VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
Cơ Nhạc hài lòng gật đầu, ra hiệu cho những võ tướng phía sau.
Vài võ tướng cầm bốn chiếc hộp đi lên từ phía sau, trong này là bốn
cái vũ khí chủ thần.
“Các vị tướng sĩ, chờ sau khi Dị Độ Không Gian xuất hiện, có thể
sẽ có một trận run động kịch liệt, mọi người cố giữ vững một chút
là sẽ xong thôi!” Cơ Nhạc nói với mọi người.
Sau đó dẫn bốn vị tướng quân đi lên Tế Đàn. Mở từng chiếc hộp
ra.
Vừa mở hộp ra, một trận gió lạnh thấu xương đột nhiên xuất hiện,
nhất thời làm cho không khí chung quanh giảm xuống mức âm mười độ.
Sự thay đổi bất chợt làm cho mọi người rùng mình một cái.
Bãi cỏ vỗn dĩ xanh biên biết nhất thời bị không khí giá lạnh làm
cho đóng băng lại, hầu như ngay cả bị gió nhẹ thổi qua cũng bị đóng
băng.
“Ngưng phách Băng Tinh.” Nhìn thấy vật hình cầu lớn chừng quả
trứng gà trong tay Cơ Nhạc, Thạch Trung Ngọc hừ lạnh một tiếng.
Cơ Nhạc đem ngưng phách Băng Tinh đặt ở trên mặt của đôn đá ở
phía Bắc.
Ngay sau đó, lại mở một cái khác ra.
Một luồng khí tức nóng rực nhất thời lại bộc phát ra, không khí
đang rét buốt chợt tan ra. Vô số mảng cỏ xanh đang bị đóng băng
trong nháy mắt đã cháy bùng lên, thảo nguyên biến thành một vùng
lửa đỏ nóng hừng hực. Mà ngọn lửa này cũng làm thu hút sự chú ý của
những vệ tinh gián điệp của các quốc gia, trong chốc lát bao nhiêu
con mắt dồn dập đổ dồn vào ngay nơi đây.
Trên bầu trời thân hình của Thạch Trung Ngọc cũng tiến vào tầm
mắt của mọi người.
“Lại là hắn! Trung Quốc lại muốn làm cái gì!” tổng thống nước Mỹ
nhất thời kêu lên một tiếng, Thạch Trung Ngọc đã trở thành cơn ác
mộng to lớn nhất của tổng thống của các nước lớn.
“Ghê tởm, Trung Quốc lại đang muốn giở trò gì đây!” Vị thủ tướng
của nước Đức phẫn nộ kêu lên, “Nhanh chóng đi thăm dò ngay cho ta!
Đám vô dụng này!”
Lãnh đạo các nước phẫn nộ, oán giận, thất kinh.
Lúc này ba người Thạch Trung Ngọc lại nhàn nhã đứng trên không
trung, không chút nào cảm thấy lo lắng vì chuyện kế tiếp sẽ xảy
ra.
Khi Cơ Nhạc xuất hiện trong tầm mắt của Thạch Trung Ngọc, Thạch
Trung Ngọc liền có thể kết luận rằng thực lực của Cơ Nhạc chắc chắn
không mạnh cho lắm. Mặc dù hoàng khí trên người rất là nồng nặc,
giống như một thiên tử lập quốc. Thế nhưng, hoàng khí lại không che
giấu được sự yếu ớt của bên trong.
Có sự phối hợp của hoàng khí nhưng không có cái tâm của người
hoàng gia, thì hoàng khí cũng không phát huy được bao nhiêu năng
lực.
Phải biết rằng, bất luận là hoàng khí, long khí không có ai có
hiểu biết hơn là Tần Thủy Hoàng. Hắn chính là khai quốc Thủy Hoàng
trong lịch sử Trung Quốc.
Cơ Nhạc, từ Chu Tước lấy được “Sí Diễm Linh Châu” rồi sau đó.
Lại được phù trợ lấy được “Sinh mệnh chi mộc” và “Kim Tinh chi
thạch”.
Bốn cái vũ khí chủ thần đặt trên đôn đá, một luồng năng lượng
không rõ nhất thời phát ra từ trong trận pháp, từng luồng năng
lượng chạy vào hướng không gian không rõ.
“Đến lúc rồi” Thạch Trung Ngọc trong mắt sáng lên, tay phải
nhanh chóng nâng lên, làm thành hình số 3.
“Đã thu được tín hiệu cho phép thượng tướng.” Một nhân viên quan
trắc khi quan sát vệ tinh nhanh chóng thông báo.
Chấn quốc cấp phép ở bên cạnh đợi đã lâu, nhất thời hưng phấn đi
tới phía trước màn ảnh, nhìn thấy động tác của Thạch Trung Ngọc,
mạnh mẽ gật đầu.
Sau đó thẳng đi tới bên cạnh bàn điều khiển chính, đưa bàn tay
đặt lên trên máy dò quét.
“Xác nhận đã chính xác, chào mừng chấn quốc cấp phép, vui lòng
nhập mật mã khởi động mật mã!” Một giọng nữ trong trẻo từ bên cạnh
vang lên, đây là âm thanh gợi ý của hệ thống.
Chấn quốc cấp phép lại từ bên cạnh quay ngược lại qua phía bàn
phím, nhập mật mã khởi động.
Sau đó lại là một loạt các kiểu kiểm tra đo lường như quét võng
mạc, trích máu kiểm tra vv.
Sau khi hoàn tất, rốt cục thì bàn điều khiển chính đăng nhập vào
một giao diện khác.
Trên bản đồ Trung Quốc, từng điểm màu đỏ nhỏ đang nhấp nháy,
những chấm này đều là vị trí của bệ phóng đầu đạn hạt nhân. Có thể
nói là cơ mật tối cao của quốc gia.
Chấn quốc cấp phép cũng không bối rối, trực tiếp mở lên ba bệ
phóng đầu đạn hạt nhân của khu Nội Mông Cổ, sau đó nhập vào một
loạt số liệu.
Kỳ thực những số liệu này đều đã đưa vào là trước đó, nhập lại
một lần nữa chẳng qua là phòng ngừa xuất hiện sự sai lệch dẫn tới
đầu đạn hạt nhân bay chệch đến nơi khác, vậy coi như là không được
rồi.
“Đang chuẩn bị phóng đầu đạn hạt nhân, mười giây đếm ngược bắt
đầu.”
“9”
“8”
“7”
Hệ thống chậm rãi đếm từng tiếng, mọi người trong phòng ở nơi
đây đều đang lẳng lặng đợi đợi.
Đây là lần đầu tiên trong bao nhiêu năm qua, Trung Quốc thả bom
nguyên tử, vũ khí hủy diệt nhân loại cực mạnh, khiến cho bọn họ vừa
mừng rỡ, lại vừa lo lắng.
Thật giống như cảm xúc của một người bình thường trong nhà có
cất giấu một quả bom đủ để làm nổ tung cả một tòa nhà vậy.
“Đầu đạn hạt nhân số 1 đã phóng ra, Đầu đạn hạt nhân số 2 đã
phóng ra, Đầu đạn hạt nhân số 3 đã phóng ra.”
“kế hoạch phóng hạt nhân thành công.”
“Nhập mô phỏng đường đi của đầu đạn”
“Dự tính đầu đạn hạt nhân Số 1 sẽ đến được địa điểm mục tiêu
trong vòng ba mươi giây nữa, đầu đạn hạt nhân Số 2 sẽ đến được địa
điểm mục tiêu trong vòng bốn mươi lăm giây nữa, đầu đạn hạt nhân Số
3 sẽ đến được địa điểm mục tiêu trong vòng một phút nữa.”
Ba bệ phóng đầu đạn hạt nhân này đã thuộc về cái loại công trình
quân sự đã sắp đến tuổi về hưu. Lần này bị lộ ra cũng chẳng còn cái
gì mà phải lo lắng nữa.
“Trời ạ!” Mọi người trong Lầu Năm Góc Ở nước Mỹ đã bị bụi từ bệ
phóng bắn ra đạn đạo làm cho sợ đến ngây người.
Đặc biệt là dấu hiệu của vũ khí hạt nhân trên đầu đạn kia, làm
cho một đám lãnh đạo trừng to mắt ngơ ngát. “Chó má vũ khí thí
nghiệm là sao! Trung Quốc dám trực tiếp sử dụng vũ khí hạt nhân!!”
Một thượng tướng quân đội phẫn nộ kêu lên.
“Tướng quân, mục tiêu của bom nguyên tử hình như là hướng tới
một nơi nào đó thuộc về Nội Mông Cổ của Trung Quốc, ước chừng đó là
vị trí của hiện tại của Thạch Trung Ngọc!” Một quan trắc viên đột
nhiên nói.
“Cái gì?!” Tướng quân kia lần nữa giật mình, “Lẽ nào Trung Quốc
muốn giết chết Thạch Trung Ngọc sao?!”
Một ý tưởng hoang đường như vậy, đã xuất hiện trong đầu của
không biết bao nhiêu người. Tuy là điều này rất không thực tế, thế
nhưng bọn họ lại muốn tin tưởng đây là sự thật, Trung Quốc muốn
tiêu diệt Thạch Trung Ngọc, nếu không... Làm sao có thể điều động
ba đầu đạn hạt nhân trong lúc bất ngờ như vậy.
“Đã không còn Thạch Trung Ngọc rồi, thì Trung Quốc còn có thể có
thực lực gì nữa! Ha ha, đến lúc đó rồi chúng ta sẽ đến Liên Hợp
Quốc nhắc nhở khiển trách thậm chí là một loạt hành động khác với
Trung Quốc nữa!” Vô số kẻ cứ coi đó như là một giấc mộng đẹp.
Loại vọng tưởng này của bọn họ, chẳng phải là biểu hiện của sợ
hãi đối với Thạch Trung Ngọc thì còn có thể là gì nữa.
Ba đầu đạn hạt nhân phóng như bay trên không trung. Mà Cơ Nhạc ở
phía dưới còn không biết tất cả những chuyện đang xảy ra, hưng phấn
chờ đợi thời khắc cuối cùng đang tới, cả người đứng ở giữa pháp
trận, trên cổ có một thứ đồ phục sức chiếu lấp lánh. Nếu như đến
gần hơn, tuyệt đối có thể phát hiện, thứ kia chính là một cái đỉnh
bằng đồng xanh xinh xắn .
“Chỉ còn không lâu nữa, toàn bộ thế giới đều là của ta! Tần Thủy
Hoàng! Ngươi chờ chết đi!” Cơ Nhạc hưng phấn kêu to, “Ta biết ngươi
đang chú ý đến ta, ta biết ngươi đang quan sát ta! Thế nhưng, lúc
này, ngươi có thể làm khó dễ được ta nữa sao?! Có đỉnh Cửu Châu hộ
thân, ta chính là vô địch!”
“Hắn là không phải là bị không gian kia năng lượng chấn động đầu
óc có điểm ngất đi.” Thạch Trung Ngọc nhìn phía dưới la to Cơ Nhạc,
rất là buồn bực nói.
“Không phải là hắn bị năng lượng của không gian kia làm cho đầu
óc bị chấn động nên ảo tưởng chứ.” Thạch Trung Ngọc nhìn Cơ Nhạc
đang la to ở phía dưới, buồn bực nói.
“Có lẽ là vậy a!.” Quỷ tiền bối cũng cũng đang kiềm nén. Nhìn
thế nào thì Cơ Nhạc cũng không giống như một Yến Vương, ngược lại
lại giống như một kẻ tiểu nhân cái đắc ý.
Mà phía chân trời, vật thể kéo theo cái đuôi mà đỏ rực lửa cực
nhanh bay tới.