VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
Ở một nơi khác, hai Ma Vương kia nhất thời kinh hãi. Tuy là bọn
họ có điểm không phục Bernard, ước gì hắn bị xấu mặt, thế nhưng nếu
như Bernard chết, bọn họ tuyệt đối không muốn. Một đời Ma Vương, võ
công đứng đầu trong ba Đại Ma Vương mà lại bị một nhân loại dùng
một đao chém chết, điều này nó lên cái gì.
Ma Giới còn nó mặt mũi nào mà tồn tai trên cái thế giới này nữa?
Ma Tộc còn có thể kiêu ngạo với những chủng tộc khác trong Ma Giới
nữa không?
“Nhất định không thể bỏ qua cho hắn ta được!” Varimathras phẫn
nộ gầm hét lên.
“Nếu không... thì còn biết phải làm gì nữa hả?! Lẽ nào ngươi có
thể đối phó với cái tên kia?!” Thôi Khang Đề Tư khinh thường nói.
Trong ba người thì hắn là người có thực lực yếu nhất, thế nhưng lực
chiến đấu quân đoàn của hắn lại là mạnh nhất.
“Hayyy! Vinh quang của Ma Tộc tuyệt đối không thể nào điêu tàn
chỉ vì cái chết của Bernard!” Varimathras kêu lên, “Ta muốn đi mờ,
Ma Tôn đại nhân!”
“Ngươi điên rồi!” Thôi Khang Đề Tư bỗng nhiên kêu lên, “Ma Tôn
đại nhân mà đến đây, thì ta và ngươi ta đều tuyệt đối không có kết
cục tốt!”
“Lẽ nào cứ đứng nhìn Ma Tộc phải ngang hàng với những loại chủng
tộc hạng hai, hạng ba hay sao!” Varimathras phẫn nộ gầm hét lên,
“Cho dù là chết thì ta cũng muốn giữ cho được địa vị của Ma
Tộc!”
Thôi Khang Đề Tư nhất thời trầm mặc, một lúc lâu sau đó, “Vậy
được rồi, mời Ma Tôn đại nhân đi.”
“Hayyy! Cho dù hắn là nam nhân của Chủ Thần hệ thống thì cũng
phải trả giá thật lớn cho chuyện này!” Varimathras kêu lên.
Thạch Trung Ngọc nhìn Bernard tan thành mây khói, than nhẹ một
tiếng. Tiếc nuối với cái chết của một vị vương giả, cảm thán vì đã
mất đi một đối thủ mạnh.
“Không nghĩ tới lại không tránh được.” Bạch Khởi hừ nhẹ một
tiếng, cái kia một luồng ma khí nhanh chóng bị Trảm Mã Đao trong
tay hấp thu, mặc dù không phải là máu tươi thế nhưng năng lượng ẩn
chứa trong đó cũng làm cho Trảm Mã Đao rất là hưng phấn.
Mà đúng lúc này sau khi, Thạch Trung Ngọc bên người đột nhiên
xuất hiện một cái bóng người nhỏ nhắn xinh xắn khả ái .
“Esmi?” Thạch Trung Ngọc nhìn thấy tiểu nữ sinh đáng yêu, trên
mặt không nhịn được mà tươi cười.
Esmi có chút kinh ngạc nhìn Thạch Trung Ngọc, “Tảng đá, tại sao
ta cảm giác ngươi rất xa lạ.”
“Ngô Hoàng,” lúc này Bạch Khởi nhanh chóng đi tới, nhìn Esmi bên
cạnh, lại có một cảnh giác không nói nên lời.
“Ha hả, không có gì đáng ngại.” Thạch Trung Ngọc khẽ lắc đầu một
cái, sau đó hướng về phía Esmi nói rằng, “Ta vẫn là ta, có cái gì
xa lạ sao?”
“Hayy, tuy là ngươi vẫn là như vậy, thế nhưng khí tức trên người
ngươi cũng đã thay đổi.” Esmi hừ nhẹ một tiếng, “Tảng đá, ngươi làm
sao vậy? Mấy ngày nay ta vẫn ngủ, không biết là đã xảy ra chuyện
gì. Khi vừa Bernard chết, ta mới tỉnh lại.”
“Không có chuyện gì, không có chuyện gì.” Thạch Trung Ngọc cười
cười, “Bernard bị thuộc hạ của ta giết rồi.”
Esmi nhất thời chun cái mũi nhỏ đáng yêu, hết nhìn thi thể
Bernard lại nhìn Bạch Khởi, ghét bỏ nhíu mày. “Cái người này sát
khí nặng quá! Không đúng, hắn không phải là người của thế giới
này!” Ngay sau đó nàng liền chú ý tới vết nứt không gian sau lưng
Thạch Trung Ngọc, nhất thời kinh ngạc há to miệng. “Trời ạ, cái vết
nứt không gian này là sao, đã xảy ra chuyện gì!”
“Đây là thuộc hạ của ta, Bạch Khởi.” Khí thế Hoàng GiảThạch
Trung Ngọc lúc này cũng từ từ biến mất, nhưng mà thể xác và tinh
thần vẫn có còn chút không đúng lắm, “Mới vừa xảy ra chút việc, ta
kéo vết nứt không gian ra để gọi hắn tới.”
“Ngươi?” Esmi càng là kinh ngạc, “Ngươi có thể kéo vết nứt không
gian ra ?! hay là vết nứt không gian này có thể đi đến thế giới của
ngươi!!”
“Ha hả, đúng vậy. Làm sao, Esmi muốn đến thế giới chúng ta đi
chơi à?” Thạch Trung Ngọc cười nói.
“Làm gì có, hayyy.” Esmi cau mũi, sau đó nhìn thấy các nàng chậm
rãi đi tới, nhất thời nhoẻn miệng cười. Hưng phấn hướng về phía Cơ
Như Nguyệt nháy mắt, “Như Nguyệt tỷ.”
Esmi khi nào lại thân thiện với Cơ Như Nguyệt như vậy. Thạch
Trung Ngọc nhất thời ngạc nhiên.
Cơ Như Nguyệt vỗ nhẹ đầu Esmi một cái, sau đó nhìn về phía Thạch
Trung Ngọc cười nói, “Ngươi, cái tên này, sao lại để xảy ra chuyện
lớn như vậy.”
“Ha ha, hết cách rồi.” Thạch Trung Ngọc cười nói, sau đó gật đầu
với Mông Điềm cùng Bạch Khởi, “Các ngươi đi về trước đi.”
“Dạ! Chúng thần xin cáo lui!” Mông Điềm, Bạch Khởi nhất thời gật
đầu đồng ý, vung tay lên mang theo những sĩ binh tiến vào bên trong
vết nứt không gian.
Sau khi tất cả sĩ binh đều quay trở về bên trong vết nứt không
gian, Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng vung tay lên, thì vết nứt không
gian bị kéo rộng ra đã trở lại như cũ.
Hành động như kỳ tích như vậy làm cho Esmi nhất thời kinh ngạc
không thôi. Phải biết rằng những vết nứt không gian có thể đi đến
Ma Giới, ngay đến cả nàng cũng không thể tùy tiện đóng lại được,
phải đợi cho đến khi chu kỳ của Bích Chướng không gian đến lúc yếu
đi, sau đó tự động khép lại. Thế nhưng, làm sao có thể giống với
Thạch Trung Ngọc được, tùy ý kéo ra một vết nứt không gian có thể
đi đến thế giới của mình, hơn nữa còn có thể chọn chính xác vị trí.
Sau đó lại có thể làm vết nứt không gian bị kéo ra kia tự khép lại,
đây cũng không phải là thứ mà Chủ Thần hệ thống như nàng có thể
tưởng tượng ra được.
“Ha ha, không nên nhìn ta như vậy a, ta sẽ ngượng ngùng đấy,”
Thạch Trung Ngọc đi tới, lấy tay nhẹ nhàng kép lại cái miệng đang
há to của Esmi.
“Xuống địa ngục đi, hayy,” Esmi hừ nhẹ một tiếng, con ngươi đảo
một vòng, “Nhưng mà, ngươi tùy ý mở ra vết nứt không gian trong thế
giới của ta, chuyện này là như thế nào! hả?”
Nhìn thấy biểu hiện vừa hung ác độc địa vừa đáng yêu giống như
một con mèo con của Esmi, Thạch Trung Ngọc nhịn không được cười ha
hả.
Mà người chơi đứng chung quan đã hoàn toàn khiếp sợ không thể
nói chuyện.
Đầu tiên là mấy ngàn vạn Ma Tộc, sau đó Thạch Trung Ngọc đột
nhiên biến thành Tần Thủy Hoàng, Tần triều ba nghìn sĩ binh đã chôn
vùi toàn bộ mấy ngàn vạn Ma Tộc. Sau đó, sau khi Ma Vương chân thân
xuất hiện, rồi Bạch Khởi, Sát Thần trong truyền thuyết cũng xuất
hiện. Ma Vương cường đại không ai bì nổi lại bị Bạch Khởi dùng một
đao chém chết. Cuối cùng, Chủ Thần hệ thống nhỏ nhắn xinh xắn khả
ái dĩ nhiên cũng xuất hiện, vậy mà lại thân thiết với Thạch Trung
Ngọc như vậy. Ông trời của ta ơi, Thạch Trung Ngọc rốt cuộc là
người ở nơi nào, lẽ nào hắn là đấm Sáng Thế hay sao?
“Ừm?” Esmi đột nhiên biến sắc.
“Làm sao vậy?!” Thạch Trung Ngọc nhìn thấy biểu cảm kia của
Esmi, có chút kinh ngạc hỏi.
“Không xong rồi, hai tên Varimathras cùng Thôi Khang Đề Tư rõ
ràng,,, đã thả Ma Tôn ra rồi!” Esmi cả kinh kêu lên.
“Ma Tôn, là gì vậy?” Thạch Trung Ngọc nhíu mày, “ nghe thì có vẻ
lợi hại hơn Ma Vương à.”
“Ma Tôn là người tạo ra Ma Giới, có thể nói hắn có cùng cấp bậc
với ta!” Esmi có chút kinh hoảng nói rằng. “Nhưng mà khi đó Đệ Nhất
Đại Chủ Thần hệ thống đánh bại Ma Tôn, phong ấn hắn tại tầng dưới
cùng của Ma Giới.”
“Vậy bây giờ hai kẻ kia thả hắn ra thì sẽ xảy ra tình huống gì?”
Thạch Trung Ngọc hỏi. “Nếu như không có nguy hiểm gì thì trước kia
Ma Vương đã sớm thả Ma Tôn ra rồi a!.”
“Để phóng thích Ma Tôn cần phải hiến tế máu và linh hồn của một
triệu quân Ma Tộc tinh nhuệ, sau đó phải hiến tế thêm một Ma Vương
có huyết mạch thuần khiết nữa.”