VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
Khi nhìn thấy cả năm người đều xuống đến, Bạch Hổ nhất thời
trong lòng cảm giác nặng nề. Đặc biệt là là người phụ nữ bên kia
khiến cho hắn vô cùng áp lực. Hắn có thể cảm giác được người phụ nữ
kia, lực tinh thần rất mạnh. Mà đối với hắn mà nói, cũng chẳng sợ
kẻ cường đại nào, cũng chỉ sợ những kẻ có lực tinh thần mạnh. Có
năng lực cường đại của huyễn trận ở đây, bất kỳ kẻ cường đại nào
cũng không có khả năng làm hắn bị thương, mà chỉ kẻ có lực tinh
thần mạnh, có thể tìm ra thậm chí phá giải huyễn trận của hắn, đây
mới là điều tệ nhất.
“Xem ra phải giải quyết kẻ này rồi đaay!” Bạch Hổ nhìn Liệt
Thiên vẫn như cũ ngơ ngác ngây ngốc chạy loạn trên mặt đất chạy
loạn , thầm nghĩ trong lòng.
“Đi đánh thức Liệt Thiên đi!” Thân Đồ vừa đến liền vội vàng nói,
hành động của Liệt Thiên bây giờ quá là mất mặt, nói xong liền chạy
tới chỗ Liệt Thiên.
“Đừng!” Thần Bà nhanh chóng ngăn cản hành động của Thân Đồ,
“Ngàn vạn lần đừng đi qua đó!”
“Sao vậy!” Thân Đồ rất tức giận nói, “Lẽ nào để hắn chạy loạn
như vậy sao?! Quá mất mặt a!!”
“Nếu như ngươi chạy đến, Liệt Thiên sẽ ra tay với ngươi, ta cũng
không chịu trách nhiệm!” Thần Bà cười lạnh một tiếng.
Thân Đồ sửng sốt, lúc này mới nhớ tới Liệt Thiên đã lâm vào bên
trong huyễn trận, chuyện quan trọng là đã bị mê hoặc tâm thần. Nếu
lỡ như hắn đến gần đó, Bạch Hổ trực tiếp thay đổi huyễn trận, biến
hắn thành Bạch Hổ, Liệt Thiên tuyệt đối sẽ ra tay với hắn.
“Hừ hừ!” Thân Đồ kêu lên một tiếng đau đớn, lộ vẻ tức giận trở
về đội ngũ.
“Đáng tiếc!” Bạch Hổ lần nữa thầm than một tiếng, “kẻ có lực
tinh thần mạnh mẽ này đúng là đáng ghét!” Hắn là đang mong đợi có
một kẻ nào đó có thể đi gọi cái tên Liệt Thiên kia, sau đó làm cho
Liệt Thiên trực tiếp chém giết người nọ. Hắn nhìn được ra Liệt
Thiên là kẻ có thực lực mạnh nhất nơi đây, hơn nữa coi như là trong
tình trạng vô ý, người nọ chỉ có thể sẽ bị giết chết.
“Hư không mắt, vạn pháp đều là phá!” Thần Bà hừ nhẹ một tiếng,
hai luồng ánh sáng màu tím trong mắt lóe lên.
Cảnh sắc chung quanh nhất thời đại biến. Vách núi dựng đứng nhất
thời biến thành một mảnh bình nguyên băng tuyết bao phủ, mà Liệt
Thiên đang chạy như điên, nhất thời tỉnh táo lại.
“Hỗn đản! Ngươi lại dám chạy nữa!” Liệt Thiên nhất thời nhìn
thấy được Bạch Hổ, phẫn nộ rít gào một tiếng, lại xông tới.
Thế nhưng đây cũng không phải là trận ảo, Bạch Hổ tuyệt đối
không có khả năng trong nháy mắt chạy xa mấy ngàn thước.
Nhìn thấy Liệt Thiên xông đến, Bạch Hổ hừ nhẹ một tiếng, kim
quang trong mắt lóe lên. Liệt Thiên lại nhất thời lâm vào ảo ảnh,
trước mắt lại xuất hiện một mảnh đất trống. Mà Bạch Hổ kia thì lại
không thấy tung tích.
“Con bà nó, lại để cho hắn trốn thoát!” Liệt Thiên kêu lên một
tiếng giận dữ, xoay người liền muốn đi về phía đội ngũ, lại phát
hiện Bạch Hổ đã ra tay với bốn đồng đội của mình. Ám Dạ biến mất ở
một bên, không có trực tiếp tham gia vào chiến đấu, còn Thân Đồ
Long Nguyệt đang ra sức chống cự lại sự tấn công của Bạch Hổ.
“Đáng chết!” Liệt Thiên chợt quát một tiếng, vọt về hướng Bạch
Hổ.
Mà mấy người bên này, trong lòng cả kinh, hỏa diễn bừng bừng bên
trong mắt của Liệt Thiên khiến cho bọn họ cảm giác được áp lực
cường đại, đặc biệt là sát khí nồng đậm kia, Thần Bà có thực lực
yếu nhất, không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi. Sát khí này
không phải là công kích tinh thần bình thường, mà là do Liệt Thiên
tu luyện nhiều năm, đã ngưng tụ đao ý và lực công kích tinh thần
lại với nhau, đã hoàn toàn thoát khỏi phạm trù công kích tinh thần,
nhưng lại vừa hư vô mờ ảo giống như công kích tinh thần.
“Ghê tởm, không ngờ cái tên Bạch Hổ kia lại hạ chiêu này!” Thần
Bà hừ nhẹ một tiếng, lau đi máu tươi bên mép. Tia sáng màu tím
trong mắt lóe lên, “Hư không mắt, vạn pháp đều là phá!”
Khi Thần Bà sử dụng chiêu này, khóe miệng Bạch Hổ treo lên một
nụ cười lạnh lùng, trong mắt kim quang lại lóe lên.
Năng lượng mà Thần Bà dùng để phá giải huyễn trận bất chợt tăng
lên mấy lần, đánh thẳng về hướng Liệt Thiên.
Thần Bà nhất thời kinh người, quát to một tiếng “không hay”.
Nàng vốn chỉ muốn dùng lực tinh thần phá vỡ huyễn trận đang mê
huyễn Liệt Thiên, thế nhưng không biết vì sao lực tinh thần này lại
đột nhiên mạnh lên, tạo thành một lực giống như một dòng lũ lớn
giống bay về phía Liệt Thiên. Phải biết rằng bên trong huyễn trận,
sau khi bị huyễn trận mê huyễn, tinh thần của người đó là ....ở
trạng thái không phòng vệ cao nhất.
Nếu như là trong tình huống bình thường, Liệt Thiên ngưng thần
bế khí, ổn định tâm thần, có khả năng còn có thể ngăn cản được sự
tấn công này, thế nhưng lúc này Liệt Thiên đã hoàn toàn lâm vào
trạng thái phẫn nộ, làm sao còn có thể làm được những chuyện
này.
Liệt Thiên mới vừa vọt tới gần Bạch Hổ, liền cảm thấy trong đầu
giống như có mấy ngàn vạn quả bom đang nổ tung vậy. “Đây không phải
là lực tinh thần của Thần Bà sao, làm sao...” Liệt Thiên giữ lại
một suy nghĩ cuối cùng trong đầu, liền mất đi hết thảy ý thức.
Trơ mắt nhìn Liệt Thiên ngã xuống trên mặt tuyết, Thần Bà chỉ
cảm thấy lục phủ ngũ tạng của chính mình đều như bị thiêu đốt. Bạch
Hổ mượn tay nàng, giết đi Liệt Thiên. Nàng làm sao có thể không tức
giận được đây, quan hệ giữa nàng và Liệt Thiên là tốt nhất. Có thể
nói, đã hơn tình cảm đồng đội thông thường, nhưng là bây giờ chính
mình đã tự tay giết hắn.
“A! Bạch Hổ ta muốn ngươi phải chết a!” Thần Bà thét lên, dáng
vẻ bình tĩnh lúc đầu đã biến mất, lúc này nàng trông thật giống như
một người điên, giương nanh múa vuốt vọt về phía Bạch Hổ.
“Như vậy là mất đi lý trí rồi?” Bạch Hổ có chút kinh ngạc, thế
nhưng trong lòng càng là đắc ý. “Không nghĩ tới bản hổ bày mưu tính
kế đã giết được hai người, hiện tại lại có thêm một tên muốn chết !
Ha ha, chẳng qua chỉ cũng được có vậy thôi!”
Đối phó với kẻ mất đi lý trí, là bản lĩnh sở trường của Bạch Hổ,
chỉ với một đòn tấn công tinh thần cường đại. Thần Bà nhất thời đã
ủ rủ trên mặt đất, toàn thân không ngừng co quắp, bọt mép không
ngừng trào ra từ trong miệng.
“Cái này!” Thân Đồ, Long Nguyệt cùng Ám Dạ nhất thời sợ ngây
người. Không ngờ tới chỉ trong phút chốc, tình hình lại thay đổi
đột ngột, kẻ mạnh nhất là Liệt Thiên và kẻ thần bí nhất là Thần Bà
cứ như vậy ngã trên mặt đất.
“Đáng chết a!” Thân Đồ phẫn nộ rít gào một tiếng, cũng không
nhịn được nữa. Vác theo hai cây búa tạ, thở hổn hển vọt tới chỗ
Bạch Hổ, hiện tại hắn chỉ hận không thể đập chết ngay Bạch Hổ.
“Cẩn thận!” Long Nguyệt quát to một tiếng, “Kẻ mãng phu này!”
Trong lòng khẩn trương cũng cùng xông tới.
“Hayy, như các ngươi mà cũng muốn đấu với bản vương hả?” Bạch Hổ
khẽ cười một tiếng, lại muốn dùng huyễn cảnh. Đúng lúc này, Bạch Hổ
trong lúc bất chợt cảm giác lạnh lẽo phía sau lưng, “Cái gì?!” Còn
chưa kịp phản ứng, cũng cảm giác được một thanh trường đao bén nhọn
đang hung hăng bổ vào trên lưng mình, đâm sâu vào trong người.
“Gào!” Bạch Hổ kêu đau đớn một tiếng, nhào nhanh về phía trước,
đồng thời nhìn lại.
“Làm sao có thể?!” Người nọ lại chính là Liệt Thiên mới vừa rồi
đã bị Thần Bà giết chết. Liệt Thiên vẻ mặt dử tợn thu hồi trường
đao máu me đầm đìa về, lại vọt về hướng Bạch Hổ.
“Ngươi nhất định phải chết!” Đột nhiên một thanh âm khác lại
vang lên bên tai Bạch Hổ, Bạch Hổ trong lòng cả kinh, lại nhìn thấy
hai ánh mắt lóe lên tia sáng tím, là Thần Bà vừa bị hắn giết
chết!
“Đây, sao lại thế này?!” Bạch Hổ hốt hoảng kêu lên.
“Ngươi cho rằng chỉ có mình ngươi biết sử dụng huyễn trận sao!”
Thần Bà quỷ dị khẽ cười một tiếng.