VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
Trở lại trong hiện thực, Thạch Trung Ngọc lại làm quen với thân
thể mình một chút. Dù sao thì thay đổi đột ngột sẽ làm cho thân thể
có chút chưa kịp thích ứng, sau đó vội vàng lao ra khỏi phòng, gõ
cửa phòng Cơ Như Nguyệt.
Một lát sau, Cơ Như Nguyệt vẻ mặt kỳ quái mở cửa phòng, nhìn
thấy Thạch Trung Ngọc ngoài cửa, thấy kỳ quái hỏi, “Ngọc, đã xảy ra
chuyện gì?”
“Như Nguyệt, ta hỏi một chút,” Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi,
“Ngươi có biết lai lịch của tổ tiên ngươi không?”
“Tổ tiên?” Cơ Như Nguyệt sửng sốt, “Không biết à? Làm sao vậy?
Ba ta với ca ca ta có thể sẽ biết đấy!”
Thạch Trung Ngọc gật đầu, “Ta đi gọi điện thoại.” Nói xong, liền
trực tiếp vọt tới dưới lầu, gọi điện thoại cho Cơ Hùng Liệt.
“a lô? Bá phụ sao?”
“Là nhóc con à, làm sao rồi?”
“Bá phụ,bây giờ người có thời gian hay không? Ta có chút chuyện
muốn nói với ngươi!”
“ừ, hiện tại ta đang ở nhà, ngươi có chuyện gì qua đây nói đi!”
Nghe được giọng điệu vội vàng của Thạch Trung Ngọc, Cơ Như Nguyệt
cũng có chút kinh ngạc.
Thạch Trung Ngọc không nói hai lời liền cúp điện thoại, sau đó
chào Cơ Như Nguyệt một tiếng, trực tiếp xông khỏi biệt thự, bay về
hướng nhà của Cơ Như Liệt.
Cơ Như Liệt Khả đang ở kinh đô, không gần nhà Hải Thị, Thạch
Trung Ngọc có thể nói đem tốc độ phát huy đến cực hạn, trên bầu
trời chỉ thấy một bóng đen chợt lóe lên. Người nhìn thấy cứ tưởng
là ảo ảnh, làm sao nghĩ đến là một người trực tiếp bay qua.
Không bao lâu, Thạch Trung Ngọc liền đi biệt thự nơi Cơ Hùng
Liệt ở, trong lòng quýnh lên cũng không còn nghĩ quá nhiều, trực
tiếp từ không trung va vào trong cửa sổ.
Lúc này Cơ Hùng Liệt vừa lúc ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi,
đột nhiên nghe được bên cạnh cửa sổ “đùng” một tiếng, kinh ngạc
trực tiếp đứng lên. Toàn thân ngưng tụ chân khí, đang muốn ra
tay.
“Bá phụ, là ta!” Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.
Cơ Hùng Liệt thấy rõ hình dạng của ngườ, nhất thời vừa bực mình
vừa buồn cười nói, “nhóc con tại sao ngươi lỗ mãng như thế? Đã xảy
ra chuyện gì?”
Thạch Trung Ngọc ngượng ngùng cười cười, lúc này mới nhớ tới đột
nhiênvọt vào trong nhà người khác như vậy là có chút không lễ phép,
thế nhưng cũng không kịp nghĩ nhiều nữa, “Bá phụ, ngươi biết lai
lịch tổ tiên của Cơ gia các ngươi không ?”
Cơ Hùng Liệt sửng sốt, nghi ngờ nhìn Thạch Trung Ngọc, “Làm sao
vậy?” Đối với chuyện có người bất chợt hỏi thăm tổ tiên của chính
mình, hắn vẫn có chút cẩn thận.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng giải thích, “Chỉ là phát hiện một
chuyện rất trọng đại, có thể sẽ liên lụy đến Cơ gia, cho nên ta cố
ý qua đây hỏi một chút.”
Cơ Hùng Liệt nghe nói như thế, trầm ngâm một tiếng, “Được rồi,
ngươi cũng coi như là người nhà Cơ gia.” Nói xong liền đi về hướng
trong thư phòng. Thạch Trung Ngọc đuổi theo sát.
Đi tới thư phòng, Cơ Hùng Liệt đóng kỹ cửa phòng, sau đó khóa
lại.
Đi tới giá sách bên, kéo kéo quyển sách, sau đó lại di chuyển
một cái bình ngọc bên cạnh. Trên vách tường bên cạnh nhất thời xuất
hiện một vách ngăn ngầm.
Nhìn thấy động tác cẩn thận như vậy của Cơ Hùng Liệt, Thạch
Trung Ngọc cảm thấy rất là kỳ quái.
Cơ Hùng Liệt lấy từ trong ngăn bí mật kia ra một quyển sách thật
dầy, “Đây là gia phả của Cơ gia nhà ta.”
“Gia phả?!” Thạch Trung Ngọc nhất thời cả kinh,cuốn sách kia dày
như là hai viên gạch vậy!, như vậy gia tộc này đến cùng đã lưu
truyền đã bao nhiêu năm. Thận trọng tiếp nhận quyển gia phả buộc
bằng chỉ, không biết là được làm từ chất liệu gì , có chút giống
với nhựa, nhưng lại giống như là giấy vậy, rất là kỳ quái.
“Tộc phổ Cơ gia!” Bốn chữ lớn cứng cáp hữ lực, bút tích tản mát
ra khí thế mạnh mẻ, làm cho trong lòng Thạch Trung Ngọc cả
kinh.
Đây chính là thể chữ đại triện thể, rất lưu hành ở thời Xuân Thu
Chiến Quốc, thẳng cho đến sau khi Doanh Chính diệt sáu nước thống
nhất Hoa Hạ, thủ tiêu thể chữ đại triện, thống nhất dùng chữ tiểu
triện. Cái này gia phả này tuyệt đối là có từ trước khi quân Tần
thống nhất đát nước, điều này làm cho Thạch Trung Ngọc trong lòng
cả kinh. Không cần suy nghĩ, Cơ gia này tuyệt đối là có cùng quan
hệ với Cơ Nhạc.
Mở ra trang thứ nhất, chỉ thấy lác đác mấy chữ miêu tả lịch sử
của Cơ gia.
“Quả nhiên, quyển gia phả chính là Cơ Nhạc sai người viết, mà
bây giờ Cơ gia chỉ sợ chính là hoàng tộc của Đại Yến .” Thạch Trung
Ngọc thầm than một tiếng, gia phả này cũng không cần phải xem
nữa.
“Làm sao vậy?” Cơ Hùng Liệt nhìn thấy Thạch Trung Ngọc vậy có
chút ngạc nhiên, rất là kỳ quái.
Thạch Trung Ngọc khẽ lắc đầu một cái, đem gia phả đưa vào tay
của Cơ Hùng Liệt, cực kỳ thành khẩn nhìn Cơ Hùng Liệt, “Bá phụ, nếu
như Cơ gia bắt buộc phải đánh nhau với ta, các ngươi sẽ như thế
nào.”
Cơ Hùng Liệt sửng sốt, ngay sau đó cười ha hả, “Hiền chất a,
ngươi nghĩ nhiều rồi!.” Vừa cười vừa xoay người đem gia phả để lại
bên trong vách ngăn ngầm, “Cơ gia chúng ta quyền thế ngút trời, có
ai có thể ép buộc chúng ta? Lại nói có lão gia tử ở đó, còn có thể
lo lắng cái gì chứ?”
Thạch Trung Ngọc thầm than một tiếng, lắc đầu, “Nếu như là Cơ
Nhạc thì sao?”
“Cơ Nhạc?” Cơ Hùng Liệt sửng sốt, “Tên này nghe có chút quen
tai, là ai vậy chứ?”
Thạch Trung Ngọc chỉ chỉ quyển sách mới vừa được bỏ vào lại
trong vách ngăn ngầm, “mở trang thứ nhất của gia phả ra, đây là tên
của người nào, ngài hẳn biết chứ.”
Cơ Hùng Liệt sửng sốt, nhất thời ngạc nhiên cười nói, “Ha ha,
tiểu tử ngươi đúng là thích nói giỡn, đây chính là lão tổ tông của
Cơ gia nhà mình đóa!, đều đã có mấy nghìn năm qua đi rồi, xương cốt
đều hóa thành bụi đất rồi.”
Thạch Trung Ngọc lại lắc đầu, “Không phải, hắn sống lại
rồi!”
“Sống, sống lại?” Cơ Hùng Liệt kinh hãi, thế nhưng ngược lại lại
cười nói, “Được rồi, hôm nay ngươi tới tìm ta không phải vì muốn
đùa với ta đấy chứ!.”
“Ai,” Thạch Trung Ngọc thở dài, “Bá phụ, ta thành thật nói với
ngươi, chuyện này đã rất nghiêm trọng.”
Nhìn thấy vẻ mặt Thạch Trung Ngọc khó khăn, Cơ Hùng Liệt trong
lòng cũng trầm xuống. Dựa theo bản tính của Thạch Trung Ngọc cũng
không phải là người thích đùa, lúc Thạch Trung Ngọc nói Cơ Nhạc
sống lại, Cơ Hùng Liệt cũng đã tin ba phần, bất quá 7 phần còn lại
là bởi vì chuyện này quá kỳ lạ, làm cho hắn rất là kinh ngạc, đã
vượt quá phạm vi hiểu biết của hắn.
“Kỳ thực, kiếp trước của ta.” Thạch Trung Ngọc dừng một chút,
“Chính là Tần Thủy Hoàng.”
Cơ Hùng Liệt nghe, trong lòng kinh hãi, hai con mắt không dám
tin cẩn thận quan sát Thạch Trung Ngọc, “Ngươi là Tần Thủy
Hoàng?”
“Ta nói kiếp trước,” Thạch Trung Ngọc sờ lỗ mũi một cái, “Bất
quá, biết được chuyện của kiếp trước, cũng thừa kế năng lực cùng
hận thù của kiếp trước.”
“Cơ Nhạc thực sự sống lại rồi sao?” Cơ Hùng Liệt nhíu chặc mày
hỏi. Tuy là cái này Cơ Nhạc là lão tổ tông của bọn hắn, thế nhưng
chuyện của mấy nghìn năm thì hậu nhân như hắn cũng sẽ chẳng hiểu
được, hiểu được thì mới là kỳ quái.
“Đúng.” Thạch Trung Ngọc gật đầu, “quân đội Đại Yến cũng sắp
sống lại!”
“Đại Yến?” Cơ Hùng Liệt càng thêm kinh ngạc, “Điều này sao có
thể? Quân đội mấy ngàn năm trước, bây giờ lại sống lại?”
“đúng ,” Thạch Trung Ngọc khẽ gật gật đầu, sau đó đem sự tình
trong trò chơi giải thích với Cơ Hùng Liệt.
Nghe xong Thạch Trung Ngọc nói, Cơ Hùng Liệt nhất thời trầm
mặc.
“Đại bá, ngươi nói, Cơ gia sẽ hành động ra sao không?” hiện tại
Thạch Trung Ngọc lo lắng nhất chính là vấn đề này, nếu như Cơ gia
nghe theo lệnh, Cơ gia không thể không cùng Thạch Trung Ngọc trở
mặt thành thù , chuyện này chuyện mà hắn không muốn nhìn thấy
nhất.
“Hayy, một kẻ không lai lịch của mấy ngàn năm trước, mà còn muốn
ra lệnh cho Cơ gia chúng ta sao, khẳng định là nằm mơ rồi!” Cơ Hùng
Liệt tức giận hừ nhẹ một tiếng, “Hơn nữa, đừng nói cái gì mà Cơ gia
các ngươi, Cơ gia này kia, phải là Cơ gia nhà chúng ta!”
Nhắn độc giả:
Mười chương đã hoàn tất,!