Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1162: Chương 1126: Bạch Hổ

VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ

Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Bạch Hổ, trấn áp thế giới, là thần thú bảo vệ vũ khí chủ thần

sáng thế phương Bắc.

Khi sáu người tiến vào hàn băng luyện ngục, Bạch Hổ đang ngủ say

cũng đã thức tỉnh. Thông qua ký ức của vùng đất này, Bạch Hổ rất

nhanh đã biết mục đích của sáu người này .

“Muốn lấy vũ khí của chủ thần sáng thế sao?” Bạch Hổ chớp chớp

con mắt to như cái đèn lồng, “Ngô, những kẻ này không bị ảnh hưởng

bởi pháp tắc của thế giới này? Cái này có chút khó rồi đây!” Phải

biết rằng, đẳng cấp của Bạch Hổ cũng gần giống như của chủ thần hệ

thống. Chủ thần hệ thống chẳng qua cũng chỉ là một chức danh thần

sáng tạo thần sáng thế, có thể để cho chủ thần hệ thống đại diện

cho mình để quản lý thế giới. Mà tứ đại thần thú thì tương đương

với bốn vật trấn thủ kho của thần sáng thế , cho dù là chủ thần hệ

thống cũng không dám đi tìm họ gây chuyện. Bọn họ đang say giấc,

nhưng thực lực vẫn đang nhanh chóng tăng lên.

“Nhưng mà nơi này không thể bay lên được, đúng là khó chịu mà,

trên người cứ như bị áp lực vạn cân nặng nề đè xuống vậy đó.” Lúc

này, trong đội ngũ Sơn Quỷ lại có tiếng lầm bầm nhỏ nhẹ.

Không phải là bọn hắn không muốn bay, mà là bay không nổi. Dường

như thần sáng thế của thế giới này lập ra quy tắc gì đó, cho dù là

bọn họ không bị hạn chế bởi quy tắc của thế giới này, thì cũng phải

bị áp chế. Bọn họ không bị hạn chế bởi những quy tắc của thế giới

này, là chỉ đối với những thần linh có đẳng cấp từ dưới thần sáng

thế trở xuống.

Giống như trong một ngôi nhà, bọn họ có thể không sợ hãi chút

nào người giúp việc hoặc bảo vệ của căn nhà, thế nhưng chủ nhân của

căn nhà đã trở về, thì bọn họ vẫn sẽ bịáp chế.

Quy tắc mà thần sáng thế tự mình định ra, bọn họ làm sao có thể

thoát khỏi. Chỉ cần bay khỏi mặt đất hơn 1 cm, nhất thời sẽ bị một

sức mạnh triệu cân áp chế, cao hơn một cm thì chính là nghìn vạn

cân. Dù với thực lực như bọn hắncũng tuyệt đối không có khả năng

chống đỡ được áp lực đè nặng như vậy.

“Cướp được vũ khí của chủ thần sáng thế, ta sẽ lôi thần sáng

thếkia ra ngoài, hung hăng đánh đấm cho một trận!” Sơn Quỷ rất tức

giận nói.

Sức mạnh của thần sáng thế cũng phải cần vũ khí chủ thần sáng

thế để kích thích, nếu như không có bốn đồ vật kia, sức mạnh của

thần sáng thế tuyệt đối là giảm đi rất nhiều, mà bọn họ có thể dễ

dàng ức hiếp thần sáng thế.

Cũng giống như lấy được giấy tờ nhà đất của chủ nhà, thì chủ nhà

sẽ trở thành bọn họ.

“Điểm danh nào!, nhóc con, đối với hành động lần này tuyệt không

xem trọng!” Thần Bà hừ nhẹ một tiếng, sau đó còn nói thêm, “Ám dạ,

nhóc con có phát hiện gì không!”

“Thần Bà, tuổi của ta cũng lớn hơn ngươi nhiều lắm, đừng có gọi

ta là nhóc con!” một kẻ mang áo bào đen đi ở chính giữa, nếu như

không chú ý cũng sẽ không nhận ra hắn, đột nhiên nói. Người này mặc

dù là đang ở bên trong đội ngũ, thế nhưng nếu như không chú ý, lại

dễ dàng bỏ sót.

Nếu như chỉ nhìn qua mà đếm số lượng của đội ngũ này, cho dù ban

đầu biết là có sáu người, thế nhưng tuyệt đối đếm tới đếm lui cũng

chỉ có năm người, người bị thiếu chính là ám dạ, một thích khách vô

cùng giỏi về điều tra, ẩn núp. Theo như ám dạ này kể, thì đã từng

dạy bảo không ít đồ đệ tiếng tăm lừng lẫy, tỷ như Kinh Kha, Sở Lưu

Hương gì gì đó.

Nhưng ai mà không biết cái này ám dạ là ở quỷ xé. Kinh Kha mặc

dù là thích khách tiếng tăm lừng lẫy, thế nhưng phong cách làm việc

lại khác xa so với hắn. Hơn nữa Kinh Kha nhưng là nhân cơ hội Tần

Thủy Hoàng không để ý, mới đánh lén thành công. Nếu như Tần Thủy

Hoàng là ở trạng thái bình thường thì Kinh Kha tuyệt đối sẽ bị một

cái tát đập chết. Trong những thích khách, Kinh Kha là tử sĩ, mà

trong những thích khách, ám dạ cũng là sát thủ.

“Đến rồi!” Liệt Thiên đột nhiên hừ nhẹ một tiếng. Phía sau mọi

người dồn dập dừng bước lại.

Thế nhưng, xung quanh vẫn là một bình nguyên băng tuyết, xa xa

chỉ có mơ hồ có thể thấy được Tuyết Sơn. Nào đâu có thấy vết tích

của Bạch Hổ.

“Liệt Thiên? Làm sao vậy?” Sơn Quỷ kinh ngạc hỏi, “Làm gì có

chút bóng dáng nào của vũ khí của chủ thần sáng thế ở đâu

đâu?!”

“Ngu ngốc!” Thần Bà hừ nhẹ một tiếng, “Ngươi không cảm nhận được

uy áp ẩn hiện ở đây hả?! Nó đang cố gắng ẩn nấp, nhưng không giấu

giếm được thần thức của ta!”

“Vô nghĩa a!, Thần Bà!” Sơn Quỷ khinh thường nói, “sao ta lại

không thấy gì chứ?!”

Mà trong tay áo Liệt Thiên đột nhiên xuất hiện một thanh trường

đao hàn quang bắn ra bốn phía, hai tay cầm đao, thẳng tắp bổ tới

phía trước. “Liệt Thiên một đao chém!”

“Tê, người này vậy mà trực tiếp ra đòn sát thủ à!” Thân Đồ rất

kinh ngạc kêu lên. Liệt Thiên là kẻ có vũ lực mạnh nhất trong số

bọn họ.

Đao khí màu xanh thẳm từ bên trong trường đao nổ bắn ra, đụng

vào bên trong một mảnh không gian, tan biến không còn dấu tích.

“Ba!” một tiếng vỡ thanh thúy vang lên, cảm giác kia giống như

là bọt khí tan vỡ. Theo thanh âm rơi xuống, cảnh sắc trước mặt đại

biến.

Chỗ nào còn là bình nguyên nữa, mọi người lúc này cũng là đứng ở

bên trên vách núi, cũng chỉ cách vực núi có mấy mét. Đây vách núi

cao cách mặt đất khoản chừng mấy ngàn mét, nếu như ngã xuống, dựa

vào thân thể của mọi người tuy là sẽ không bị trọng thương, nhưng

là tuyệt đối không dễ chịu gì.

Mà ở phía dưới đáy vực cũng là một vùng đất được bao phủ bởi bao

la băng tuyết, ở bên trongmột vùng đất này có một con cọp màu trắng

cao chừng hai tầng lầu, đang nằm úp sấp ở chính giữa.

“Bạch Hổ?!” Sơn Quỷ thở nhẹ một tiếng, bọn họ cũng từng nghe nói

qua danh tiếng của Bạch Hổ, còn đây là lần đầu tiên chính mắt thấy

được chân thân của Bạch Hổ.

“Gào!” Đáp lại là một tiếng gào thét tràn đầy uy nghiêm của vua

của các loài thú. Bạch Hổ nhẹ nhàng từ dưới đất đứng lên, tư thái

kia có một vẻ ưu nhã không thể nói thành lời, lại làm cho mọi người

cảm thấy một luồng áp lực cường đại .

“Bạch Hổ, quả nhiên là danh bất hư truyền!” Liệt Thiên bị áp lực

này làm cho kinh ngạc, trong mắt cũng đang tràn đầy ý chí chiến

đấu.

“Sáu kẻ tiểu tử, lại muốn đến đây cướp đoạt vũ khí của chủ thần

sáng thế?!” Bạch Hổ rất là đùa cợt nhìn sau người đang đứng trên

đỉnh vách núi. “Có thể phá vỡ huyễn trận này, cũng coi là còn có

chút bản lĩnh, thế nhưng, chỉ có như vậy thì cũng chưa đủ đâu!”

“Ta sẽ cho ngươi xem một chút, bản lĩnh của ta cường đại như thế

nào!” Liệt Thiên trực tiếp nhảy từ trên vách đá xuống, thế nhưng,

mới vừa nhảy, lại nhìn thấy quỷ dị nhãn thần của Bạch Hổ.

“Chuyện gì xảy ra?” Liệt Thiên vừa rồi lòng tin còn đang dâng

cao, Liệt Thiên đột nhiên cảm giác được có điểm không đúng, nhưng

là lại lại không biết là lạ ở chỗ nào.

Đúng lúc này, hắn đột nhiên nhớ lại, lúc nãy chính mình vừa mới

thấy 1 sườn núi cao, độ dốc có thể nói là khoản 60 độ, nhưng khi

mấy người bọ họ bước lên trên sườn núi này thì không cảm giác được

độ dốc của nó. Cho dù là Huyễn Trận, thế nhưng căn cứ vào giác quan

bén nhạy của bọn họ, điều này là tuyệt đối không có khả năng lại

không - cảm giác được gì.

Như vậy nói cách khác, cái này sườn núi cao tuyệt đối là giả!

Trên thực tế, bề mặt này căn bản không phải là vách núi nào cả,

nhưng lúc nãy hắn lại nhảy lên một cú.

Nghĩ vậy, Liệt Thiên biến sắc, suy nghĩ này cũng chỉ xẹt qua

thôi, hắn đã cảm giác được một luồng sức mạnh cường đại đè nặng

xuống người hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!