VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
Chế tác người máy là một loại kỹ năng phi thường tinh vi, phức
tạp, có thể nói là đời trước của người máy hiện nay, thế nhưng điểm
trọng yếu nhất chính là. Người máy không cần đến nguồn năng lượng
đmà chỉ cần có động lực, còn như động lực ở đâu, Thạch Trung Ngọc
cũng không biết rõ. Nhớ mang máng Lỗ Ban của thời kỳ Xuân Thu,
chưởng môn Quỷ Cốc môn chế tạo ra một con chim bằng cơ quan, không
cần động lực mà cũng có thể bay trên không trung. Có thể nói, thực
ra là chiếc máy bay đầu tiên trên thế giới phải là do Lỗ Ban chế
tạo ra. Nhưng vì sau này trong lúc chiến loạn, con chim biết bay
kia đã không biết tung tích.
Ngày hôm nay lần nữa thấy được cơ quan thuật của Quỷ Cốc môn,
Thạch Trung Ngọc cảm thán một tiếng.
Quỷ kia tiền bối đem vài người tí hon bằng cơ quan đặt dưới đất,
nhẹ nhàng nhấn 1 cái, người tí hon bằng cơ quan liền duỗi duỗi cánh
tay, nhấc chân, đi lại lắc lăc lắc lư. Sau đó động tác càng ngày
càng linh hoạt, giống như một con người đã lâu không có hoạt động,
đang từ từ thích ứng với thân thể của mình.
“Cơ quan thuật quả nhiên thần kỳ!” Thạch Trung Ngọc cảm thán
nói.
“kỹ xảo dân gian, chẳng có gì lạ.” Quỷ tiền bối khiêm nhường một
tiếng, người máy kia từ từ đi vào bên trong Bắc Hải. Mặc dù thân
thể chỉ là nhỏ như vậy, tốc độ di động cũng là thật nhanh, so với
tốc độ của một người trưởng thành chạy còn nhanh hơn vài lần. Trong
chớp mắt không thấy bóng dáng trong bụi cỏ.
“Nhưng mà không biết quỷ tiền bối làm sao để thông qua người máy
thám thính tin tức?” Thạch Trung Ngọc lại hỏi.
“Ha ha, không phải có thứ gọi là máy nghe lén sao.” Quỷ tiền bối
khẽ cười một tiếng, “Vật kia ta đã là nghiên cứu rất lâu, ta chế
tạo ra máy nghe lén, chẳng những thể tích nhỏ, hơn nữa phạm vi phủ
sóng nhỏ vô cùng, lại nhạy cảm, sẽ không bị máy dò thiết bị bên
trong Bắc Hải tìm ra đâu.”
Thạch Trung Ngọc nhất thời sửng sốt, sau đó cười khổ lắc đầu,
không nghĩ tới Quỷ Cốc môn ngược lại là cũng đã có tiến bộ qua thời
gian.
Cũng khó trách, khoa học kỹ thuật hiện đại lại là có chút tương
đồng với cơ quan thuật, quỷ tiền bối làm như vậy cũng là không gì
đáng trách.
“Nhưng không biết vị trí cụ thể của Cơ Nhạc là ở đâu.” Thạch
Trung Ngọc lại cau mày hỏi, sau đó lại thoải mái cười nói, “Quỷ Lão
ca chắc là đã trang bị hệ thống định vị GPS trên người máy chứ
a!.”
Quỷ tiền bối nhất thời cười lớn một tiếng, “Tiểu tử ngươi cũng
hiểu ta đó!” Nói rồi từ trong lòng móc ra một cái máy, mặt trên màn
hình của máy chẳng những có bản đồ địa hình chung quanh, còn có vài
chấm nhỏ di động cực nhanh, đó chính là mấy người máy.
“Ừm, hiện tại đã sắp đến gần Bắc Hải rồi.” Quỷ tiền bối nhìn cái
máy kia nói rằng, “Muốn trực tiếp xuống phía dưới sao?”
“Ừm! Nếu như đoán không lầm, diện tích nơi đó lớn nhất Bắc Hải,
ở nơi đó bố trí lăng mộ Cơ Nhạc là có khả năng nhất!” Thạch Trung
Ngọc gật đầu nói.
Vài cái người máy chui xuống hồ nước, hình ảnh trên máy của quỷ
tiền bối cũng thay đổi theo, biến thành một hình ảnh thực. Thạch
Trung Ngọc lại sửng sốt, khá lắm, chẳng những là đặt máy nghe lén,
đến cả cameras cũng đều có. Bất quá như vậy cũng dễ dàng hơn.
Bắc Hải không giống Hoa Hạ, còn có nơi là hồ nước, vô cùng sạch
sẽ, đây cũng là thành quả giữ gìn của nhân viên quanh năm công tác
ở đây, lại nói ở chỗ Bắc Hải này cũng không còn có bao nhiêu người,
ý thức của con người nơi đây vẫn tương đối cao. Giống như Trần lão,
Thái lão mấy người không có khả năng ném rác rưởi vào trong Bắc Hải
lúc này.
Rất nhanh, người máy liền đi tới dưới đáy hồ, sau đó chia nhau
ra, theo mô hình của lưới cá mà đi thăm dò.
Mà quỷ tiền bối cũng là không ngừng phân tích hình ảnh, nếu như
là người thường nhìn thấy tốc độ phân tích hình ảnh của quỷ tiền
bối, đoán chừng phải cháng váng đầu óc. Thế nhưng nếu như là mấy
người có tâm tính kiên định, thì cũng sẽ không chịu ảnh hưởng
gì.
Rất nhanh, liền nghe được quỷ tiền bối khẽ kêu một tiếng, “Tìm
được rồi, mặc dù có trận pháp che đậy, nhưng vẫn không gạt được con
mắt của ta!”
Vài người máy dưới sự chỉ dẫn của quỷ tiền bối, bơi về hướng gò
đá cao . Khi tới gần đống đá kia, tình hình chung quanh nhất thời
thay đổi.
Đó nào phải là đống đá, là một kiến trúc lớn rất hoa lệ. Một cái
lăng tẩm cực lớn.
“Yến Vương này cũng là rất phúc khí, lại có một lăng tẩm hoa lệ
như vậy,” Thạch Trung Ngọc than nhẹ một tiếng. Lại bị quỷ tiền bối
cùng Trương Vô Kỵ khinh bỉ, so về lăng tẩm thì có cái nào hoa lệ
hơn của Tần Thủy Hoàng, người này ngược lại vẫn còn ước ao tới lăng
tẩm của người khác.
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, nhất thời cũng phản ứng kịp, không
khỏi cười khổ một tiếng. Khi hắn lấy thân phận củaThạch Trung Ngọc
xuất hiện, theo bản năng sẽ quên mất chuyện trước kia của Tần Thủy
Hoàng, nếu như không phải cố gắng nhớ lại thì sẽ không nhớ được gì
nhiều.
“Nhưng mà Cơ Nhạc hẳn là đang ở bên trong a!.” Thạch Trung Ngọc
còn nói thêm, nếu như Cơ Nhạc không có ở, vậy thật không biết phải
đi nơi nào để tìm đây, Trung Quốc rộng lớn như vậy, cho dù ba người
bọn họ có thực lực bằng trời sợ rằng cũng phải rất khó khăn để tìm
ra một người trong biển người mênh mông ở chốn nhan gian. Đồng thời
nếu như Cơ Nhạc còn cố gắng ẩn giấu, vậy thì càng thêm khó
khăn.
“Tuyệt đối vẫn còn ở bên trong, nếu không, huyễn trận này tuyệt
đối sẽ không tồn tại.” Quỷ tiền bối cười nói, “Loại huyễn trận này
cần thực lực của chính bản thân để khống chế. Vào lúc đó, huyễn
trận vẫn còn chưa có phát triển, huyễn trận được sử dụng cũng chỉ
là ở giai đoạn cơ bản đầu tiên.”
Thạch Trung Ngọc gật đầu, đúng là như vậy, có đôi khi rất nhiều
thứ cổ xưa không nhất định có thể tiến bộ vượt bật hơn của ngày
nay, có thể còn lạc hậu hơn bây giờ rất nhiều. Nguyên nhân chính là
theo sự phát triển của thời đại, hơn nữa phải biết rằng ở thời khì
Xuân Thu Chiến Quốc, khi đó viết đều là dùng thẻ tre, những kỹ
thuật tốt làm sao lại dễ dàng lưu truyền tới nay.
Vài người máy chậm rãi chui vào trong lăng mộ kia.
Tuy là cái lăng mộ này nằm ở đáy hồ, nhưng là lại có một điều kỳ
dị là dù bị hồ nước bao quanh, nhưng bên trong lại rất khô ráo.
Người máy trông giống như mấy con cá nhỏ, căn bản sẽ không thu
hút sự chú ý của những người ở bên trong
“Tìm được rồi!” Quỷ tiền bối vừa gọi, Thạch Trung Ngọc nhanh
chóng đến gần xem thử.
Quả nhiên, một người máy đến một căn phòng trông giống như đại
sảnh, nơi đây được xây dựng giống như cung đình cổ đại, một cái
ngai vàng cực kỳ hoa lệ, sau đó phía dưới là một ít quan văn võ
cùng với thủ vệ Ám Dạ, đã biến mất từ một nơi bí mật gần đó.
“Quả nhiên là hắn!” Thạch Trung Ngọc nhìn kẻ đang ngồi ở trên
ngai vàng, ngay lập tức đã nhận ra. Chính là Yến Vương, Cơ
Nhạc.
“Nghe xem bọn họ đang nói cái gì?” Thạch Trung Ngọc vội vàng
nói.
Quỷ tiền bối gật đầu, nhấn một cái nút, một thanh âm nhất thời
phát ra từ bên trong cái máy kia.
“Bệ hạ, thần cảm thấy vẫn còn hơn sớm, lỡ như bị Tần Thủy Hoàng
phát hiện, vậy sẽ rất nguy hiểm.” Một quan văn đang nêu ý kiến.
“Haiii, Tần Thủy Hoàng, ta đang chờ hắn tới! Cũng không cần phải
lo lắng!” Yến Vương hừ lạnh một tiếng, “Chỉ cần Tần Thủy Hoàng dám
đến, ta lập tức sẽ tặng cho hắn một món lễ vật lớn!”
“Bệ hạ,” nhìn thấy biểu hiện của Yến Vương, quan văn kia cho
rằng Yến Vương là bị hận thù làm đầu óc choáng váng, vội vàng
nói.
“Đừng nói nữa!” Yến Vương nhanh chóng khoát tay, “Ám Dạ , các
ngươi đi bố trí địa điểm, chuẩn bị bố trí nghi thức!”