Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1160: Chương 1124: Cầm Âm

VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ

Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Ma Tôn nhanh chóng khởi động ma khí, nhanh chóng bay về một bên.

Khe nứt sâu không thấy đáy kia lại gây ra cho hắn áp lực rất lớn.

Nếu như bình thường, Ma Tôn muốn tạo ra một khe rãnh lớn như vậy

cũng là rất dễ dàng, thế nhưng cũng không có khả năng tùy tiện vung

tay lên là có thể như Thạch Trung Ngọc.

Thế nhưng, Ma Tôn lại nhíu mày, đối với những người có thể bay

như bọn hắn, vạch trời có thể còn có lực sát thương, nhưng mà cái

này chém đất, dường như cũng không có uy hiếp gì. Lẽ nào người này

còn có chuẩn bị điều gì ở sau? Ma Tôn nghĩ vậy, nhất thời một cảm

giác lạnh lẽo chấn động đến từ phía sau.

“Khai Thiên Tích Địa!” Chỉ nghe thấy Thạch Trung Ngọc chợt quát

một tiếng, đao khí mới vừa bắn ra bất chợt quay trở lại, đồng thời

Đại Địa Chi Trung lại phát ra vô số luồng đao khí, hung hăng đâm về

phía Ma Tôn trên không trung.

Toàn bộ một vùng đất rộng lớn đều biến thành biển đao khí. Diện

tích to lớn, đao khí cực nhanh, Ma Tôn tuyệt đối không có khả năng

chạy trốn sự bao phủ của đao.

Ma Tôn kêu lên một tiếng đau đớn, một luồng khí màu đen nồng nặc

bao lấy thân mình. Những đao khí đâm vào bên trong luồng khí đen,

nhưng như đâm vào hư không vậy.

Tuy là đã tránh được một chiêu này, thế nhưng sắc mặt của Ma Tôn

cũng không dễ nhìn. Khí đen này là ma khí bản mệnh của hắn,nếu bị

tiêu hao một chút cũng đủ để cho hắn tổn thương nguyên khí nặng

nề.

Thế nhưng, một chiêu này cũng sẽ không chỉ có như vậy. Sát chiêu

chân chính ẩn giấu ở bên trong vô số đao khí. Đao khí này khai

mởThiên Đao Khí, chính là mở ra vết nứt không gian vô hình vô sắt

bên trong của Thiên Đao Khí, nó nằm bên trong, được bao phủ bởi

biển đao khí vô vàng. Đây vốn dĩ là một bí mật, chỉ khi cách đao

khí 2 mét thì mới không dễ dàng gì mà phát hiện ra được.

Đao khí sắc bén đánh thẳng vào bên trong luồng khí đen kia.

Nơi mở ra Thiên Đao khí sắc bén không chỉ là đủ năng lượng để

làm rạch trời, mà là không gian cùng nhau tê liệt.

Cho dù là Ma Tôn cũng không có thể đang bị tê liệt mà hoàn hảo

không chút tổn hại ở trong cùng hai không gian khác nhau. Có thể

nói là thứ sắt bén nhất trên thế giới không phải là binh khí nào cả

mà là không gian vô hình vô sắt.

Cho dù là lại sắc bén đao, ở trong vết nứt không gian mà đứt

gãy, cũng tuyệt đối sẽ biến thành hai nửa.

Ma Tôn bị vết nứt không gian bén nhọn nhỏ dài đâm xuyên qua thân

mình từ phần ngực. Kêu đau một tiếng, Ma Tôn trong lòng tràn đầy ảo

não. Một đao này của Thạch Trung Ngọc mang theo vết nứt không gian

coi như là nhỏ, mặc dù mặc bị đâm xuyên thân thể thế nhưng tạo

thành thương tổn cũng không lớn. Thế nhưng, đây chính không biết

bao nhiêu năm rồi Ma Tôn hắn mới bị thương lần đầu tiên.

Coi như là năm đó đệ nhất Chủ Thần hệ thống đương nhiệm cũng

không làm cho hắn thống khổ như vậy.

Ma Tôn, đã hoàn toàn bùng nổ. Nổi giận gầm lên một tiếng, cả

người giống như một tia chớp màu đen, đánh về phía Thạch Trung

Ngọc.

“Bá thiên quyền!” Thạch Trung Ngọc trực tiếp thả Chiến Thần chi

nhận, bất thình lình đánh một quyền về phía Ma Tôn.

Ma Tôn sửng sốt, ngay sau đó bị luồng sức mạnh bên trên nắm đấm

kia đánh bay.

Một quyền cách hơn mười thước này dĩ nhiên cũngcó thể đánh bay

Ma Tôn.

“A! Không thể tha thứ mà!” Ma Tôn chỉ cảm thấy trên mặt đau rát,

đây quả thực là sự sỉ nhục lớn nhất từ lúc chào đời tới nay mà hắn

nhận được.

Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, “Tài nghệ không bằng người

thì không cần nói.”

“Tài nghệ không bằng người!” Nghe nói như thế, hai ngọn lửa màu

đỏ trong mắt Ma Tôn nhất thời chuyển hoán thành màu bạc, khí thế

của toàn bộ người đại biến. Nếu như trước đó, Ma Tôn là một tòa vĩ

ngạn núi cao, vậy thì bây giờ đã trở thành một ngọn núi lửa phun

trào. Dung nham cuồn cuộn, ngọn lửa tức giận muốn đem đốt sạch hết

thảy mọi thứ.

“Ma Tôn, không nên quá tức giận, hay là nghe ta đàn một khúc,

như thế nào!?” Thạch Trung Ngọc đột nhiên khẽ cười một tiếng, dường

như hoàn toàn không thấy đôi mắt Ma Tôn như muốn ăn thịt người.

“Nghe nhạc! Chờ ngươi chết rồi nói!” Lúc này ai mà còn có lòng

rảnh rỗi nghe nhạc, Ma Tôn đã hận không thể xé xác của Thạch Trung

Ngọc ra.

Thạch Trung Ngọc than nhẹ một tiếng, tay lại vung lên trên không

trung, một cây cổ cầm được tạo ra từ chân khí vụt xuất hiện.

“Keng!” Thạch Trung Ngọc gảy ngón trỏ lên trên đàn huyền cầm,

chân khí kia ngưng tụ cổ cầm dĩ nhiên phát ra thanh âm thanh thúy,

phải biết rằng, cổ cầm được tạo ra từ chân khí chỉ thường chỉ có sự

bền chắc cùng độ đàn hồi, tuyệt đối không có khả năng xuất hiện

loại co dãn như thế này. Nói cách khác, chỉ có thể có ngoại hình mà

không thể có thực thể. Thế nhưng, chiêu thức này của Thạch Trung

Ngọc dĩ nhiên trực tiếp đem chân khí ngưng tụ thành đàn cổ chân

chính.

“Cay cầm này tên là Phượng Minh!” Thạch Trung Ngọc cười nhạt một

tiếng, thân đàn trắng tinhbất chợt biến thành màu da cam, chữ

“Phượng” rất sống động, lóe ra hồng quang.

“Đi chết đi!” Nếu như là lúc mới bắt đầu, Ma Tôn còn khả năng

cùng Thạch Trung Ngọc rãnh rổi đàm luận về những thứ này, hiện tại

trong lòng hắn đã chỉ còn lại có sát ý, làm sao còn có thểquan tâm

đến những thứ này.

“Đối nhân xử thế, không nên quá thô bạo a!” Thạch Trung Ngọc

than nhẹ một tiếng, một tiếng đàn thanh thúy bắn ra, theo thanh âm

này, cả thiên địa tựa hồ như cũng an tĩnh lại. Bầu không khí đang

sôi trào trong nháy mắt chuyển biến thành gió mát nhè nhẹ.

Rì rào, rì rào tiếng đàn thật giống như dòng suối trong khe núi,

chậm rãi chảy xuôi. Chỗ sâu trong nội tâm của tất cả mọi người tự

nhiên xuất hiện cảm giác vui thích. Kèm theo tiếng đàn này, bọn họ

thật giống như đang ở bên trong ngọn núi chơi đùa, vui cùng suối

nước.

Ngay cả Ma Tôn tàn bạo vô cùng, cũng không nhịn được thả chậm

bước chân, từ từ say mê vào bên trong làn điệu.

Thạch Trung Ngọc khoan thai tự đắc nhẹ nhàng đùa bỡn huyền cầm,

một vài bức họa mỹ lệ mở ra. Trên bầu trời, ma khí do mây đen tạo

thành trong nháy mắt tiêu tán, từng tiếng chim hót thanh thúy phát

ra từ trong rừng, trên cỏ. Toàn bộ trờ đất ở nơi này hiện ra đẹp

đẽ, yên tĩnh, mỹ lệ tựa như một thiên đường.

Những cái cây cối khô héo, bỗng dưng sinh chồi ở nơi này. Những

bông hoa đã héo tàn đợi mùa đông đi qua, bỗng dưng bắt đầu xuất

hiện nụ hoa, từng đóa hoa tươi rực rỡ giữa khu rừng, nở rộ trên

bình nguyên.

Một cái chiến trường vốn ồn ào náo động, gió lạnh thấu xương của

mùa đông, dưới sự dẫn dắt của tiếng đàn Thạch Trung Ngọc, dường như

bỗng nhiên biến thành mùa xuân.

Hồi lâu, tiếng đàn dừng lại. Tất cả mọi người còn đang bị lạc

vào trong không gian kia, không thể tự thoát ra được.

“Ha ha ha ha!” Ma Tôn đột nhiên cười ha hả, “Tiếng đàn quả nhiên

là có thể xoay bốn mùa! Chẳng lẽ là thiên lại chi âm trong truyền

thuyết ?! Bản tôn lần này, thật là thật có phúc!”

“Ồ? Không nghĩ tới một cái Ma Tôn mà lại có nghiên cứu đối với

Cầm Âm này?” Thạch Trung Ngọc có chút buồn cười nói rằng, tiếng đàn

dừng lại, sự tàn bạo trong lòng Ma Tôn cũng biết mất trong nháy

mắt. Hơn nữa, hình như lại có chút yêu thích với Thạch Trung Ngọc

.

“Ha ha ha, ngươi cho rằng khi ta bị phong ấn, chuyện gì cũng

không làm ao?!” Ma Tôn cười to nói, “Đáng tiếc a, ta tuy là tự nhận

là cầm kỹ không thua ai, thế nhưng khi nghe được thiên lại chi âm

của ngươi, ta phát hiện, ta sai rồi!”

“Cầm kỹ, tuy là một kỹ năng, thế nhưng quan trọng nhất vẫn là

tâm!” Thạch Trung Ngọc khẽ cười nói.

“Đúng vậy a!” Ma Tôn khẽ gật gật đầu, cảm thán nói, “Không nghĩ

tới tâm tình của ta đây mấy vạn năm còn không bằng tâm tình của một

thằng nhóc chừng hai mươi tuổi! Ta phục rồi, tâm phục khẩu

phục!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!