VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
“Ha ha ha, ngươi dựa vào cái gì mà nói muốn là đổi, chúng ta
phải đổi cho bằng được sao hả!”Long Nguyệt thống khổ, không cam
lòng kêu lên, “Chỉ vì ngươi là Thủy Hoàng? Chỉ vì ngươi thống trị
toàn bộ đế quốc sao!?”
“Hayy, dựa vào cái gì?” Thạch Trung Ngọc cười lạnh một tiếng,
trong mắt tràn đầy sát khí. “Chỉ vì trẫm có năng lực hủy diệt gia
tộc của các ngươi!” gia tộc Long gia này, khi nhận được lệnh đổi
họ, lại giả vờ ngớ ngẫn. Ỷ lại vào người nhà mình là em rể của Lý
Tư, nên không coi hoàng lệnh ra gì, cũng chẳng coi trọng mặt mũi
của Thủy Hoàng
Tuy là sau đó đã bị tru di cửu tộc, nể tình Lý Tư có công khai
quốc, miễn cho hắn tội tử hình. Thế nhưng, nhưng không ngời rằng
chẳng những sau khi Lý Tư thả Long Nguyệt thì sau này lại còn hủy
hoại giang sơn xã tắc Đại Tần, đơn giản là tội không thể tha.
Nếu như không phải lúc đó Thủy Hoàng bệnh nguy kịch, bằng không
Lý Tư còn có thể ngông cuồng như thế sao?
Thủy Hoàng trước khi chết, hận nhất hai người chính là Từ Phúc
cùng Lý Tư. Hiện tại, Thạch Trung Ngọc chuyển thế gặp lại hậu nhân
của Lý Tư là Long Nguyệt , trong lòng làm sao mà không giận cho
được.
“Hay cho một câu dựa vào năng lực!” Long Nguyệt phẫn hận nói,
“hiên tại ta đây có năng lực hành thích vua, thì có được coi là lẽ
hiển nhiên không?!”
“Ha ha, ngươi có cái năng lực này sao?” Thạch Trung Ngọc khinh
thường cười nói.
“Vậy hãy thử một lần xem sao!” Long Nguyệt tức giận hừ một
tiếng, tay cầm trường kiếm vẽ lên một vòng sáng, vọt về hướng Thạch
Trung Ngọc.
“Kẻ loạn thần tặc tử, phải trừ diệt,” Thạch Trung Ngọc khẽ cười
một tiếng, trong tay lóe lên ánh bạc, một cái ngọc tỷ hoa lệ đột
nhiên xuất hiện ở trên tay.
Long Nguyệt vừa mới vọt tới một nửa, nhất thời dừng lại, vẻ mặt
kinh hoảng nhìn khối ngọc trong tay Thạch Trung Ngọc, thất thanh
kêu lên. “Ngọc tỷ truyền quốc!”
Năm đó Biện Hòa dâng tặng ngọc quý, lại bị nhà vua chém mất
chân. Cuối cùng vẫn là Tần Chiêu Vương có mắt nhìn, nhận ra đó là
ngọc trong đá, sau đó Doanh Chính đem ngọc thạch kia khắc dấu cô
đọng, tạo ra ngọc tỷ truyền quốc, lấy linh khí của mỹ ngọc trấn áp
số mệnh đất nước. Nhưng ở sau đó, nhưng bởi vì thời gian vội vàng,
ngọc tỷ truyền quốc này lại theo Thạch Trung Ngọc nhập lăng tẩm,
ngọc tỷ truyền quốc là ấn tín cá nhân của Tần Thủy Hoàng ở bên
ngoài.
Có thể nói, nếu như ngọc tỷ truyền quốc vẫn còn ở bên trong
hoàng thất, thì số mệnh của giang sơn đại Tần cũng sẽ không ngắn
ngủi như vậy.
Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, ngọc tỷ trong tay hào quang
vạn trượng, tỏa sáng chói lọi. Ngọc tỷ truyền quốc mặc dù là bảo
vật trấn áp vận khí quốc gia, nhưng là vẫn một pháp bảo tiến có thể
công lui có thể thủ.
“Trấn Thiên!” tay khẽ giơ lên, khối ngọc nhất thời bay lên trên
cao, trong nháy mắt đã biến thành một khối ngọc lớn có diện tích
khoản chừng một dặm vuông.
"Thụ mạng ư thiên, ký thọ vĩnh xương". Tám chữ lớn tản ra khí
tức lấn áp nhân tâm. Ngay sau đó, khối ngọc tỷ truyền quốc to lớn
phảng phất như một ngọn núi cao mạnh mẽ đáp xuống Long Nguyệt đang
ở phía dưới.
Cảm giác được áp lực cực lớn mà ngọc tỷ truyền quốc truyền tới
áp lực thật lớn, trong lòng Long Nguyệt nhất thời kinh hãi, không
cam lòng hét lớn. “Không!” Cường đại áp lực mà ngọc tỷ truyền quốc
truyền tới, khiến hắn có cảm giác giống như bị vô hình gông xiềng
trói buộc lại, không cách nào nhúc nhích. Chỉ có thể trơ mắt nhìn
tám chữ to kia càng lúc càng lớn, càng lúc càng lớn, rồi mắt tối
sầm lại.
“Thình thịch!” ngọc tỷ nặng nề đập xuống đất, tạo ra một trận
đất rung núi chuyển. Long Nguyệt không hề kịp trở tay, đã bị đè
dưới phía dưới ngọc tỷ, biến thành thịt vụn.
“Tê!” nhất thời một luồng hơi dật ngược lại phía Liệt Thiên,ngọc
tỷ tạo cho hắn cảm giác uy hiếp cực lớn. Ngọc tỷ truyền quốc này
được ngưng tụ khi khai quốc, có tín ngưỡng của vạn dân, sau đó lại
được lưu truyền, mặc dù nói vẻ ngoài chỉ là một ấn tín riêng của
Tần Thủy Hoàng, thế nhưng sự sùng kính, tôn sùng cũng thực sự là
thông qua ngọc tỷ truyền quốc này.
Có thể nói, ngọc tỷ này vừa xuất hiện, đại biểu cho tín ngưỡng
cùng sùng kính của hàng trăm triệu nghìn người trong hai ngàn năm
gởi vào đó. Lòng tín ngưỡng của cả một đất nước thì làm sao mà một
tiên ma có thể chống lại được.
Nhìn thấy hết thảy, Ma Tôn là cười khổ không thôi, hắn không
nghĩ tới Thạch Trung Ngọc vẫn còn có loại thủ đoạn này, nếu như sớm
lấy cái ngọc tỷ truyền quốc này ra, hắn còn có đường sống sao,
phỏng chừng chắc cũng giống như cái kẻ xui xẻo vừa rồi thôi, trực
tiếp biến thành một miếng thịt vụn!.
Thần Bà cũng là hừ nhẹ một tiếng, lực tinh thần của nàng rất
cường đại, dưới sự áp chế của cường đại tín niệm, thế mà nhanh
chóng tỉnh táo lại. Không chút do dự khởi động huyễn trận, đây
chính là bản lĩnh sở trường của nàng, vừa rồi Bạch Hổ tinh thông
huyễn trận đều đã nói, làm trong lòng nàng có thể nói là rât kiêu
ngạo.
Sóng tinh thần vô hình đập thẳng về hướng về Thạch Trung
Ngọc.
Huyễn Trận có hai cách sử dụng, một loại là lập trận pháp trên
mặt đất, khiến cho những người tiến vào bên trong chịu ảnh hưởng
của trận pháp mà vào mê huyễn. Loại còn lại chính là trực tiếp dùng
sự tấn công tìn thần tác động đến mục tiêu trong đầu. Lại nói đến
cả hai đều là tấn công về tinh thần, nhưng một loại là mượn đồ vật,
lập trận tại chỗ. Trận này không thể di động, thế nhưng uy lực cũng
rất lớn. Loại còn lại là trực tiếp dùng thực lực của bản thân phóng
ra lực tấn công bằng tinh thần, uy lực tuy kém nhưng lại cực kỳ
thuận tiện. Tình huống hiện tại, làm sao còn có thời gian để cho
nàng lập trận, chỉ có thể nhanh chóng phóng ra tấn công tinh thần.
Loại phương pháp này cũng có thể gọi là Ảo thuật.
“Chút tài vặt!” Thạch Trung Ngọc khinh thường lắc đầu, ngón tay
khẽ búng, một vệt ánh sáng phóng về sóng tinh thần vô hình trong
không trung.
“Phốc!” Thần Bà sắc mặt đại biến, phun ra một ngụm máu tươi.
Trên mặt đã không có một tia huyết sắc, vô cùng sợ hãi nhìn Thạch
Trung Ngọc trên không trung. Nàng đã dốc toàn lực phát động tấn
công tinh thần nhưng không ngờ lại bị Thạch Trung Ngọc chỉ búng tay
là đã dễ dàng phá được. Phản phệ của lực tinh thần làm cho nàng
trọng thương ngay lập tức .
“Thần Bà!” Liệt Thiên nhìn thấy sắc mặt Thần Bà, kinh hô một
tiếng, ánh mắt nhìn Thạch Trung Ngọc mang theo sự sợ hãi.
“Liệt Thiên, làm sao bây giờ.” Ám dạ lúc này cảm thấy khó khăn,
Thạch Trung Ngọc mạnh hơn sự tưởng tượng của bọn hắn rất nhiều.
“Còn có thể làm sao! Chạy thôi!” Liệt Thiên thầm mắng một tiếng,
định khởi động trang bị, rời khỏi thế giới này.
“Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, ngươi coi đây là quán trà
hả!” Ma Tôn ở bên cạnh chứng kiến mấy người kia nảy ra ý xấu, hư
lạnh một tiếng. Trong tay kết ấn, từ trong tay phát ra một luồng
sóng vô hình.
Mấy kẻ mới vừa chuẩn bị rời khỏi thế giới này, nhất thời sắc mặt
trầm xuống.
Thực tế thì thậm chí bọn họ không có trang bị du hí, nói cách
khác, lúc này bọn họ không có khả năng rời khỏi thế giới này. Bọn
họ cũng không giống như Thạch Trung Ngọc, có thể tùy tách không
gian ra, trực tiếp đi qua vết nứt không gian mà thoát ra ngoài.
Bọn họ kéo léo dựa vào tính đặc thù của kết cấu trò chơi, mở ra
một vết nứt không gian giả mới có thể hoạt động ở thế giới này. Tuy
là đang ở nơi đây, thế nhưng trừ phi người có thực lực cao cường có
thể cảm ứng được không gian nếu không... Những người chơi thông
thường này tuyệt đối sẽ nhìn không thấy những người này.
Nhìn thấy đã không có đường lui, trên mặt Thân Đồ hiện lên vẻ
hung ác, “Liệt Thiên, nếu không chạy thoát được.”
“Không phải, còn có biện pháp!” Liệt Thiên sắc mặt âm trầm, ánh
mắt như có như không nhìn Ma Tôn bên cạnh Bạch Hổ. Với bọn họ thì
sự uy hiếp của Ma Tôn thấp hơn so với Thạch Trung Ngọc.