VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
“Đó là vật gì?” Cơ Nhạc đột nhiên có loại cảm giác không rét mà
run, nhìn vật thể đang bay đến với tốc độ cực nhanh trên trời, rất
là kinh ngạc.
“Bệ hạ, đó chính là đạn đạo của nhân loại.” Ám Dạ nhanh chóng
giải thích với Cơ Nhạc .
“Đạn đạo à, rất tốt.” Cơ Nhạc khẽ gật gật đầu, hắn có nghe Ám Dạ
nói qua về vũ khí của loài người, thông thường đạn đạo sẽ không gây
ra tổn thương gì đối với bọn họ, thế nhưng, Cơ Nhạc biến sắc, nhanh
chóng kêu to: “Bảo vệ Tế Đàn!”
Nhất thời vài thủ vệ Ám Dạ hướng về kia đạn đạo vọt tới, chỉ cần
vật kia không rơi vào trên tế đàn, cũng sẽ không có vấn đề gì.
Bọn họ còn tưởng rằng cái này đạn đạo chẳng qua là bình thường
nhất, đầu đạn hạt nhân thứ này bọn họ cũng biết, không đến thời
khắc mấu chốt, quốc gia chắc là sẽ không sử dụng đồ chơi này.
1139
Thế nhưng, bọn họ nào biết đâu rằng, cái này đầu đạn hạt nhân
nhưng là Thạch Trung Ngọc tự mình yêu cầu. Lấy Thạch Trung Ngọc
thực lực bây giờ cùng quốc gia độ tín nhiệm, nơi nào còn sẽ có ý
tưởng khác. Hơn nữa, đối với cái này chút cường giả, quốc gia dường
như ngoại trừ đầu đạn hạt nhân cũng không có những thứ khác vật gì
vậy có thể uy hiếp.
Ba cái thủ vệ Ám Dạ nghênh đón đạn đạo đang bay đến với tốc độ
cao, hàn quang bắn ra từ trong tay.
Thủ vệ Ám Dạ đều là thích khách hàng đầu, thế nên rất am hiểu sử
dụng các loại ám khí. Ba cây phi đao bắn về phía đạn đạo bay tới,
chỉ cần làm cho đạn đạo này nổ trên không trung thì tốt rồi.
Lúc này, đầu đạn hạt nhân chỉ cách Tế Đàn khoảng vài trăm
thước.
Mà trong nháy mắt vài thủ vệ Ám Dạ đã vọt lên, chấn quốc cấp
phép liền hạ lệnh kích nổ đầu đạn hạt nhân kia.
Dù sao những cường giả kia không biết sẽ dùng những thủ đoạn gì,
có thể sẽ cắt đôi đầu đạn hạt nhân mà sẽ không làm nó nổ tung.
Khi ba luồng hàn quang còn cách đầu đạn hạt nhân chỉ có vài mét,
mọi người ở đây nhất thời cảm giác được một loại cảm giác bất an
mãnh liệt.
Ngay sau đó, bầu trời xuất hiện một vầng mặt trời to lớn đang
thiêu đốt.
“Oanh!” một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, kèm theo
tiếng nổ đó là một luồng nhiệt độ cao vô cùng tỏa ra khắp nơi.
Ngay tại lúc đó, bức xạ hạt nhân mà khiến cho người nghe thấy mà
sợ hãi, bí mật bắn về phía những thủ vệ Ám Dạ cùng với mười mấy tên
võ tướng đang ở phía dưới của Cơ Nhạc, những kẻ không biết gì về
thứ đang xảy ra.
Khi đầu đạn hạt nhân phát nổ, ba người Thạch Trung Ngọc trực
tiếp phát động vòng bảo hộ bằng chân khí. Mặc dù bọ họ cực kỳ tự
tin với thực lực của chính mình, thế nhưng đối với cái loại bức xạ
hạt nhân này, chỉ có trời mới biết là nó có sản sinh biến hóa gì
khác không, cẩn thận vẫn hơn.
Bom nguyên tử nổ trong bán kính chừng 3 km, ở bên trong này tất
cả toàn bộ đều phải bị một số Thiên Độ nhiệt độ quay cùng bức xạ
hạt nhân vô tình thắt cổ.
Trong vòng bán kính 3km của vụ nổ bom nguyên tử, tất cả hết thảy
mọi thứ bên trong vùng bán kính này đều bị nhiệt độ cao cùng với
bức xạ hạt nhân tiêu diệt.
Những thủ vệ Ám Dạ ở gầ nơi này, trong nháy mắt bị nhiệt độ cao
bên trong biến thành tro tàn, hài cốt cũng chẳng còn. Khi Cơ Nhạc
nhìn thấy một đám võ tướng bị nổ tung theo bản năng xuất ra chân
khí hộ thể, nhưng nhiệt độ cao mãnh liệt cùng bức xạ hạt nhân có
mặt ở khắp nơi và sóng xung kích, làm cho sắc mặt bọn họ trắng
bệch.
Mặc dù chỉ có khoảng cách vài trăm thước, thế nhưng tình huống ở
đây cũng chẳng khác gì nơi bị đầu đạn hạt nhân bắn trúng.
Chỉ với mấy giây, vài võ tướng có thực lực yếu hơn, thì chân khí
đã bị khô kiệt, thân thể trực tiếp lộ ra ngoài không khí. Nhiệt độ
cao vẫn còn chưa tan đi nhất thời biến những kẻ mới vừa rồi trong
cõi lòng còn tràn đầy hùng tâm thành cát bụi.
“Hỗn đản!” Cơ Nhạc phẫn nộ nhìn mọi thứ ở chung quanh và phía
bên trong tế đàn, dưới luồng nhiệt độ cao cùng với sự bao phủ của
sóng xung kích đã bị nổ tan tành. Dưới làn sóng xung kích, bốn vũ
khí chủ thần đã không còn tung tích, tế đàn thần bí vốn nguyên vẹn
đã thất linh bát lạc.
“Tần Thủy Hoàng!” Cơ Nhạc tràn ngập oán hận nhìn Thạch Trung
Ngọc trên bầu trời, đã không còn vũ khí của chủ thần, đã không còn
tế đàn, giấc mộng phục quốc của hắn đã không còn tồn tại. Mấy trăm
ngàn sĩ binh Đại Yến cũng chỉ có thể dừng lại ở bên trong trò chơi,
chờ đợi năm tháng trôi qua.
Vụ nổ hạt nhân qua đi, một mảnh tan thương, đại địa nứt nẻ. Một
đám mây hình nấm khổng lồ không ngừng phình to chậm rãi bay lên bầu
trời.
“Bệ hạ, ngươi vẫn ổn chứ!” Vài võ tướng cùng vài thủ vệ Ám Dạ
còn sống sót nhanh chóng chạy tới, vội vàng hỏi.
“Haiii, chút chuyện nhỏ còn không giết chết được ta đâu!” Cơ
Nhạc mới vừa rồi chẳng qua là do quá vội vàng, sức mạnh không kịp
khởi động hoàn toàn, nê đã có một chút nội thương, nhưng đã nhanh
chóng khôi phục như lúc ban đầu. Cơ Nhạc hét lên về phía bầu trời,
“Tần Thủy Hoàng, ngươi đi ra đây cho ta!”
“Ha ha ha ha, đây không phải là Yến Vương của Đại Yến sao? Mới
vừa rồi còn uy phong lẫm liệt, bây giờ sao lại giống như chó nhà có
tang vậy!” Thạch Trung Ngọc cười lớn, đã hạ độ cao của mình xuống.
Nhưng sẽ không dừng hẵng trên mặt đất, còn hai đầu đạn hạt nhân
đang trên đường tớđây .
“Bệ hạ!” Lúc này lại có vài thủ vệ Ám Dạ chạy tới, trong tay cầm
lấy vũ khí chủ thần vừa mới bị thổi bay.
Nhìn thấy vũ khí chủ thần vừa mới bị mất đã tìm lại được, Cơ
Nhạc nhất thời cười to, “Tần Thủy Hoàng, không ngờ thật đấy a!! Vũ
khí chủ thần vẫn còn ở trong tay ta!”
“Ừm, sau đó thì sao? Ngươi muốn làm cái gì hả?” Thạch Trung Ngọc
buồn cười nhìn Cơ Nhạc đang đắc ý kia, thật không biết hắn làm sao
mà lại có trở thành Yến Vương của nước Đại Yến.
“Hắc hắc hắc,” Cơ Nhạc lạnh nhạt nở nụ cười, “Ngươi có thể không
biết a!, thực ra không phải dùng trận pháp là ta có thể hoàn toàn
kích hoạt được năng lượng của bốn vũ khí chủ thần này. Chẳng qua là
cái giả phải trả này lớn hơn một chút thôi!”
Nghe được Cơ Nhạc nói, trong lòng Thạch Trung Ngọc cảm thấy nặng
nề, hắn cho rằng Cơ Nhạc đã chẳng còn cách nào nữa, không nghĩ tới
còn có kế hoạch khác ở phía sau. Nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ
ra ngoài “Cái gì mà trả giả? Nói nghe một chút coi!”
Cơ Nhạc chợt dùng một tay kéo cái đỉnh nhỏ trên cổ xuống, cười
to nói, “Chỉ là đỉnh Cửu Châu này vĩnh viễn mất đi tác dụng của nó
mà thôi, biến thành một đống sắt vụn mà thôi!”
“Ngươi dám!” Quỷ tiền bối nổi giận gầm lên một tiếng, hắn không
nghĩ tới Cơ Nhạc đã vậy còn mất trí muốn bị phá huỷ đỉnh Cửu Châu.
Đỉnh Cửu Châu này chứa đựng số mệnh của nhân loại, nếu như không có
đỉnh Cửu Châu Đỉnh trấn áp số mệnh, vậy thì chưa đến một năm nữa,
cả nhân loại đều sẽ rơi vào nguy nan, nào là đại hồng thủy, địa
chấn, núi lửa phun trào tuyệt đối sẽ xảy ra mỗi ngày, cho tới khi
cả nhân loại đều tuyệt chủng hết.
“Ha ha ha ha, có cái gì mà ta không dám! Tần Thủy Hoàng, nếu
muốn trách! Ha ha ha ha, tất cả những tội nghiệt này đề sẽ ghi tạc
trên người của ngươi!” Cơ Nhạc điên cuồng cười to nói.
“Hanh, Cơ Nhạc, đừng tưởng rằng trẫm chỉ biết trơ mắt nhìn ngươi
phá huỷ đỉnh Cửu Châu sao!” Thạch Trung Ngọc giận tái mặt, lạnh
lùng nhìn Cơ Nhạc phía dưới.
“Vậy thì ngươi cứ đến đây đi, ha ha ha, Tần Thủy Hoàng, đừng cho
là ta không biết, kỳ thực ngươi cả ngày mặt mày nghiêm trang chẳng
qua là đang che giấu nội tâm yêu đuối của ngươi mà thôi! Ha ha ha,
năm đó Cửu Long Ngọc Tâm của ngươi đã bị Kinh Kha đâm vào hơn một
nửa, ngươi có thể còn sống đã là một kỳ tích!” Cơ Nhạc hưng phấn
kêu lên.
Thạch Trung Ngọc cũngnhẹ nhàng cười cười, “Cơ Nhạc, chỉ bởi vì
trẫm là Tần Thủy Hoàng chân chính?”
Nghe lời này, Cơ Nhạc nhất thời sửng sốt, nổi lên nghi ngờ rồi
cẩn thận quan sát Thạch Trung Ngọc, dáng vẻ này không có gì khác
biệt trong trí nhớ, chỉ là thiếu đi áo bào và mũ miện mà thôi.
Lúc này, một nơi xa xôi trên bầu trời đầu đạn hạt nhân thứ hai
đã lao đến. Nhìn thấy vệt đuôi kéo dài của đầu đạn này, trong lòng
Cơ Nhạc nhất thời cả kinh. Uy lực của vụ nổ hạt nhân vừa rồi đã in
đậm trong đầu hắn.