VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
“May mắn là đã tới sớm!” Nghe được lời của Yến Vương, ba người
nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Một người máy đi theo mấy thủ vệ Ám Dạ
đi ra, nhanh chóng rời khỏi Bắc Hải. Còn lại vài người máy vẫn như
cũ, ở lại hoàng lăng trong lòng đất, theo dõi Cơ Nhạc.
“Bản vương tại sao lại có cảm giác có gì đó không đúng.” Cơ Nhạc
có chút nôn nóng bất an từ ngai vàng đứng lên, cúi đầu trầm
ngâm.
“Bệ hạ, có thể là sự tình quá mức trọng đại, bệ hạ có chút khẩn
trương mà thôi.” Đại thần phía dưới lập tức khuyên lơn. “Hơn nữa, ở
nơi này là chỗ bí mật, có người nào có thể uy hiếp được bệ hạ
sao?”
Nghe đại thần nói, Cơ Nhạc tuy là vẫn có chút nghi ngờ, nhưng
cũng bình tỉnh lại.
Mà lực chút ý của ba người cũng đặt trên người ba thủ vệ Ám Dạ
đang đi ra kia, trong đó có 1 kẻ có dáng vẻ quen thuộc, là Ám Dạ đã
chạy trốn ngay trước mặt Ma Tôn.
Nhưng lại không biết tên hiệu thống nhất của bọn Ám Dạ, hay là
biệt danh của một trong những kẻ đó, hoặc là biệt danh của kẻ mạnh
nhất.
Nhưng mà không biết tên Ám Dạ này là biệt danh chung của bọn
hắn, hay là tên hiệu của một trong những kẻ đó, hoặc là tên hiệu
của người mạnh nhất.
Nhưng Thạch Trung Ngọc vẫn hy vọng là khả năng bọn chúng đều có
cùng 1 tên hiệu. Ngày đó gặp phải Ám Dạ, thực lực cũng không phải
là rất mạnh, chỉ là thân pháp rất là quỷ dị mà thôi. Nếu như, đó là
Ám Dạ là yếu nhất, phân chia theo năng lực của bọn chúng, thì thực
lực của Cơ Nhạc có chút làm Thạch Trung Ngọc lo lắng.
Dù sao, dựa theo tình hình mà nói, Tần Thủy Hoàng chẳng qua là
dựa vào tài năng vượt trội của chính mình và dưới sự trợ giúp của
linh đan diệu dược của cả đất nước, mới đạt được thành tựu cao như
vậy. Mà Cơ Nhạc, mặc dù lúc đó thực lực không mạnh mẽ như Thủy
Hoàng, thậm chí cũng chẳng bằng mấy người Vương Tiễn. Thế nhưng
trải qua 2000 năm long khí thanh tẩy, sẽ mạnh mẽ đến trình độ nào
vẫn là chưa biết được.
“Bọn họ đi về phía Nội Mông Cổ,” quỷ tiền bối nhìn hành động của
những thủ vệ Ám Dạ , cau mày nói rằng.
“Nội Mông Cổ?!” Thạch Trung Ngọc sửng sốt nhất thời rồi cười,
nơi đó người ở thưa thớt, nếu như là với phương hướng kia, hắn có
thể yên tâm rồi.
Kiên trì chờ đợi một hồi, tốc độ của những thủ vệ Ám Dạ này rất
nhanh, khiến cho người máy có chút đuổi theo không kịp. Nhưng cũng
không biết là người máy này có trang bị hay là như thế nào, tốc độ
trong lúc bất chợt chợt tăng lên, nhanh chóng đuổi kịp theo mấy
người kia. Rất nhanh, bọn họ đã đến trên cao nguyên Nội Mông
Cổ.
Một nơi người ở thưa thớt, nơi này có rất nhiều vật thể như là
hòn đá.
“Lại là huyễn trận! Xem ra đã tìm được rồi!” Quỷ tiền bối nhìn
những hòn đá được bố trí vô cùng huyền ảo, nhất thời hưng phấn kêu
lên.
Huyễn trận? Thạch Trung Ngọc nhìn những tảng đá kia, thuộc hạ
của Cơ Nhạc, người tài ba không ít a, nhiều người sử dụng nhuần
nhuyễn huyễn trận như vậy, cũng không biết có là phải chính là Thần
Bà mà ngày đó bị giết chết không nữa.
“Đến rồi!” Lúc này, lời nói của một thủ vệ Ám Dạcũng truyền vào
trong tai của mọi người.
Một vài thủ vệ Ám Dạ thận trọng kiểm tra chung quanh một lát,
người máy kia vô cùng nhỏ bé, lại đang được bụi cỏ che đậy, không
bị những thủ vệ Ám Dạ này phát hiện ra.
“Mở ra ddi!, lát nữa bệ hạ cũng sẽ tới.” Một thủ vệ Ám Dạ dẫn
đầu nói rằng, người này chính là Ám Dạmà lúc đó Thạch Trung Ngọc đã
gặp phải.
Những người khác dồn dập gật đầu, không biết dùng phương pháp
gì, đã phá giải được huyễn trận. Một bãi đá to chừng ba sân bóng
xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người.
Nhưng bởi do nguyên nhân về tầm nhìn, ba người cũng thấy không
rõ lắm trên thạch đài kia có vật gì.
“Quỷ Lão ca, địa điểm cụ thể là ở đâu?” Thạch Trung Ngọc thấy
được nghi thức của tế đàn, vội vàng hỏi.
“ làng Nội Mông Cổ cách thành phố phương bắc khoảng chừng 100
km,” quỷ tiền bối nhìn bản đồ rồi nói.
“Như vậy, chúng ta đi thôi!”
Ba người nhất thời bay lên, bay nhanh về hướng đó. Mà lúc này,
trong Bắc Hải, Cơ Nhạc cũng đang mang theo bốn vũ khí của chủ thần,
được võ tướng vây quanh, bay về nơi đó.
Nhưng bởi vì thực lực của những võ tướng này hơi thấp, tốc độ
bay cũng không phải là rất nhanh, Cơ Nhạc cũng giảm bớt tốc độ, đã
bị ba người Thạch Trung Ngọc không còn chú ý đến nữa.
Bên này, trong đêm tối sáu thủ vệ Ám Dạ dưới sự chỉ huy, bắt đầu
bố trí tế đàn.
Kỳ thực cũng không còn cái gì tốt bố trí, chẳng qua là đem bốn
nền đá cẩn thận đặt vào vị tri thích hợp trên tế đàn. Dùng để trưng
bày bốn vũ khí chủ thần, khởi động năng lượng của vũ khí chủ
thần.
Đối với tất cả những gì đang diễn ra, ngoại trừ ba người Thạch
Trung Ngọc và một nhóm người của Cơ Nhạc, toàn bộ người trên thế
giới vẫn còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra.
Có thể mấy giờ sau, bọn họ sẽ bị năng lượng không gian nổi loạn
đè thành bụi đất.
Cũng có thể sẽ không có phát sinh bất kỳ chuyện gì.
Nhưng Thạch Trung Ngọc cũng không thể can thiệp được vào tất cả
mọi chuyện. Có thể nói, trong lòng hắn không có ý kiến gì đối với
cái gì giải cứu toàn bộ nhân loại, chẳng qua là không muốn kế hoạch
của địch thủ cũ của mình là Cơ Nhạc thành công. Không hy vọng các
nàng lại bởi vì chuyện này mà chết đi mà thôi.
Mà quỷ tiền bối cùng Trương Vô Kỵ chỉ sợ sẽ là sẽ có ý nghĩ vì
cứu vớt chúng sinh!,dù sao thì trước tiên cũng chỉ nghĩ được như
vậy thôi.
Bọn họ cũng không triệu tập những Tiên Ma vì còn chưa biết rõ
tình hình bây giờ, một là sợ để lộ tin tức, ngoài ra là cũng cảm
giác không cần thiết. Nếu như đến ngay cả Thạch Trung Ngọc cũng
không có cách nào chiến thắng được Cơ Nhạc,có nhiều người hơn nữa
cũng là vô dụng.
“Đến rồi!” bọn họ đứng ở mấy ngàn thước trên cao mắt nhìn xuống
tế đàn phía bên dưới. Ba người thị lực đều vô cùng tốt, dễ dàng
liền thấy đồ vật ở trên tế đàn.
Bốn hướng Đông Nam Tây Bắc bố trí đôn đá, sau đó chính là từng
vòng tròn chữ phức tạp.
Thủ vệ Ám Dạ đang bận rộn trên mặt đất bận rộn, cũng không phát
hiện ra ba người bọn họ đang ở trên không trung. Thứ nhất, thói
quen của con người là sẽ không nhìn lên bầu trời, đồng thời bầu
trời lớn như vậy, mấy người bọn họ lại nhỏ như vậy, nếu như nhìn sơ
qua cũng tuyệt đối không nhìn thấy bọn họ.
“Pháp trận này là một sự kết hợp giữa pháp trận cùng Tứ Tượng
trận, xem ra đơn giản chỉ là dùng để kích hoạt năng lượng của bốn
vũ khí chủ thần.” Quỷ tiền bối vừa nhìn trận pháp kia thì rất nhanh
đã nhận ra.
“Hừ hừ,” Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, “Nếu như cái thế
giới kia chỉ có bốn cái vũ khí chủ thần, phỏng chừng bọn họ sẽ
thành công thật rồi.”
Quỷ tiền bối và Trương Vô Kỵ đều trưng ra vẻ mặt không hiểu nhìn
Thạch Trung Ngọc.
“Ha hả, đã quên nói với hai vị tiền bối, thế giới kia thật ra là
có năm vũ khí chủ thần.” Thạch Trung Ngọc khẽ cười giải thích, “Mà
cái vũ khí chủ thần thứ năm vừa lúc chính là vũ khí trong tay
ta.”
“Oh?” Quỷ tiền bối cùng Trương Vô Kỵ nhất thời sửng sốt, đảo mắt
liền cười nói, “Xem ra ngươi đã có tính toán từ trước rồi.”
“Ha ha, đúng vậy, ngược lại bốn cái vũ khí chủ thần này có đến
đây đầy đủ hay không, thì chuyện trọng đại này cũng không thể thành
công.” Thạch Trung Ngọc cười nói.
“Không nhất định,” quỷ tiền bối lại lắc đầu, nhíu mày thật chặt
nói rằng, “Ban đầu ta còn cảm thấy pháp trận này có chút gì đó
không đúng, thế nhưng nghe ngươi vừa nói chuyện này, ta cũng đã
hiểu ra rồi.”
“Là ?” Thạch Trung Ngọc kinh ngạc hỏi.
“Bất kể là có được vũ khí chủ thần thứ năm hay không, thì Cơ
Nhạc chỉ cần có bốn cái vũ khí của hắn, như vậy thì chắc chắn có
thể kích hoạt được năng lượng của bốn vũ khí chủ thần.”