VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
“Ha hả, Ma Tôn cũng không cần tự xem nhẹ mình như vậy!” Thạch
Trung Ngọc cười nhạt một tiếng, đem đàn cổ trong tay chuyển hóa
thành chân khí thu hồi về trong cơ thể.
“Ha ha, bản tôn cũng đúng là xem nhẹ người trong thiên hạ, ây,
mấy vạn năm nay, lần đầu tiên gặp mặt đã phải để cho ta thật tình
bội phục người! Xấu hổ, xấu hổ a!” Ma Tôn bất đắc dĩ cười cười.
“Ma Tôn, ngươi cũng biết là thế giới này đang rất nguy hiểm
sao?” Thạch Trung Ngọc thản nhiên cười nói.
“Nguy hiểm?” Ma Tôn sửng sốt, “bắt đầu từ khi nào?”
“Ngươi biết thế giới này, những thứ này phủ xuống người chơi
a!.” Thạch Trung Ngọc khẽ cười nói.
“Đương nhiên,” Ma Tôn gật đầu, “Những cái này ở một thế giới
khác, thông qua trang bị đặc thù mà tới chỗ này.”
“Ha hả, thế nhưng có một ít người, những đặc thù kia khiến cho
chủ thần hệ thống đã còn không quản được bọn họ!” Thạch Trung Ngọc
giải thích với Ma Tôn.
“Điều này sao có thể?!” Ma Tôn nhất thời chấn kinh rồi. “Nếu như
chủ thần hệ thống không quản được bọn họ, vậy thì thế giới này
không phải sẽ loạn rồi sao!”
“Cho nên nói,thế giới này nguy hiểm, mục tiêu của bọn họ là vũ
khí của bốn chủ thần sáng thế !” Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng cười
nói, hắn lại che giấu chuyện mình là chiến thần chi nhận.
“Thì ra là thế!” sắc mặt Ma Tôn nặng nề, gật đầu. Mặc dù nói hắn
là người ma giới, thế nhưng ma giới có thể nói là có sự gắn bó cùng
với sự tồn tại của nhân gian, ma giới được tạo dựng thành từ không
gian của thế giới này. Không có nhân giới, ma giới cũng không thể
tồn tại.
“Ha hả, không biết Ma Tôn có hứng thú đi với ta gặp gỡ những tên
kia?!” Thạch Trung Ngọc khẽ cười nói. Đối với hành động mời chào Ma
Tôn này, là ý muốn nhất thời của hắn. Tuy là Thượng Cổ Tiên Ma so
với Thủy Hoàng, thì cũng không biết kẻ nào mới lâu đời hơn kẻ
nào.
“Rất vui lòng a! Ha hả, nhưng mà không biết những tên kia có
đúng là lợi hại thật không nữa!” Ma Tôn cũng là một kẻ cuồng chiến
đấu, như vậy mới phù hợp với tính cách của Ma Tôn .
“Ha ha, cam đoan là có thể làm cho ông thoả mãn.” Thạch Trung
Ngọc bật cười lớn, sau đó quay đầu hướng Esmi hỏi. “Những tên kia
bắt đầu hành động rồi sao?”
Tuy là Esmi không có cách nào làm ảnh hưởng đối với những tên
kia, thế nhưng vẫn có thể biết được sự tình của thế giới, có thể dò
xét hành động của bọn họ.
“Ừm, bọn họ đã bắt đầu hành động từ khi khe nứt không gian xuất
hiện, dù sao thì lúc này là thời điểm mà phòng ngự của vũ khí của
chủ thần yếu nhất.” Esmi gật đầu nói.
“Vậy bọn họ đã đến đâu trước rồi?” Thạch Trung Ngọc lại hỏi.
Những người đó tuyệt đối không phải kẻ ngu si, không có khả năng
chia nhau ra, đi tìm tứ đại thần thú chiến đấu một mình.
“Bọn họ tổng cộng có sáu người, bây giờ là đã sắp đến hàn băng
luyện ngục, lãnh địa Bạch Hổ rồi.” Esmi vội vàng nói, sau đó lại
nhìn lại Ma Tôn. Người này nhưng là kẻ thù lớn nhất của chủ thần hệ
thống, không biết lần này tại sao lại tốt bụng như vậy mà đến trợ
giúp Thạch Trung Ngọc.
Nàng nào biết đâu rằng, bên trong phương thức tu luyện của Ma
Tôn kỳ thực có khuyết điểm, làm cho tâm trí của hắn rất dễ dàng nổi
giận, căm hận. Đây cũng là nguyên nhân vì sao nhiều năm như vậy hắn
vẫn không có tiến thêm. Mà một khúc Cao Sơn Lưu Thủy của Thạch
Trung Ngọc, đã linh lọc khí tức tâm hồn tĩnh mịch của hắn, có thể
làm cho ma công tăng lên nhanh chóng. Có thể nói, Thạch Trung Ngọc
có ân tái tạo với Ma Tôn, nào đâu có chuyện giúp không công như
vậy.
“Bạch Hổ? Bạch Hổ bảo vệ thần khí nào?” Thạch Trung Ngọc nhíu
mày một cái.
“Vũ khí của sáng thế chủ thần, ngưng phách băng tinh.”
Vũ khí của sáng thế chủ thần là ngưng phách băng tinh. Vật cực
hàn, có thể nói đó là vật thể lạnh nhất trên thế giới này, người
thường cũng chỉ cần đến gần nó trong vòng ngàn mét cũng sẽ bị khí
tức lạnh giá vô cùng kia làm cho hồn phách đóng băng, trọn đời
không được siêu sinh. Nếu như người chơi thì khi người chơi cấp 60
tới gần trong khoản cách 1 km, trực tiếp sẽ bị phong bế linh hồn,
nhân vật này vĩnh viễn sẽ bị xóa bỏ, khi người chơi cấp 70 tới gần
trong khoản cách 100 mét, hậu quả cũng giống như vậy. Chỉ có người
chơi từ cấp 80 trở lên, người chơi mới có thể tới gần ngưng phách
băng tinh. Nhưng mà, những người đó cũng đã thoát khỏi pháp tắc của
thế giới này rồi, khí tức lạnh vô cùng này không có ảnh hưởng gì
đối với bọn họ.
Một trong những nguyên nhân mà Thạch Trung Ngọc mời Ma Tôn chính
là, Ma Tôn là một người sáng tao của thế giới khác, mặc dù ma giới
được tạo ra từ nền tảng của thế giới này. Thế nhưng, thủ đoạn công
kích của Ma Tôn tuyệt đối có thể tạo thành thương tổn đối với những
kẻ kia.
“Vậy thì đi thôi! Ta rất muốn nhìn thấy tận mắt thấy vũ khí của
sáng thế chủ thần, còn có những tiên ma thời kỳ thượng cổ nữa,
không biết lại có bao nhiêu bản lĩnh to lớn nữa, cũng đừng để cho
ta thất vọng là được rồi!”
Cực bắc chi địa, hàn băng luyện ngục.
Sáu kẻ mặc trường bào màu đen, đang chậm rãi di chuyển ở trên
bình nguyên băng tuyết, nơi gió lạnh thấu xương .
Gió lạnh thổi qua người lạnh như đao cắt cũng không ảnh hưởng gì
đối với bọn họ, một bộ áo bào đen đơn bạc, ở nơi này lạnh lẻo thê
lương này quá là quỷ dị.
“Sơn Quỷ, còn bao xa nữa.” Đột nhiên, kẻ mặc áo bào đen đi tuốt
đằng trước hỏi.
“Ta cũng không biết, Liệt Thiên, ngươi mệt rồi hả?” kẻ mặc hắc
bào sau lưng nhún vai, “nhưng mà, không biết chúng ta mặc toàn thân
đen thui như thế này, rốt cuộc thì có ý nghĩa gì hả? Lẽ nào cũng
giống như những phàm nhân vậy, mặc cho ngầu hả?”
“Câm miệng, Sơn Quỷ!” một kẻ mặc áo bào đen đi sau lưng hừ nhẹ
một tiếng, “suốt đường đi chỉ có mình ngươi là nói nhiều!”
“Long Nguyệt, ngươi nha chỉ thích chen vào, ta thích nói chuyện
thì không được sao? Nếu không... Suốt đường đi lạnh lùng im ắng,
còn có ý nghĩa gì nữa!” Sơn Quỷ lầm bầm một tiếng, “Ngược lại thì
chuyện này dễ như trở bàn tay, sao không nhanh mau lẹ đi chứ.”
“Dễ dàng? Không nên xem thường người của thế giới này,” một cái
âm trầm thanh âm từ cuối cùng của đội ngũ vang lên, “Mí mắt của ta
cứ nhảy lên liên tục, ta có dự cảm xấu.”
“Thần Bà, có lần nào ngươi dự đoán chuẩn xác chưa hả!” Sơn Quỷ
áo não kêu lên, “Mỗi lần đều nói là mí mắt nhảy lên gì gì đó, kết
quả là không có một lần nào là đoán chuẩn xác cả.”
“Hừ,” Thần Bà hừ nhẹ một tiếng, thanh âm lạnh lẽo lại làm cho
không khí nơi đây vốn rét lạnh lại càng thêm lạnh, “Sơn Quỷ, nếu
như ngươi lại đi nói lung tung, có tin lần sau ta sẽ dùng quỷ hàng
với ngươi?”
Nghe được hai chữ “quỷ hàng” này, sau lưng Sơn Quỷ nhất thời ớn
lạnh, dường như bị cái nhiệt độ bên ngoài mà bọn họ không thèm để ý
đến thâm nhập vào trên người, “Đừng, được rồi, Thần Bà, ta tin
ngươi là được chứ gì!” Ngoài miệng tuy là nói như vậy, thế nhưng
trong lòng là suy nghĩ gì cũng không biết được.
“Hắc hắc, Sơn Quỷ, ngươi chỉ được có chút vậy thôi hả!” Thần Bà
khẽ cười một tiếng trước mặt người nọ. “Không cần chờ xuống đến
Bạch Hổ, đã bị dọa cho sợ tiểu ra quần rồi!”
“Ha ha, một con con mèo nhỏ mà thôi! Sợ cái gì!” Sơn Quỷ nhất
thời cười to nói. “Thân Đồ, chuyện lần trước ngươi bị một con chuột
hù sợ, ta vẫn còn nhớ rõ đó!”
“Hayy, Sơn Quỷ, không thể nói như vậy được, lần đó chẳng qua là
ngoài ý muốn mà thôi.” Thân Đồ bị bắt được nhược điểm, nhất thời bị
yếu thế. Chuyện bị con chuột hù dọa thật sự là cho hắn mất hết thể
diện.
“Được rồi, im hết đi!” Liệt Thiên hừ nhẹ một tiếng, “Ta đã cảm
nhận được hơi thở của Bạch Hổ rồi!”