VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
Thạch Trung Ngọc nhất thời ngạc nhiên, “Không thể nào đâu? Cái
này...”
“Hayy, nếu như hắn đang sở hữu đồ vật lớn nhất mang tính đại
biểu của thế giới này, đây tuyệt đối là có khả năng!” Quỷ tiền bối
lạnh lùng nói.
“Vật gì vậy? Đừng nói là vũ khí chủ thần của thế giới này.”
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi, cái thế giới này là thế giới chủ, có
thể nói vô cùng lớn cũng có thể nói là vô cùng bé, thứ gọi là vũ
khí chủ thần này, cũng chưa từng được nghe nói đến.
Quỷ tiền bối lắc lắc đầu, “Năm đó, sau khi Đại Vũ trị thủy,
thành lập Hạ Triều, ở trên trời giáng xuống công đức đúc thành nhất
tôn đại đỉnh, để trấn áp số mệnh loài người.”
“Đỉnh Cửu Châu?!” Thạch Trung Ngọc ngạc nhiên kêu lên, “Lão ca
nói là, Đỉnh Cửu Châu ở trong tay của Cơ Nhạc hay sao?!”
“Chắc chắn là như vậy, căn cứ vào ghi chép của Quỷ Cốc môn chúng
ta, trong này pháp trận tuyệt đối là có Đỉnh Cửu Châu ở bên trên.
Đỉnh Cửu Châu này chẳng những là để trấn áp số mệnh loài người,
đồng thời tăng cường độ bền chắc của không gian Cửu Châu, thậm chí
có thể triệu hồi được vách năng không gian cường đại để bao vây
toàn bộ vùng đất Cửu Châu vào bên trong, để bảo vệ.” Quỷ tiền bối
nói, thanh âm cực kỳ âm trầm xuống, “Tục truyền, Đỉnh Cửu Châu đã
được tẫn táng cùng Đại Vũ vào trong lòng đất.” Có nghĩa là, Yến
Vương chắc chắn đã là xông vào lăng mộ của Đại Vũ, lấy mất Đỉnh Cửu
Châu .
Đại Vũ có thể nói là ân nhân của toàn bộ loài người, có thể sánh
cùng với Hoàng Đế Viêm Đế, Cơ Nhạc lại bất kính như thế, ngang
nhiên phá lăng của Đại Vũ rồi trộm đi Đỉnh Cửu Châu, làm sao mà
không làm cho người ta cảm thấy phẫn nộ cho được. Chuyện này cũng
tương tự như việc đào toàn bộ phần mộ tổ tiên của loài người vậy
đó.
“Cơ Nhạc cũng rất to gan lớn mật.” Thạch Trung Ngọc mặt lạnh
lùng nói rằng.
“Haii, chỉ vì mình kế hoạch chỉ sợ hắn đã không từ bất cứ thủ
đoạn nào.” Trương Vô Kỵ hừ lạnh một tiếng.
Ba người ở giữa không trung, nổi giận phừng phừng cùng đợi Yến
Vương đến.
Thạch Trung Ngọc quan sát tình huống xung quanh, lại cẩn thận
kiểm tra chất liệu của tế đàn. Suy nghĩ một chút, rồi cầm điện
thoại lên, gọi cho lão Trần.
“ấy, Tiểu Thạch, hôm nay sao mà rảnh rỗi gọi điện thoại tới
vậy.” Điện thoại chỉ vang lên một cái, liền nghe được tiếng nói của
lão Trần, điều này làm cho Thạch Trung Ngọc có chút bất ngờ, phải
biết rằng coi như là đây là số điện thoại riêng, cũng không thể nào
là lão Trần trực tiếp nghe điện thoại được, chắc là người nhận là
thư ký. Sau đó giao lại cho lão Trần nghe. Nhưng tình hình này, lão
Trần đã dành riêng 1 đường dây điện thoại cho mình đây mà.
“Ha hả, lão Trần, hôm nay đây là nhờ ngươi một việc.” Thạch
Trung Ngọc cười nói.
“Xem ra ngươi là gặp phải vấn đề khó khăn rồi ha, phải coi là
chuyện gì đã, coi thử cái bộ xương già này có thể giúp được hay
không.” lão Trần cười nói.
“Hắc hắc, lão Trần, trước tiên ta hỏi thăm, nếu như là dùng đầu
đạn hạt nhân gần nhất thả vào một nơi ở Nội Mông Cổ, đại khái là ở
rất xa, thì cần khoảng bao lâu?” Thạch Trung Ngọc lại suy nghĩ một
chút, hay là hỏi trực tiếp.
Lão Trần sửng sốt, trầm ngâm một chút, “Đợi chút nữa, ta gọi
điện thoại hỏi xin phép chấn quốc thử coi, có gấp không?” Lão Trần
nhìn thấy Thạch Trung Ngọc có chuyện rất khẩn cấp mà còn phải xin
quốc gia sử dụng cả đầu đạn hạt nhân, thì trong lòng cũng căng
thẳng.
“Ừm, rất gấp! nhờ lão Trần nhanh một chút.” Thạch Trung Ngọc vội
vàng nói.
Lão Trần khẽ lên tiếng, nhanh chóng cúp điện thoại. Chuyện này
không phải là chuyện mà một mình hắn có thể quyết định được, tốt
nhất là hắn nên nhanh chóng tìm cách mới được. Mà lúc này chấn quốc
cấp phép đúng lúc đã trở lại kinh đô, hắn đầy vẻ vui mừng và mệt
mỏi, đã bị lão Trần gọi điện thoại tới phòng làm việc tìm hắn.
“Ta nói, lão Trần a, có chuyện gì mà gấp như vậy hả?” Chấn quốc
cấp phép hùng hùng hổ hổ vọt vào văn phòng làm việc của lão Trần,
kỳ quái hỏi.
“Tiểu Thạch gặp chút phiền toái,cần xin phép phóng đạn hạt
nhân.” Aanh mắt lão Trần sáng rực, chuyện này làm cho hắn có chút
lo lắng. Thạch Trung Ngọc cũng là một kẻ cường đại, mà còn cần đến
sự hổ trợ của bom nguyên tử, chuyện này chỉ sợ cũng không phải đơn
giản đâu.
“phóng hạt nhân?!” chấn quốc cấp phép sửng sốt, sau đó lại cười
nói, “muốn đánh thì đánh thôi, là quốc gia nào đây?” Hắn mới vừa
đạt được thắng lợi trong chiến tranh, nhưng đã không chờ nổi lại
muốn thắng lợi nữa. Bây giờ mà có đánh theo lệnh cũng có cảm giác
nhiệt huyết dâng trào, rất là kích động a.
“Nội Mông Cổ,” lão Trần cười cười, ngón tay chỉ bản đồ Trung
Quốc bên cạnh. “Ví trí của những bệ phóng hạt nhân gần đó nhất là ở
đâu”
Chấn quốc cấp phép nhìn bản đồ kia, rồi nhớ lại. “Ở khu Nội Mông
có bảy chỗ phóng đầu đạn hạt nhân, cũng không biết là vị trí mà
Tiểu Thạch cần tấn công là ở đâu.”
Lão Trần gật đầu, nhanh chóng bấm điện thoại gọi cho Thạch Trung
Ngọc.
Ở chỗ tế đàn, Thạch Trung Ngọc lúc này đã đợi đến sốt ruột rồi,
nếu như quốc gia đồng ý sử dụng đầu đạn hạt nhân để tấn công, vậy
chuyện này sẽ dễ dàng đi rất nhiều. Những tảng đá kia cũng chỉ là
loại tương đối bền chắc thôi, không phải là là chất liệu gì đặc
biệt. Chỉ có điều là ở chính giữa và xung quanh nó khắc rất nhiều
pháp trận, thoạt nhìn vô cùng thần bí mà thôi.
Điện thoại vừa vang lên, Thạch Trung Ngọc nhanh chóng bắt
máy.
“Lão Trần? Như thế nào rồi?” Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.
“Ha ha, Tiểu Thạch, là ta chấn quốc cấp phép!” Bên đầu điện
thoại kia truyền đến giọng nói của chấn quốc cấp phép.
Thạch Trung Ngọc nhận được điện thoại của chấn quốc cấp phép,
trong lòng vui vẻ, Tổng nguyên soái của ba lực lượng hải quân, lục
quân, không quân đã ra mặt thì chuyện này thì dễ làm hơn nhiều.
“Được rồi, ta không thích nói nhảm, tiểu tử ngươi nói một chút
về vị trí muốn tấn công đi!.” Chấn quốc cấp phép lại nói tiếp.
Quỷ tiền bối ở bên cạnh đã sớm dự đoán được rồi, báo cho Thạch
Trung Ngọc một số vị trí định vị.
Thạch Trung Ngọc vội vàng báo cáo lại cho chấn quốc cấp phép
những số liệu đó.
Chấn quốc cấp phép cũng không hồ đồ, trực tiếp hỏi Thạch Trung
Ngọc muốn công kích mấy lần. Thạch Trung Ngọc im lặng cười cười,
xem ra chấn quốc cấp phép này cũng là một kẻ cuồng phá hoại đây
mà.
Bàn xong với chấn quốc cấp phép, sau đó để cho vệ tinh khống chế
đầu đạn hạt nhân trên người mình, chỉ cần mình kích hoạt, ngay lập
tức sẽ phóng đi đầu đạn hạt nhân.
Cũng cùng lúc này, lão Trần cũng ra lệnh cho người dân gần đó
khẩn cấp rút lui khỏi nơi đó. Nhưng vì nơi đó ban đầu cũng không có
người nào, Cơ Nhạc chọn nơi có người ở thưa thớt, cũng là do lo
lắng sợ bị người ta phát hiện.
“Được rồi, tất cả đã bàn bạc xong rồi, chỉ còn chờ Cơ Nhạc đến,
đến lúc chúng ta tặng cho hắn một món lễ lớn trước!” Thạch Trung
Ngọc cười nói.
Hai người gật đầu, bọn họ đã có nghe về vũ khí hạt nhân của loài
người, nhưng chỉ biết được uy lực cự đại của nó, thế nhưng còn chưa
được tận mắt chứng kiến hiện trường của nó.
Nhưng về phương diện này, phía Trung Quốc đã nhanh chóng chuẩn
bị kỹ càng, công bố với bên ngoài đây chỉ là một lần thử nghiệm vũ
khí mà thôi,còn lại thì không có công bố những nội dung khác. Nhưng
chuyện gi càng bí mật lại càng thu hút sự chú ý của các quốc gia
khác, từng vệ tinh gián điệp quét tầm nhìn về phía bầu trời Nội
Mông Cổ.
Không bao lâu sau, Cơ Nhạc dẫn theo một đám võ tướng tới gần Tế
Đàn. Những người máy còn lại của Quỷ tiền cũng theo sau, tỏa ra ở
bốn phía.
“Tất cả đã chuẩn bị xong chưa?!” Cơ Nhạc rất hưng phấn hỏi. Chỉ
phải đợi thêm một chút nữa, sĩ binh Đại Yến lại lần nữa bước vào
thế giới này, theo hắn cùng nhau nam chinh bắc chiến.
“Bệ hạ, tất cả đều đã chuẩn bị ổn thỏa, nghi thức có thể bắt đầu
rồi!” Ám Dạ đi tới, cung kính nói.