Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1163: Chương 1127: Huyễn trận

VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ

Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Nhảy lên một cm thì sẽ bị một lực đè nặng như triệu cân, như vậy

lúc nãy Liệt Thiên nhảy cao chừng hơn ba mét, như vậy áp lực sẽ

là.

Cảm giác được áp lực cường đại kia, Liệt Thiên vẫn không rõ.

Không ngờ rằng Bạch Hổ lại thiết kế một huyễn trận trong huyễn

trận, lừa được hắn. Sau đó lại kích tướng làm cho hắn nhảy dựng

lên, mượn sức mạnh của pháp tắc mà thần sáng thế định ra.

Liệt Thiên nhất thời cảm giác được tim mình đập rất nhanh. Nhưng

là một tiên ma thượng cổ, làm sao có thể bị một cái bẫy nho nhỏ này

hại chết được! Liệt Thiên đột ngột quát một tiếng, trên người phát

ra một luồng sáng màu xanh mãnh liệt. Hung hăng đánh thẳng về phía

áp lực vô hình.

Luồng lực đánh trả đột nhiên bạo phát, làm cho áp lực kia dừng

lại một lát, tuy là chỉ dừng 0. 01 giây, thế nhưng cũng đủ để cho

Liệt Thiên có đầy đủ thời gian phản ứng.

Chỉ nhìn thấy Liệt Thiên như ngồi chồm hổm trên mặt đất, mặc dù

vừa nãy đang ởmấy ngàn thước trên không trung, thế nhưng cảm giác

cặp chân kia như đang đạp trên đất bằng thật sự lại đột nhiên xuất

hiện. Làm cho nộ tâm Liệt Thiên vui vẻ, một cước giẫm ở thực địa

bên trên, áp lực khổng lồ kia cũng nhất thời biến mất vô ảnh vô

tung.

Đồng thời, cảnh sắc chung quanh lần nữa biến hóa, Liệt Thiên

phát hiện mình đứng tại vách đá, mà phía sau vẫn là vách núi cao

mấy ngàn thước.

Cho dù là đã biết cái này huyễn trận, nhưng vẫn không phá giải

được?! Liệt Thiên trong lòng cả kinh, phải biết rằng nếu như mình

đa hiểu được cấu tạo và phương pháp huyễn hoặc của huyễn trận này,

đồng thời sau khi phá giải, thì huyễn trận cũng sẽ không tiếp tục

che đậy tâm trí của con người, không ngờ rằng huyễn trận này vẫn

tồn tại như cũ.

Tài nghệ tạo ra huyễn trận của Bạch Hổ lại thâm sâu như vậy!

“Thật không tồi! Vậy mà có thể phá được huyễn trận!” Bạch Hổ

trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó lại nhìn mọi người trên

vách đá, nhếch miệng cười nói, “Làm sao, các ngươi cũng không dám

xuống?”

“Khốn nạn! Đứa nào nói!” Sơn Quỷ nhất thời tức giận kêu lên, mới

vừa bọn họ phát hiện Liệt Thiên cơ hồ là trong nháy mắt liền từ

trên vách đá đã xuống đến đáy vực, cữ nghĩ là dùng thủ đoạn gì đặc

biệt. Nhưng không ngờ là do huyễn trận, nghe được bạch hổ cười

nhạo, Sơn Quỷ nhất thời không chịu nổi. Không chút do dự mà từ trên

vách đá nhảy xuống.

Nghe được bạch hổ cười nhạo, Liệt Thiên nhất thời cảm giác không

ổn, ngay sau đó liền thấy Sơn Quỷ đang chuẩn bị nhảy xuống, trong

lòng hoảng sợ hét lớn, “Đừng!”

Thế nhưng, thanh âm này làm sao mà có thể nhanh bằng phản ứng

của sức mạnh pháp tắc.

Sơn Quỷ lúc đầu cũng chẳng có hứng thú với chuyện tu luyện, có

thể nói thực lực của hắn yếu nhất là trong mấy người này. Nhìn thấy

dáng vẻ kinh hãi của Liệt Thiên, Sơn Quỷ nhất thời có chút khó

hiểu, “Liệt Thiên làm sao vậy?” Ngay sau đó một luồng sức mạnh vô

hình liền ép đến từ bốn phía.

Sức mạnh cường đại này làm cho Sơn Quỷ hoảng sợ một hồi, thế

nhưng hắn không phải Liệt Thiên, hắn không có tốc độ phản ứng nhanh

như vậy. Nhất thời bị sức mạnh cường đại đè lên trên người.

“Ba!” Một tiếng động nhỏ vang lên, không trung bung ra một đóa

hoa máu. Một khắc trước khi chết kia Sơn Quỷ cũng không biết rốt

cuộc đã xảy ra chuyện.

“Khốn nạn!” Liệt Thiên phẫn nộ quát to một tiếng, mặc dù có chút

kinh thường thực lực của Sơn Quỷ, thế nhưng tốt xấu gì thì mọi

người cũng biết mấy nghìn năm, cảm tình với nhau cũng không ít.

Không nghĩ tới giờ khắc này lại chỉ có thể trơ mắt nhìn bạn thân

biến thành một vũng máu, đến ngay cả linh hồn cũng không có cách

nào chạy thoát ra ngoài.

Nơi này cũng không phải là thế giới vốn có, pháp tắc luân hồi

linh hồn xung đột lẫn nhau, trực tiếp dẫn tới linh hồn ở trong này

sẽ biến mất trong nháy mắt.

“Ta muốn giết ngươi!” Liệt Thiên phẫn nộ rít gào một tiếng, nắm

trường đao hướng về Bạch Hổ vọt tới.

“ôi ôi, đừng vội vàng mà!” Bạch Hổ khẽ cười một tiếng, trong mắt

lại hiện lên vẻ ngưng trọng. Liệt Thiên thực lực đã làm cho hắn cảm

giác được áp lực rất nặng, nguyên nhân mà Sơn Quỷ chết cũng là do

phép tắc mà huyễn trận cùng thần sáng thế định ra mà thôi. Sức

chiến đấu Bạch hổ có thể sánh bằng Liệt Thiên kia.

Phải biết rằng, Bạch Hổ mặc dù là hổ, thế nhưng thực ra mà nói,

hắn nhưng là vẫn một con mèo mà thôi. Nhưng da lông trên người, còn

cả thân phận thần thú, khiến cho người khác ngộ nhận hắn là một con

hổ mà thôi. Nếu không thì ... gọi một con thần thú là Bạch Miêu

cũng quá khó nghe đi.

Bạch Hổ tuy là năng lực * không được, thế nhưng đối với việc vận

dụng huyễn trận mà nói, đã không có người có thể là đối thủ nó.

Trong mắt tinh quang lóe lên, Liệt Thiên nhất thời cảm giác

trước mắt lóe lên. Không biết lúc nào Bạch Hổ đã cách xa hắn mấy

ngàn thước, trong lòng nhất thời giận dữ, “Oanh! Súc sinh chạy đi

đâu!” hắn phẫn nộ vọt tới chỗ Bạch Hổ ở đằng xa. Thế nhưng mới vừa

vọt một cái đến trước mặt Bạch Hổ, rồi lại nhìn thấy Bạch Hổ đùa

cợt cười, thân hình nó trong nháy mắt lại xuất hiện ở vị trí lân

cận nơi ban đầu.

“Tốc độ thật nhanh!” Liệt Thiên Tâm trong lòng hoảng sợ, thế

nhưng vẫn không chút do dự vọt tới. Bởi vì hắn cảm giác Bạch Hổ này

tuy là có tốc độ rất nhanh, thế nhưng thực lực chân chính cũng

chẳng ra làm sao. Có thể nói không thể sánh được với vẻ bề ngoài di

chuyển cực nhanh, nếu hắn chỉ cần tiếp cận được, tuyệt đối có thể

dễ dàng giết chết nó.

Trên vách đá bốn người nhìn theo động tác của Liệt Thiên phía

dưới , không biết nói gì.

“Liệt Thiên điên rồi sao?” Thân Đồ rất là kỳ quái hỏi.

“Hayy, bị huyễn trận làm cho mê hoặc tâm thần!” Thần Bà hừ nhẹ

một tiếng, trong đám người tinh thần lực của nàng là cường đại

nhất, rất nhanh thì đã biết được đây là trận ảo.

“Không ngờ rằng con Bạch Hổ này vậy mà rất lợi hại!” Long Nguyệt

khẽ cười một tiếng, thực lực của hắn cũng gần bằng Liệt Thiên,

trong nội tâm cũng có chút oán niệm với Liệt Thiên.

“Chút tài mọn mà thôi!” Ám dạ hừ lạnh một tiếng, là một thích

khách, rất tự tin với tâm trí của mình, tâm trí càng kiên định, thì

ảnh hưởng mà huyễn trận tạo thành cũng sẽ càng thấp.

Ở phía dưới, Liệt Thiên không ngừng chạy như điên từ đầu này qua

đầu kia, trong miệng phẫn nộ rít gào. Mà Bạch Hổ ở bên kia, nhàn

nhã nhìn hành động quái đản của Liệt Thiên.

“Chúng ta xuống phía dưới!” Thần Bà đột nhiên nói rằng.

“Xuống dưới?!” Thân Đồ kinh ngạc kêu lên, “Mới vừa rồi Sơn Quỷ

chính là trực tiếp bị ép nát trên không trung, nếu như không có

thực lực cường đại như Liệt Thiên, khẳng định sẽ bị biến thành một

vũng máu mà thôi!” vừa nãy khi Sơn Quỷ bị ép nát tươi, ánh mắt

hoảng sợ của hắn đã rơi vào trong mắt của Thân Đồ, ánh mắt tràn đầy

sự tuyệt vọng kia làm cho Thân Đồ, trong lòng vẫn còn buồn bã.

“Ngu ngốc!” Thần Bà hừ lạnhmột tiếng, đi thẳng tới mép của vách

núi, sau đó đi thẳng xuống.

“hả.?” Thân Đồ sửng sốt, nhìn thấy trong nháy mắt Thần Bà đã đi

đến dưới đất. Nếu như là vật rơi tự do lời nói, đây cũng quá nhanh

a!!

“Thì ra đây cũng là một huyễn trận!” Ám dạ cười lạnh một tiếng,

“Không ngờ rằng mình mà cũng bị lừa!” Theo sau Thần Bà, đi thẳng

xuống dưới. Trong nháy mắt, đã tới đáy vực.

Nhìn thấy hành động của hai người kia, cho dù đầu óc Thân Đồ có

ngu ngốc, cũng nhất thời kịp phản ứng lại. Trong lòng không ngừng

buồn bực, “Chết tiệt! Đúng là quá mất thể diện!”

“Ngu ngốc!” Long Nguyệt cũng khẽ cười một tiếng, mắt nhìn thẳng,

từ bên vách đá đi xuống.

Thân Đồ lúc này đã sắp bị làm cho tức điên rồi, phẫn hận nhìn

Bạch Hổ, cũng cùng đi theo xuống vách núi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!