VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
“Một Ma Vương đáng chết?” Thạch Trung Ngọc nhíu mày.
Esmi lắc đầu, “Không được, bây giờ Ma Vương đã không còn huyết
mạch thuần túy. Nếu là lúc trước, chỉ cần một nửa máu tươi của ma
vương như vậy là đủ rồi. Nhưng là bây giờ, sợ rằng phải dâng toàn
bộ sinh mệnh của cả 2 Ma Vương!”
“Hayyy, cũng thật là dám làm.” Thạch Trung Ngọc khẽ cười một
tiếng, đến nơi này, thiết thực nhất vẫn là giữ lấy mạng sống của
mình, dĩ nhiên cam lòng mà ném đi mạng sống của mình ra ngoài, vậy
cần phải cón quyết tâm lớn dường nào?
“Đó là vì vinh quang của Ma Tộc !.” Esmi nhẹ nhàng cau mũi một
cái, “Những kẻ Ma Tộc này đều điên rồ.”
“Ha hả, ở cái thế giới này cũng chỉ có người điên mới có thể
sinh tồn được, cũng chính nhờ vào tính cách điên cuồng mới khiến
cho Ma Tộc mạnh mẽ như vậy a!.” Thạch Trung Ngọc lắc đầu, nhìn vết
nứt không gian xa xa. “Vậy thì chờ đợi Ma Tôn gía lâm thôi!”
“Hì hì, ngươi có thể đối phó với Ma Tôn sao?” Esmi cười cợt
nói.
“Esmi a, ngươi cũng chớ xem thường hắn ah,” Cơ Như Nguyệt khẽ
cười một tiếng, nhìn sang Thạch Trung Ngọc, “Hắn hiện tại rất lợi
hại đó!”
“Đó là tất nhiên! Nam nhân của ngươi, sao có thể không cường đại
chứ!” Thạch Trung Ngọc có chút tự đắc nói,
“Hừ hừ!” Esmi cau mũi một cái, “Khoan hãy đắc ý, đợi đến khi Ma
Tôn đánh ngươi tè ra quần nhìn ngươi còn có thể cười ra tiếng nữa
hay không.”
“Ai nha nha, Esmi, ngươi như vậy là không đúng rồi, tại sao
ngươi có thể chờ mong nam nhân của ngươi bị người khác khi dễ được
chứ.” Thạch Trung Ngọc cười đễu nói.
“Ai là nam nhân của ta!” Esmi nhất thời có chút ngượng ngùng cúi
đầu,
“Vừa rồi Bernard nói kia mà? Đừng tưởng rằng ngươi là nam nhân
của Chủ Thần hệ thống cái gì gì gì đó, vậy rốt cuộc là chuyện gì
hả,” Thạch Trung Ngọc ranh mãnh cười nói.
“Ai nha, ngươi người xấu này!” Esmi nhất thời nhịn không được,
hung hăng đấm Thạch Trung Ngọc vài cái. “Hayya, dù gì thì ba người
bọn hắn cũng đã chết, không còn chứng cứ nữa!”
“Hắc hắc, vậy coi như không biết thôi,” Thạch Trung Ngọc liếc
mắt với những người chơi, “Hiện tại thì có rất nhiều người chơi
thích ghi hình.”
Esmi nhìn những người kia, “Cùng lắm thì ta đem xóa hết đi là
được! Hì hì, coi ngươi còn có trò gì hay nữa!”
“Tuyệt đối còn, hắc hắc, ngươi hãy chờ xem đi!” Thạch Trung Ngọc
khẽ cười một tiếng, “Đem ngươi ném lên giường thì ngươi sẽ biết
thôi.”
“Đáng ghét!” Esmi nhất thời mắc cở đỏ bừng mặt. Hiện tại Hắn
cũng không phải hoàn toàn không hiểu được cô nhóc này.
“Hắc hắc,” Thạch Trung Ngọc cười xấu xa một tiếng, lúc này, vết
nứt không gian bên kia cũng xuất hiện động tĩnh.
“Là kẻ nào! Tàn sát con dân Ma Tôn nhà ta!” Một tiếng hét phẫn
nộ gầm rú từ bên trong vết nứt không gian truyền tới,làm cho cả
thiên địa trở nên yên tĩnh. Người còn chưa thấy đâu, nhưng ma khí
nồng nặc kia cũng đã tràn ra từ bên trong vết nứt không gian, bao
trùm thiên địa.
“Thật là khí tức mạnh bạo!” Thạch Trung Ngọc nhất thời lặng
thinh, Ma Tôn lần đầu tiên làm cho hắn cảm thấy uy hiếp.
Ngay sau đó, một người mặc trường bào đen nhánh, giống như một
Khô Cốt đi ra từ bên trong vết nứt không gian. Ma khí đầy trời
chính là từ trên người hắn tản mát ra.
“Ma Tôn?!” Thạch Trung Ngọc có chút kinh ngạc nhìn lão nhân gầy
đét. Người này thật sự là không giống những Ma Tộc cao mấy tầng lầu
kia.
“Là ngươi!” Ma Tôn nhìn thấy Thạch Trung Ngọc thì hừ lạnh,
“Chính là ngươi khi dễ con dân Ma Tôn của ta sao!” Vẻ mặt kia thật
giống như chư thần đang tức giận, như đang phán xử Thạch Trung Ngọc
vậy. Khí thế khổng lồ hung hăng ép về phía Thạch Trung Ngọc.
“Ma Tộc! Còn đợi đến phiên ta tới khi dễ sao!” Thạch Trung Ngọc
khẽ cười một tiếng. “Một lũ ô hợp mà thôi!”
“Khốn nạn!” Ma Tôn nổi giận gầm lên một tiếng, “Nhóc con! Đi
chết đi!” Ngón tay búng một cái, một chùm tia sáng đen nhánh liền
bắn về phía Thạch Trung Ngọc.
“Trò trẻ con.” Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, ngón tay cũng
búng một cái, một luồng chân khí màu trắng tinh từ trong tay bắn
ra.
Hai luồng ánh sáng một trắng một đen va chạm vào nhau, phát sinh
ra sự va chạm kinh thiên bạo liệt.
Khi nhìn thấy tất cả, trong mắt Ma Tôn xuất hiện vẻ ngưng trọng,
hắn không nghĩ tới chàng thanh niên trước mặt chỉ chừng hai mươi
tuổi lại có lợi hại như vậy.
“Ngươi rốt cuộc là người nào!” Ma Tôn đoán không ra thân phận
của Thạch Trung Ngọc
“Đại Tần đế quốc! Thủy Hoàng Doanh Chính!” Thạch Trung Ngọc ngạo
nghễ nói, bá thiên tuyệt địa khí tức Hoàng Giả của Thủy Hoàng nhất
thời bộc phát ra.
“Doanh Chính?!” Ma Tôn có điểm nghi ngờ lẫn kinh ngạc, hắn chưa
từng nghe qua tên này, thế như khí tức Hoàng Giả trên người Thạch
Trung Ngọc rất nồng nặc, tuyệt đối không phải một người Đế Vương
bình thường có thể có. Cho dù là Hoàng thành thiên tử, đứng trước
mặt Ma Tôn cũng tuyệt đối chỉ có thể rét run, làm sao còn có thể
mặt đối mặt phóng thích khí thế mạnh mẽ như vậy.
“Không sai! Trẫm chính là Doanh Chính!” Thạch Trung Ngọc hiện
tại lại biến thành Tần Thủy Hoàng, âm thanh tràn ngập uy nghiêm,
giống như giữa thiên địa chỉ có độc mỗi một mình hắn vậy.
“Thật là cuồng vọng!” Ma Tôn tuy là bị khí thế kia của Thạch
Trung Ngọc làm cho kinh sợ, nhưng vẫn tức giận hừ một tiếng, “Một
kẻ không tên không tuổi mà cũng dám tự xưng là Hoàng Đế?!”
Ma Tôn không có tìm được dấu ấn hoàng gia của thế giới này trên
người Thạch Trung Ngọc, dấu ấn này chỉ có được thiên địa thừa nhận
mới có thể tồn tại, mới là thiên tử chân chính.
“Ha ha ha, trẫm mà cần người thừa nhận sao?!” Thạch Trung Ngọc
cười lớn một tiếng, “Trẫm là Thủy Hoàng, chính là Thủy Hoàng, cho
dù là ông trời cũng không xứng để thừa nhận!”
“Hayya, thật cuồng vọng!” Ma Tôn hừ lạnh một tiếng, “thiên địa
mà cũng không xứng thừa nhận ngươi, để bản tôn coi thử ngươi có
xứng hay không để cho ta thừa nhận!” Thoại âm rơi xuống, Ma Tôn vọt
thẳng về phía Thạch Trung Ngọc, tốc độ kia cũng chẳng kém gì tốc độ
của Thạch Trung Ngọc.
“Đến được đó!” Thạch Trung Ngọc rút ra Chiến Thần chi nhận,
“Đoạn Sơn phân hải!” đem khí thế của Thủy Hoàng phóng ra, uy lực
của Đoạn Sơn phân hải là vô cùng. Từ Chiến Thần chi nhận bên trên
xuất hiện một mảnh đầy đao kiếm màu vàng, bắn về phía Ma Tôn.
“Hayy!” Ma Tôn hừ lạnhmột tiếng, hai tay gầy đét vươn thẳng tới,
chỉ dựa vào hai tay đã chặn được một chiêu kinh thiên động địa kia.
“Toái!” Hai tay vừa dùng lực, mảng đao kiếm kia màn bị hắn bóp nát
bét. Một đời Ma Tôn dĩ nhiên cường hãn đến thế.
“Hắc, không hổ là Ma Tôn, thực lực bực này!” Thạch Trung Ngọc
hưng phấn quát to một tiếng, Chiến Thần chi nhận trong tay lại lần
nữa bổ một đao xuống. “Khai thiên!” đao này bổ xuống cũng giống như
trước kia Thạch Trung Ngọc dùng thực lực bản thân phóng thích Đoạn
Sơn phân hải vậy, đương nhiên không nhìn thấy bất kỳ ánh đao nào,
chỉ giống như bổ vào không khí vậy.
Thế nhưng sắc mặt Ma Tôn đại biến, “sẽ tan không gian?!” động
tác vọt tới trước nhất thời dừng lại, vỗ bàn tay, cả người hắn liền
bay lên.
Một luồng lực đạo như không khí lướt ngang qua phía dưới người
Ma Tôn, bay ra ngoài.
Thạch Trung Ngọc lại đứng yên bất động, Chiến Thần chi nhận lại
vung lên, “Tích Địa!” Một đao chém vào trên mặt đất, nhất thời, mặt
đất run rẩy.
Một khe nứt sâu không thấy đáy lan tràn ra vài chục km, Ma Tôn
lúc này đúng lúc đang đứng ở rãnh bầu trời cự đại .
Giởi độc giả:
Ngày hôm qua không có thêm chương mới, thực sự xin lỗi, buổi
chiều ra ngoài, kẹt xe đến nửa đêm...