VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
“Cái này!” Bạch Hổ nghe nói như vậy, nhất thời hoảng sợ.
“Thần thú Bạch Hổ, chẳng qua cũng chỉ có vậy mà thôi!” Thần Bà
cười lạnh một tiếng, thế nhưng nhưng trong lòng thì âm thầm thở
phào nhẹ nhõm. Nếu như không phải bởi vì nguyên nhân tự thân, Bạch
Hổ mặc dù được thần sáng thế tạo ra, thế nhưng áp chế của sức mạnh
phép tắc lên bọn họ vẫn là quá nhỏ. Mới vừa rồi Bạch Hổ ra đòn công
kích tinh thần mạnh mẽ đối với mình, nhưng cũng thật sự là mình đã
không chút giả vờ mà đã tiếp được một đòn đó.
Dù sao thì sự tấn công về tinh thần là nhạy cảm nhất, nếu như
đánh hụt thì thì tuyệt đối sẽ phản ứng lại liền.
“Ghê tởm!” Bạch Hổ tức giận gầm lên một tiếng, phía sau lưng
truyền đến từng cơn đau rát đau nhức, khiến cho hắn căn bản không
có biện pháp nào tập trung tinh thần. “Không ngờ rằng đến cuối cùng
vẫn là thua bởi vì mình khinh địch...!” Nếu như bắt đầu Bạch Hổ dốc
toàn lực, thì coi như là không thể giết hết toàn bộ bọn họ, nhưng
cũng tuyệt đối cũng sẽ khiến cho bọn họ trọng thương.
“Ngươi cũng nên tự mãn đi, không ngờ rằng ngươi lại giết được
Sơn Quỷ, thật đúng là làm cho ta có chút bất ngờ!” Liệt Thiên phẫn
hận nói, động tác trên tay vẫn không ngừng, ngân đao vẫn chém về
phía Bạch Hổ.
“Rống!” Dù là năng lực cận chiến của Bạch Hổ kém, rốt cục cũng
không nhịn được. Lão hổ không ra oai, ngươi coi ta là mèo bệnh à,
mắt hổ trừng lớn, hai móng mang theo một tia ánh sáng màu vàng đánh
móc vào sau gáy Liệt Thiên.
Một đòn tấn công khí thế hung hãm, làm cho Liệt Thiên vô cùng
kinh ngạc.
Theo như truyền thuyết, thủ đoạn công kích như đánh, bắt, cắn
của hổ là học từ mèo, nói cách khác mèo là thầy của hổ. Bạch Hổ này
mặc dù là hổ, thế nhưng bản thể chân chính cũng là một con mèo, cái
cách tấn công hung mãnh kia, uy thế còn mạnh mẽ hơn lão hổ thực sự
nhiều phần.
Ánh mắt Liệt Thiên Nhãn lóe lên, bỗng dưng quát một tiếng, “Đến
tốt đó!” Trường đao trong tay hất lên, chém về phía hàm dưới của
Bạch Hổ.
Hàm dưới là chỗ hiểm yếu , đến ngay cả Bạch Hổ cũng không dám
dùng chỗ đó của mình để đón lấy một chiêu này, khí thế hung hung
nhào lên nhất thời xuất hiện khẻ hở. Tinh quang trong mắt Liệt
Thiên càng sáng hơn, cùng với tiếng hít thở, ngân đao chuyển hướng,
thẳng tắp đâm vào ngực của Bạch Hổ.
Không tồi, lần này nếu như đâm trúng, cái mạng này của Bạch Hổ
phỏng chừng cũng tiêu mất. Liệt Thiên trên mặt đã xuất hiện nụ cười
đắc ý , hắn đã nhìn thấy kết cục của Bạch Hổ bỏ mình.
“Hay! Dám đả thương thần thú, muốn chết đúng không!” Đột nhiên
một tiếng quát lớn vang lên đằng xa, câu đầu tiên hoàn hảo giống
như ở nơi nào xa xôi vọng đến, câu thứ hai liền xuất hiện từ khoản
cách như gần thêm ngay trong nháy mắt, đến khi câu nói cuối cùng
vừa phát ra, người nọ đã tới bên người Bạch Hổ .
Từ lúc tiếng thứ nhất vang lên, Liệt Thiên cũng cảm giác được
một luồng sát khí mạnh mẽ bao trùm lấy mình. Làm cho hắn không thể
không thu hồi trường đao trong tay lại, cường giả không biết đến từ
đâu khiến cho hắn xuất hiện cảm giác kiêng kỵ mãnh liệt.
Một ông già gầy đét mặc hắc bào xuất hiện ở bên người con cọp,
từng luồng một sương mù màu đen từ trên người hắn tỏa phát.
“Ngươi là ai!” Liệt Thiên đầy phẫn nộ hỏi, một đao vừa rồi đã có
thể giết chết Bạch Hổ, ngưng phách băng tinh cũng sé nắm được vào
tay, nhưng không nghĩ đến nửa đường lại xuất hiện một tên Trình
Giảo Kim, làm sao hắn có thể không phẫn nộ cho được.
“Ma Tôn?” Ngược lại, Bạch Hổ cực kỳ kinh ngạc kêu một tiếng,
“Nhà ngươi không phải là bị chủ thần trấn áp ở cửu trọng ma giới
rồi sao.”
“Hayy,” Ma Tôn nghe thấy hai từ “chủ thần” thì nhất thời khinh
thường hừ nhẹ một tiếng, “Có hai kẻ đã hi sinh chính mình, để tác
thành cho ta. Vì vậy ta liền ra được, kết quả lần đầu tiên đã gặp
phải con mèo bệnh nhà ngươi đang bị người ta bắt nạt.”
Nghe được Ma Tôn gọi hắn mèo bệnh, Bạch Hổ nhất thời tức giận
quát to một tiếng, “Bổn thú mới không phải mèo bệnh, nếu như lại
gọi thêm 1 tiếng nữa thì ta sẽ đem chuyện xưa năm đó của ngươi vạch
trần cho người ta nghe đó!”
Ma Tôn nhất thời sửng sốt, lúc này mới nhớ tới năm đó Bạch Hổ
này còn được gọi là Thiên Hạ Đệ Nhất Thông Linh, các loại tin tức
đều không thể thoát khỏi lỗ tai của nó. Ma Tôn nhất thời cười khổ
một tiếng, năm đó hắn đích xác có rất nhiều chuyện xấu hổ, cực kỳ
mất mặt. “Được rồi, được rồi.”
“Cẩn thận mấy tên này, có một nữ huyễn trận rất là lợi hại, đến
ngay cả ta mà còn bị lừa n ữa !” Bạch Hổ hừ nhẹ một tiếng, chuyện
khi nãy bị mất mặt, bây giờ có Ma Tôn đang ở đây hòa thì đã bay
biến hết rồi, trong lòng sảng khoái vô cùng, thế nhưng đồng thời
cũng cảm thấy kỳ lạ về sự thay đổi của tính cách Ma Tôn. Nhớ năm
đó, Ma Tôn cũng không phải là dễ nói chuyện như vậy, hơn nữa nổi
danh tánh khí nóng nảy, hiện tại tại sao lại dễ nói chuyện như
vậy.
“Huyễn trận sao? Vậy để cho trẫm tới lĩnh hội thử xem!” Đột
nhiên lại một thanh âm từ phương xa vang lên.
“Thanh âm này, thật quen thuộc!” Long Nguyệt nhất thời sửng sốt,
âm thanh tràn đầy khí phách cùng uy nghiêm, làm cho hắn có cảm giác
như đã từng quen biết.
Ngay sau đó, một bóng hình dị thường quen thuộc từ phương xa bay
tới.
Mặc dù không có long bào hoa lệ uy nghiêm, không có mão vua, thế
nhưng thần sắc không thay đổi cùng khí tức cửu long ngất trời,
khiến cho Long Nguyệt nhớ lại con người này.
“Tần Thủy Hoàng!” Long Nguyệt sợ hãi quát to một tiếng.
“Cái gì?!” Nghe được lời của Long Nguyệt, bốn người bên cạnh
nhất thời khẩn trương. Nhìn tướng mạo của người đang đến, nhất thời
xác nhận ý nghĩ trong lòng.
“Oh? Xem ra có người quen này?!” Người tới chính là Thạch Trung
Ngọc, mới nãy phát hiện ra một thứ thú vị ở trên đường phát, để Ma
Tôn đi trước một bước, hiện tại mới chạy đến đây.
“Tần Thủy Hoàng!” Long Nguyệt nhìn thấy thân ảnh cao cao tại
thượng kia, trong mắt tràn đầy lửa giận. “Nhớ năm đó ngươi hạ lệnh
tru di 650 người nhà ta, diệt cửu tộc nhà ta, ngươi không ngờ rằng
ta còn còn sống sao!!”
“Ừm?” Thạch Trung Ngọc nhìn người này, rất buồn bực. Cái gì mà
hạ lệnh giết người, phạm tội gì gì lúc đó, trong biển ký ức khổng
lồ của hắn, đâu còn nhớ rõ. “Ngươi là kẻ nào?”
“Hayy, thứ người nhỏ bé giống chúng ta vậy, ngươi khẳng định đã
quên mất rồi!” ánh mắt Long Nguyệt tràn ngập cừu hận nhìn chòng
chọc vào Thạch Trung Ngọc, nếu như bắt đầu vẫn có chút sợ hãi đối
với Tần Thủy Hoàng, vậy bây giờ chỉ còn lại cừu hận tràn đầy . “Ta
họ Long!”
“Long?” Thạch Trung Ngọc kinh ngạc một tiếng, “Thì ra là như vậy
à.”
“Sao? Nhớ ra rồi à!” Long Nguyệt nhất thời kích động kêu
lên.
“Ha ha, năm đó, trẫm hạ lệnh, lệnh cho cả nhà ngươi phải đổi họ,
trong triều đại mà trẫm trị vì, chỉ có thể cho phép duy nhất một họ
“Long” được tồn tại! Làm sao cho phép có kẻ cũng có thể sánh với
cửu long thiên tử như trẫm được! Vậy thì Đại Tần này còn gì mặt mũi
nữa!” Thạch Trung Ngọc nói không chút do dự. Trong lịch sử , có một
vài hoàng đế kiêng kỵ một số dòng họ, đặc biệt là những dòng họ có
cùng họ với mình, bởi vì bọn họ biết có loại niềm tin là những dòng
họ cõ cùng họ thì sẽ cùn nhau chia sẽ hoàng mệnh.
Hoặc là hạ lệnh đổi họ, hoặc là trực tiếp phái binh xét nhà liên
luỵ cửu tộc, diệt luôn người của tộc đó.
“Họ của cả một gia tộc, làm sao có thể nói đổi là có thể dễ dàng
đổi được!” Long Nguyệt phẫn nộ kêu lên, “Ngươi chính là vũ nhục lớn
nhất đối với Long gia nhà ta!”
“Hanh, trẫm Tiên Lễ Hậu Binh, ra ba sắt lệnh mệnh cho gia tộc
ngươi đổi họ, nhưng gia tộc ngươi lại không nghe theo lệnh! Sao bây
giờ lại đổ hết lên đầu Trẫm?!”