi ra rất

nhanh.

Bear Nursultan bị luồng sát khí lạnh lẽo kia làm cho chấn động,

hắn đứng im tại chỗ. Cho dù là Tu La Vương ở Ma giới cũng không có

sát khí mãnh liệt như vậy!

- Rốt cuộc đã có bao nhiêu oan hồn chết trên tay người này!

Sát khí này, sát khí sinh ra sau khi giết chết một người bình

thường khác biệt hoàn toàn với sát khí sinh ra sau khi giết chết

binh lính trong chiến tranh.

Linh hồn đến từ binh lính bỏ mạng trong chiến tranh có thể xưng

là anh linh, mà người thường chẳng qua là oán linh mà thôi. Hai

loại linh hồn này có thể nói là khác nhau như trời với đất.

Nếu chỉ nhắc tới trận chiến Trường Bình, vậy thì đã có hơn bốn

mươi vạn binh lính chết ở trong tay Bạch Khởi, mà bốn mươi vạn anh

linh đó đã đủ để sánh với bốn mươi triệu oán khí của người thường

rồi.

- Ngươi là ai?

Bị luồng sát khí này kích thích, tất nhiên là Bear Nursultan

không hề dễ chịu một chút nào, hắn bèn nhìn về phía Bạch Khởi rồi

la lên.

- Võ An Hầu của đế quốc Đại Tần – Bạch Khởi!

Bạch Khởi xoay người lên ngựa, lạnh lùng nhìn chằm chằm Bear

Nursultan. Sát khí mạnh mẽ đã khiến tính cách của Bạch Khởi trở nên

có chút vặn vẹo, giết chóc chính là sở thích duy nhất của hắn!

- Đế quốc Đại Tần! Hừ!

Bear Nursultan hừ lạnh một tiếng, nói:

- Quân đoàn hủy diệt! Giết!

Bạch Khởi im lặng không lên tiếng, cầm lấy cương ngựa, giống như

giao long xuất thủy - mang theo sát khí lạnh lẽo hướng tới quân

đoàn hủy diệt có mấy ngàn binh lính kia.

- Giết!

Mông Điềm rút kiếm, chỉ về phía trước chợt quát một tiếng.

- Trung can nghĩa đảm, dũng vũ truyện hồn!

Tướng sĩ của quân đội Mông gia hô vang khẩu hiệu, nắm chặt cây

thương trong tay vọt về phía binh lính của quân đoàn hủy diệt.

Cây thương của Đại Tần dài hơn ba mét, binh lính của quân đoàn

hủy diệt không hề có áo giáp phòng ngự làm sao có thể chống cự được

ngọn thương sắc bén mang theo chân khí?

Cho dù bọn họ có đến từ Ma giới rộng lớn, cho dù cơ bắp của bọn

họ đã cứng như sắt thép, nhưng ở dưới cây thương sắc nhọn kia, bọn

họ lại không khác gì một tờ giấy, bị cắt ra một cách dễ dàng.

Bear Nursultan không hề nghĩ tới quân đoàn hủy diệt vô cùng hùng

mạnh của mình lại yếu ớt như vậy, có thể nói còn không bằng mấy

binh lính của Ma tộc lúc đầu.

Hắn không khỏi tức giận hét lên một tiếng, cuối cùng không nhịn

nổi nữa, vứt bỏ thể diện của một vị Ma Vương, vọt về phía sáu ngàn

binh lính kia.

Bạch Khởi nhìn thấy hành động của Bear Nursultan, hừ lạnh một

tiếng, thúc ngựa nghênh đón. Trường đao trong tay không chút do dự

bổ về phía Bear Nursultan.

Trảm Mã Đao, thứ này đã đi theo Bạch Khởi nhiều năm, không biết

đã dính bao nhiêu máu tươi. Có vô số oán linh đã ngưng tụ ở trên

thân đao này, không biết nó đã trở nên sắc bén đến mức nào. Đã mấy

ngàn năm Trảm Mã Đao chưa được tắm máu tươi, lúc này nó đã vô cùng

đói khát.

Ngọn lửa chói mắt của Bear Nursultan lập lòe không ngừng, hai

chiếc ma trảo tỏa ra ánh sáng đỏ lập tức đánh về phía trường đao

của Bạch Khởi.

Trảm Mã Đao có vô số oán linh ngưng tụ và hai chiếc ma trảo chứa

đầy pháp tắc hủy diệt mạnh mẽ đánh vào nhau.

Chỉ nghe thấy Bạch Khởi chợt quát một tiếng:

- Một đao trảm ngàn quân!

Bên trên Trảm Mã Đao đột nhiên bộc phát ra một luồng ánh sáng đỏ

như máu, tiếng khóc lóc của vô số oán linh truyền tới từ trên thân

đao.

Cho dù là người cí ý chí cứng cỏi như Bear Nursultan cũng không

nhịn được mà run rẩy. Oán khí được sinh ra từ không biết bao nhiêu

anh linh đã khiến hắn thất thần trong chốc lát, cũng chính vào lúc

này, Trảm Mã Đao thế nhưng mạnh mẽ chém xuống hai ma trảo của Bear

Nursultan.

Thứ này đã làm bạn với Bear Nursultan nhiều năm, ngưng tụ không

biết bao nhiêu pháp hủy diệt, vậy mà lại bị Trảm Mã Đao chém

xuống!

Chứng kiến tất cả, trong lòng Bear Nursultan kinh hãi không

thôi. Cái cảm giác không biết là đau thịt hay đau lòng này khiến

hắn vô cùng phẫn nộ.

- A! Chết đi! Hủy Thiên Diệt Địa!

Bear Nursultan đã trở nên điên cuồng. Hắn không còn hai chiếc ma

trảo, về sau chắc chắn sẽ không thể nào đứng vững ở vị trí đệ nhất

Ma Vương này, thậm chí có thể làm Ma Vương nữa hay không cũng là cả

một vấn đề.

Vứt bỏ mọi suy nghĩ trong đầu, Bear Nursultan chỉ muốn xé rách

cái tên trước mắt này.

Hơi thở hủy diệt vô cùng cuồng bạo lan tỏa khắp trời đất, thế

nhưng áp chế cả sát khí ngất trời của Bạch Khởi.

Đòn tấn công liều lĩnh này cũng khiến Bạch Khởi cảm nhận được sự

uy hiếp. Trong cơ thể Bear Nursultan bùng lên ngọn lửa màu đỏ hồng,

nó hoàn toàn được ngưng tự từ pháp tắc hủy diệt, cho dù chỉ lây

dính một chút thôi thì cũng sẽ bị pháp tắc hủy diệt kia thiêu đốt

không còn một mảnh.

- Đao nhấc! Người vong!

Trong lòng Bạch Khởi vô cùng kiên định, hắn cũng không muốn vừa

mới đánh trận đầu tiên mà đã thua, nếu như vậy chắc chắn sẽ khiến

Thủy Hoàng Đế vô cùng thất vọng. Trảm Mã Đao mang theo một tầng hơi

thở xám trắng, chém về phía ngọn lửa màu đỏ hồng kia.

Trảm Mã Đao không có gì khác, chỉ có một chữ ‘Chém’, cho dù là

núi hay biển cũng phải chém ra làm đôi cho ta!

Một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, đao nhấc người

vong! Một đao chém xuống chính là một mạng người! Kiên định giữ lấy

lòng tin, một đao này của Bạch Khởi tỏa ra uy thế trước nay chưa

từng có.

- Chết đi!

Hơi thở màu xám trắng và ngọn lửa màu đỏ hồng va vào nhau.

Không có hiệu ứng ánh sáng mãnh liệt, không có tiếng nổ mạnh

kinh thiên động địa, chỉ nhìn thấy hơi thở màu xám trắng đánh tan

ngọn lửa màu đỏ hồng, sau đó một đao trực tiếp chém Bear Nursultan

thành hai nửa, đồng thời uy lực của nó cũng tạo ra một khe rãnh rất

lớn ở trên mặt đất.

Chỉ vẻn vẹn một đao, thế nhưng hạ gục vị Ma Vương nổi danh vạn

năm trong nháy mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!