VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
Đều là bạn lâu năm, ánh mắt kia của Liệt Thiên, vừa nhìn Thân Đồ
đã hiểu, khẽ gật gật đầu với Ám Dạ cùng Thần Bà phía sau lưng, sau
đó chợt quát một tiếng, vẻ mặt hung ác bay về phía Thạch Trung
Ngọc. Tình huống này giống như là muốn ngoan cố chống cự, liều mạng
một lần vậy.
“Không biết tự lượng sức mình!” Thạch Trung Ngọc khẽ cười một
tiếng, vung tay lên, ngọc tỷ truyền quốc nhất thời lại baylên, trên
khối ngọc là một thứ chất lỏng hỗn hợp giữa máu và thịt, rất chói
mắt. Nhìn thấy cảnh tượng này, khóe mắt Thân Đồ giật một cái, tốc
độ nhanh hơn. Muốn nhân lúc trước khi ngọc tỷ hạ xuống, vọt tới
trước người Thạch Trung Ngọc.
Mà đúng lúc này thì Liệt Thiên, Thần Bà cùng Ám Dạ đột nhiên vọt
tới bên cạnh Ma Tôn. Ma Tôn còn đang tràn đầy thán phục với hành
động hi sinh của Thân Đồ, bị hấp dẫn tâm trí. Phản ứng chậm nửa
nhịp so với ba người này, hơn nữa khoảng cách vốn là rất gần, ba
người này trong nháy mắt đã đến trước người Ma Tôn.
Thần Bà cưỡng ép áp chế cảm giác đang muốn ngất xỉu trong đầu
xuống, khởi động tấn công tinh thần với Ma Tôn. Liệt Thiên thì vọt
thẳng tới bên người Ma Tôn, Ám Dạ lướt nhẹ thân hình, giống như một
con ma trơi. Nếu như không phải chú ý hầu như sẽ quên mất sự tồn
tại của người này.
“Hừ!” Ma Tôn hừ nhẹ một tiếng, “Ba đứa nhóc mà cũng dán làm càn
với bản tôn!” Hồng quang trên tay phải lập lòe, chụp lấy trường đao
của Liệt Thiên, tay trái lại lóe lên lục quang quỷ dị, mang theo
luồng sáng màu xanh hung hăng đâm vào bụng của Liệt Thiên. Tốc độ
của Ma Tôn cực nhanh không gì sánh được, làm cho trong lòng Liệt
Thiên hoảng hốt, không nghĩ tới Ma Tôn cũng khó chơi như vậy !
Trong mắt Liệt Thiên hiện lên thần sắc điên cuồng, cũng không
quan tâm đến luồng sáng màu xanh biết trên tay trái của Ma Tôn,
dùng hết sức bổ trường đao về phía hồng quang lóe lên trên tay
phải. Tình hình này chính là muốn liều mạng cũng phải chặt bỏ cho
được một tay của Ma Tôn.
Trong mắt Ma Tôn lóe lên thần sắc hài hước, hồng quang lập lòe ở
trên tay phải đột nhiên chuyển hoán thành màu hoàng kim, toàn bộ
tay phải nhìn giống như được tạo thành từ kim loại, cứng rắn không
gì sánh được. Trường đao của Liệt Thiên liều mạng một cái, chém vào
tay trái của Ma Tôn, phát ra tiếng nổ vang khi kim loại đụng phải
đá, một vành lửa bay vụt ra. Tay phải Ma Tôn chụp một cái, đầu nhọn
móng tay hung hăng xuyên qua thanh đao vào bên trong thân thể.
“Làm sao có thể?!” sắc mặt Liệt Thiên đại biến, nhưng bụng dưới
lập tức truyền đến cơn đau đớn dữ dội, tay trái của Ma Tôn như mũi
nhọn cắm cực nhanh vào bụng của hắn.
Cảm giác đau đớn thoáng qua rồi biến mất, biến thành một loại
cảm giác tê dại. “Có độc?!” Liệt Thiên càng kinh hoảng hơn, nhanh
chóng nhảy xa khỏi người Ma Tôn, cúi đầu nhìn xuống dưới bụng. Đã
thấy nơi đó đã biến thành một mảnh đen thùi, từng dòng máu đen tí
tách chảy ra từ vết thương do nắm đấm kia tạo thành.
“Thế nào, chiêu thức Ngũ Hành chuyển hoán của bản tôn cũng không
tệ lắm phải không!” Ma Tôn có chút tự đắc cười nói, đôi tay này của
hắn có thể chuyển hoán thành năm loại thuộc tính trong nháy mắt,
chiếu theo luật ngũ hành. Màu xanh biếc trên tay trái là mộc, vừa
có thể trị liệu, vừa có thể phóng độc. Mà tia sáng màu đỏ rực rỡ
bên tay phải là hỏa, thế nhưng rất nhanh sẽ chuyển hoán thành kim,
cứng rắn không gì sánh được, sắc bén không gì sánh được. Với một cú
vồ thì dễ dàng có thể cào xuyên qua trường đao.
“Quả nhiên lợi hại!” Liệt Thiên hừ nhẹ một tiếng, cảm giác tê
dại từ bụng dưới truyền tới càng lúc càng lớn, toàn bộ nửa người
dưới đều vô lực, từng cơn choáng váng đồng thời truyền đến. Làm cho
hắn không nhịn được mà kinh sợ chất độc đáng sợ này. Dù thân thể
của hắn cũng rất mạnh mẽ, nhưng chất độc vẫn có thể phát tác nhanh
như vậy.
Thế nhưng, nhìn thấy cuộc diện sau lưng của Ma Tôn, trong lòng
Liệt Thiên hiện lên vẻ vui mừng.
Ma Tôn nhìn thấy vẻ mặt của Liệt Thiên, nhất thời sửng sốt. Ngay
sau đó, phía sau truyền đến một tiếng kêu gào thống khổ. “Không
tốt!” Ma Tôn vội vã quay đầu, vọt tới chỗ Bạch Hổ vọt tới.
Thế nhưng lúc này, lại nhìn thấy thân hình Ám Ảnh vừa nãy biến
mất, đã đâm một đao vào lồng ngực Bạch Hổ, sau đó móc một thứ gì đó
ra.
Vết thương trên lưng Bạch Hổ vẫn chưa được băng bó kịp thời, làm
cho hắn càng ngày càng suy yếu, khi Ám Dạ đến trước mặt hắn mới
phản ứng lại được, thế nhưng Bạch Hổ suy yếu thì làm sao là đối thủ
của Ám Dạ được.
Sắc mặt Ám Dạ ngưng trọng, móc một vật từ trong lồng ngực Bạch
Hổ ra, cả vùng đất lạnh giá vô cùng nhất thời nổi lên một trận
cuồng phong. Nhiệt độ trong nháy mắt giảm xuống hơn mười độ, làm
cho Ma Tôn không nhịn được rùng mình một cái, cả linh hồn dường như
cũng giá lạnh theo.
“Ngưng phách băng tinh?!” Ma Tôn nhìn thấy vật trong tay Ám Dạ,
nhất thời kinh hô một tiếng.
Ám Dạ đắc ý nắm thật chặc tinh thể nhỏ như quả bóng tennis trong
tay. Nó trông giống như một khối băng thông thường, chỉ là một khối
hình cầu trong suốt.
Ma Tôn kinh hô khiến cho Thạch Trung Ngọc chú ý, lúc này ngọc tỷ
truyền quốc đã hung hăng đè nát Thân Đồ ở trên mặt đất, biến thành
một đống thịt vụn. “Ngưng phách băng tinh?” nhìn khối băng trong
tay Ám Dạ, Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng.
Ngưng phách băng tinh mặc dù là vũ khí của chủ thần, thế nhưng
nó còn có một tác dụng khác, là làm trái tim của Bạch Hổ. Có thể
nói, mỗi loại vũ khí của chủ thần đều là một bộ phận không thể
thiếu trên người thần thú. Đây cũng là một trong những nguyên nhân
mà thần thú cường đại như vậy.
Trái tim bị lấy đi, Bạch Hổ cho dù có khỏe mạnh trở lại, cho dù
mèo có chín cái mạng đi nữa, thì hắn cũng không có khả năng sống
được. Từng trận cảm giác choáng váng xông lên đại não, không có máu
huyết lưu thông, Bạch Hổ lại chìm vào giấc ngủ say.
Nhiệt độ trong thân thể đột ngột giảm xuống, hầu như chỉ xảy ra
trong chớp mắt, Bạch Hổ đã biến thành một bức tượng bằng băng.
“Đây chính là kết cục sau cùng của thần thú!” Thạch Trung Ngọc
thầm than một tiếng, thần sáng thế tạo ra thần thú cũng tương tự
như một loại người máy, cần nguồn năng lượng để vận hành. Mà nguồn
năng lượng này chính là bốn loại vũ khí của chủ thần.
“Bạch Hổ đã chết, vũ khí của chủ thần đã vào tay!” Ám Dạ khẽ
cười một tiếng, nhìn sắc mặt đen nhánh Liệt Thiên, rất là coi
thường cười cười.
Nhìn thấy nụ cười của Ám Dạ, trong mắt Liệt Thiên hiện lên một
vẻ không tin được, “Ám Dạ, quả nhiên,, là ngươi!”
“Hừ hừ, thì ra ngươi đã sớm biết!” Ám Dạ cười lạnh một tiếng,
“Ngươi nghĩ rằng ta thực sự sẽ nghe theo kẻ cầm đầu ngu ngốc như
ngươi sao?”
“Ngươi...” Liệt Thiên phẫn nộ gắt gao nhìn chằm chằm Ám Dạ, thế
nhưng cảm giác suy yếu bên trong thân thể càng ngày càng mạnh, loai
cảm giác tê dại này làm hắn vô lực chống đỡ thân thể, chậm rãi ngã
xuống trên mặt tuyết.
“Oh? Xem ra lại có cảnh chiến tranh nội bộ!” Thạch Trung Ngọc
khẽ cười một tiếng, từ không trung rơi xuống. Nhìn Liệt Thiên nằm
trên mặt đất hít vào nhiều mà thở ra không bao nhiêu, khinh thường
cười cười. Sau đó quay đầu nhìn Ám Dạ, “Xem ra ngươi không phải
cùng nhóm với bọn họ, như vậy ngươi là?”
“Tần Thủy Hoàng?” Ám Dạ cười lạnh một tiếng, “Năm đó đồ đệ của
ta chưa giết được ngươi, coi như số ngươi gặp may.”
“Đồ đệ của ngươi?” Thạch Trung Ngọc sửng sốt, nhìn cách ăn mặc
của Ám Dạ, có phong cách của thời Xuân Thu Chiến Quốc, khiến cho
hắn trong chốc lát không kịp nhớ ra đó là ai.
“Kinh Kha,” Ám Dạ hừ nhẹ một tiếng, “Ta là thủ vệ Ám Dạ của nước
Đại Yến.”
“Kinh Kha?” Nghe được cái tên này Thạch Trung Ngọc nhất thời
nhíu mày, nếu như là năm đó Kinh Kha đâm hắn một đao, hắn chỉ sợ
cũng sẽ không phải lâm vào hoàn cảnh phải dùng thuốc trường sinh
bất lão để giữ mạng. “Nước Đại Yến vẫn còn có dư nghiệt?”