VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
“Ha ha ha, Yến Vương chưa chết, tại sao lại nói dư nghiệt.” Ám
Dạ cười lớn một tiếng, thân thể từ từ mờ đi, “Tần Thủy Hoàng, thời
khắc hai ngàn năm báo thù cũng đã đến rồi, tận hưởng hậu lễ mà Đại
Yến chúng ta cho ngươi đi!!”
Thoại âm rơi xuống, Ám Dạ đã biến mất vô ảnh vô tung.
“Hắn chạy rồi!” Ma Tôn kinh dị kêu một tiếng, “Ta đã phong tỏa
tất cảkhông gian, làm sao hắn có thể chạy được?”
Thạch Trung Ngọc hừ lạnh một tiếng, nhìn Thần Bà bên cạnh bị hôn
mê vì phản phệ bởi lực công kích tinh thần đột nhiên chuyển hướng,
“Yến Vương chưa chết? Không ngờ tới a!”
Xem ra hết thảy những âm mưu này đều là do kẻ Yến Vương chưa
chết kia khống chế, làm cho trò chơi trùng lặp với hiện thực sẽ có
lợi gì cho hắn đây?
Chẳng lẽ là? sắc mặt Thạch Trung Ngọc lạnh đi, nếu như Yến Vương
cũng giống những đại quân kia đều chưa chết, chẳng qua là đăng nhập
vào trong không gian hư ảo của trò chơi này. Thế giới này trùng lặp
với cùng thế giới thực tế, như vậy đại quân của Yến Vương cũng sẽ
sống lại, lại tiến vào đất Trung Quốc.
Thế nhưng hai ngàn năm trước, Yến Vương làm sao có thể đưa đại
quân đem vào trong trò chơi chứ? Còn có, Esmi đã từng nói, thế giới
này là thế giới mà thần sáng thế là sử dụng toàn bộ thế giới để xây
dựng thành một thế giới của trò chơi ảo, khiến cho những thứ khác
thế giới sẽ bị xóa đi trước trang bị của thế giới này, dạng các
loại trò chơi như < thần lâm > , hay cabin ... Lúc này mới
dẫn đến sự xuất hiện của trò chơi < thần lâm >này, thế nhưng
thần sáng thế làm ra hành động này rốt cuộc là ý gì đâu? Hoặc có lẽ
là có âm mưu gì?
Thạch Trung Ngọc rơi vào trầm mặc bên trong, những vấn đề liên
tiếp đột nhiên xông lên đầu. Yến Vương là nhưng năm đó là đại họa
tâm phúc của Tần Thủy Hoàng, trong sáu nước, Yến Quốc là uy hiếp
lớn nhất, mà Triệu Quốc quả thực là chiến lực rất mạnh. Thế nhưng
sau đó, Bạch Khởi giết chết bốn mươi vạn quân Triệu, dệt nên cái
tên Sát Thần để đời, đồng thời cũng tạo nên sự đả kích sâu sắc cho
vũ lực hùng mạnh của nước Triệu.
Sau đó, thì phát hiện ra chuyện Thái Tử Đan Yến Quốc phái Kinh
Kha tới giết Tần Thủy Hoàng. Khi đó, Tần Thủy Hoàng bởi vì luyện
công xảy ra sự cố, không cẩn thận bị Kinh Kha đâm trúng. Tuy là sau
đó cố nhịn đau đớn, thống nhất Lục Quốc, nhưng vô cùng mệt nhọc nên
làm cho vết thương cũ tái phát, không thể không cần đến thuốc
trường sinh bất lão để kéo dài tánh mạng.
Tuy là Yến Quốc đã bị bắt, nhưng là lúc đó sức chống cự yếu ớt
của Yến Quốc cũng đã làm cho Thủy Hoàng cực kỳ nghi ngờ, dù sao Yến
Quốc cũng là một trong những cường quốc, sao lại nhỏ yếu như
vậy.
Bây giờ nhớ lại, sợ rằng khi đó Yến Vương không biết đã sử dụng
biện pháp gì để đem những sĩ binh này tiến vào chiếm giữ bên trong
trò chơi.
“Sợ rằng khi đó, hoàng thất Đại Yến đã bắt đầu mai danh ẩn tích,
thực hiện việc thao túng trong bóng tối. Địa phận kinh đô ngày nay
chỉ sợ là hoàng lăng của nước Đại Yến ngày trước.” Thạch Trung Ngọc
đột nhiên nghĩ đến, dựa vào hoàng khí của hậu nhân để bảo tồn cho
Đại Yến, mà Yến Vương cũng thông qua đây để hút lấy khí tức hoàng
tộc, mới chậm rãi sống lại.
“Thảo nào năm ngoái báo chí có đăng kinh đô xảy ra một trận địa
chấn kỳ lạ, chỉ sợ là khi đó, Yến Vương đã sống lại. Đây là một
loạt kế hoạc nối tiếp nhau xảy ra.” Đại não Thạch Trung Ngọc xoay
chuyển với tốc độ cao, hầu như đoán được tám chín phần mười của tất
cả mọi sự tình.
Năm 222, trước Công Nguyên, đại quân Tần Quốc tiến công Yến
Quốc, mà thời điểm đó Yến Vương Cơ Nhạc trong lúc vô tình chiếm
được trang bị của trò chơi mà thần sáng thế lưu lại đến từ Dị Vực,
đồng thời cũng được cho biết về sự tình của thế giới này. Nhưng lúc
đó tình hình nguy cấp, Cơ Nhạc tự biết đã không còn sức chống cự
lại với đại quân Tần Quốc, Yến Quốc lâm vào nguy hiểm, rơi vào
đường cùng, triệu hồi một nửa binh lực của toàn quốc, đưa vào trong
trò chơi, phong ấn linh hồn. Đồng thời, ở trong vòng ba ngày, viết
lại kế hoạch sau này, lệnh cho thủ vệ Ám Dạ thủ hộ tộc nhân của
mình, chính mình nghênh tiếp Tần Quân đánh chiến ở cửa thành. Rút
kiếm tự vận, thi thể dựa theo nghi hoàng thất của Yến Quốc, chôn ở
bên trong hoàng lăng.
Mọi chuyện đều nằm dưới sự tính toán của Yến Vương, sau đó thủ
vệ Ám Dạ trung thành tận tâm chăm sóc cho hậu nhân của Yến Vương,
sau lưng Tần Thủy Hoàng, từng bước nuôi dưỡng bọn họ trưởng thành.
Đồng thời, tiến hành thiết kế đặc thù cho lăng mộ của Yến Vương, để
có tác dụng làm sống lại. Mà nhữnghoàng thất Yến Vương này không
ngừng nghĩ đến chuyện phục quốc, thế nhưng binh lực yếu ớt, lần
lượt thất bại. Nhưng dưới sự trợ giúp tận tâm âm thầm của thủ vệ,
đã có không ít thủ đô của triều đại được xây dựng ở kinh đô, hoàng
khí liên tục không ngừng được chuyển vận đến hoàng lăng nằm trong
lòng đất của kinh đô.
Khổ cực chờ đợi hai ngàn năm sau đó, Yến Vương Cơ Nhạc lần nữa
sống lại, mà kế hoạch trong trò chơi cũng bắt đầu được khởi
động.
Trò chơi < thần lâm > này cũng xuất hiện ở bên trong tầm
mắt của mọi người, sau đó trong nháy mắt được hoan nghênh trên toàn
cầu. Mà thủ vệ Ám Dạ thì bắt đầu tụ tập những thượng cổ tiên ma,
trải qua nghiên cứu nghìn năm cho ra trang bị đặc thù tiến nhập vào
trong trò chơi, mục tiêu chính là bốn vũ khí của chủ thần sáng thế
trò chơi này, thông qua sức mạnh của vũ khí chủ thần dung hòa hai
thế giới lại với nhau, để cho đại quân Yến Vương lại đi đến vùng
đất Trung Quốc. Một lần nữa thành lập đế quốc của Yến Vương .
Một âm mưu âm thầm chôn giấu hai ngàn năm, cứ như vậy mà đã đến
giai đoạn cuối cùng.
Lúc này, Esmi đột nhiên xuất hiện bên người Thạch Trung Ngọc,
kinh hoảng nói rằng. “Thạch đầu ca, không xong rồi!”
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, “Làm sao vậy? Có phải là ba
vũ khí chủ thần còn lại bị một số kẻ đột nhiên xuất hiện cướp đi
rồi?”
Esmi nhất thời sửng sốt, kỳ quái nói rằng, “Thạch đầu ca ngươi
cũng đã biết rồi sao?!”
“Hừ hừ, Yến Vương.” Trong mắt Thạch Trung Ngọc hàn quang lóe
lên, nhưng rất nhanh thì đã bình tĩnh trở lại, “Esmi, ta hỏi ngươi,
có ghi chép với những chuyện của hai ngàn năm trước không?”
“Hai ngàn năm trước?” Esmi thở nhẹ một tiếng, “Khi đó không biết
ôi chao, thời kì kia cũng không được chủ thần hệ thống quản lý, mọi
thứ cũng không có ghi chép.”
“Ra là vậy,” sắc mặt Thạch Trung Ngọc lạnh lẽo, “Ta nhớ là hai
ngàn năm trước, chủ thần hệ thống đời trước bị một người tên là
chiến thần hại chết a!.”
Esmi nhất thời dùng sức chút gật đầu, “Đúng vậy a, ta nhớ là đã
có nói với ngươi rồi.”
Thạch Trung Ngọc hờ hững gật đầu, quả nhiên không sai, chiến
thần kia chỉ sợ là một trong những thủ vệ Ám Dạ lúc đó của Yến
Quốc.
“Hay cho một Yến Vương a!” Thạch Trung Ngọc thầm than một tiếng,
đột nhiên thần sắc biến đổi, Yến Vương Cơ Nhạc, họ Cơ. Mà bây giờ
Cơ gia là một trong tứ đại gia tộcg, Yến Vương có thể có quan hệ gì
với Cơ gia?
Nghĩ vậy, Thạch Trung Ngọc trong lòng nhất thời khẩn trương.
“Esmi, ngươi ở lại chỗ này, tiếp tục quan sát hành động củanhững
người đó.” Sau đó nói với Ma Tôn, “Ma Tôn, làm phiền ngươi trợ giúp
Esmi, ở hiện thực có một số việc, ta phải đi xem thử.”
Hai người nhất thời gật đầu, “Ngươi cẩn thận một chút a.” Esmi
lo lắng hỏi, tình huống bây giờ càng ngày càng gấp cấp bách, nếu
như thế giới hiện thực dung hòa với thế giới trò chơi này, chủ thần
hệ thống này chắc chắn là sẽ phải chết.
“Ừm!” Thạch Trung Ngọc gật đầu,nói với Ma Tôn, “nhờ cậy
ngươi!”
Thoại âm rơi xuống, thân ảnh Thạch Trung Ngọc đã chậm rãi biến
mất ở bên trong thế giới. Mặc dù hắn có năng lực phá vỡ vết nứt
không gian, thế nhưng nói vậy, thân thể của mình trong thực tế và
thân thể bây giờ đồng thời xuất hiện, tuyệt đối sẽ khởi động tác
dụng phục hồi của không gian, như vậy thì sẽ xuất hiện một cái tình
huống, hoặc là hắn chết, hoặc là thân thể trong thực tế sẽ tiêu
vong.