VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
“Địa Mạch phong ấn!” Khi Chiến Thần Chi Nhận vừa va chạm vào lá
chắn được đỉnh Dương Châu ngưng tụ thành, Thạch Trung Ngọc đột
nhiên chợt quát một tiếng. Chiến Thần Chi Nhận bộc phát ra một
luồng khí tức đặc quánh, hơi thở này chỉ thoáng qua. Thế nhưng,
dưới mũi đao của Chiến Thần Chi Nhận, đỉnh Dương Châu giống như
giấy bị cắt nhỏ vậy, dễ dàng bị đâm thành một lỗ hổng.
Dưới ánh mắt kinh hãi của Cơ Nhạc, Chiến Thần Chi Nhận hung hăng
đâm vào trên đỉnh Dương Châu.
“Ầm ầm!” Một tiếng vang thanh thúy, đỉnh Dương Châu đại diện cho
vùng đất Dương Châu, chỉ với một vết chém của Chiến Thần Chi Nhận,
nhất thời xuất hiện một vết rách thật to, toàn bộ đỉnh trực tiếp bị
bay ra ngoài.
Đã không có đỉnh Dương Châu kích hoạt, bốn vũ khí chủ thần đang
trôi nổi bồng bềnh giữa không trung lập tức vô lực rơi xuống dưới
đất.
“Ngươi...” Cơ Nhạc giận kêu một tiếng, giương nanh múa vuốt đánh
về hướng Thạch Trung Ngọc.
“Hừ!” Thạch Trung Ngọc hừ lạnh một tiếng, dùng một tay kéo cơ
thể của Cơ Nhạc, sau đó hung hăng đá một cước vào trên lưng của
hắn, trực tiếp đá bay Cơ Nhạc lên không trung.
Thân thể Cơ Nhạc được nuôi dưỡng bằng nghìn năm long khí, đã vô
cùng rắn chắc. Một cước của Thạch Trung Ngọc tràn ngập lực đạo cũng
không tạo thành tổn thương gì lớn cho hắn , thế nhưng cái sức m
mạnh kia, làm cho Cơ Nhạc căn bản là không có cách khống chế được
phương hướng ở trên không trung, đồng thời lại giống như có một
loại sức mạnh quái dị lực lượnglàm hắn bay chậm lại, chân khí không
thể phóng thích ra, chỉ có thể bị luồng sức mạnh kia đẩy đi trong
không trung.
“Xem ra, một cước này đá rất chính xác.” Thạch Trung Ngọc nhìn
Cơ Nhạc bị đá lên không trung, khẽ cười một tiếng.
“Làm sao vậy?” Quỷ tiền bối có chút không hiểu hỏi. Thế nhưng,
nhanh chóng đã hiểu rõ, chỉ thấy từ phương hướng mà Cơ Nhạc bị đá
đi, từ từ xuất hiện một điểm đen.
Đó là đầu đạn hạt nhân thứ ba đang bay tới.
Cơ Nhạc cũng nhìn thấy đầu đạn hạt nhân kia đang bay tới, trong
lòng nhất thời chỉ còn lại sự hoảng sợ.
“Không, đừng!” Nhìn thấy đầu đạn hạt nhân cách hắn càng ngày
càng gần, Cơ Nhạc hoảng sợ kêu to, thế nhưng đầu đạn hạt nhân kia
càng ngày càng gần, hắn căn bản không có cách nào khống chế phương
hướng, chỉ có thể trơ mắt nhìn đầu đạn hạt nhân kia bay về phía
mình.
“Oanh!” Một mảnh pháo hoa rực rỡ nổ tung ở giữa bầu trời.
“Ôi, đúng là huy hoàng mà!” Thạch Trung Ngọc nhìn quả cầu lửa
giữa bầu trời, cười đễu nói.
“Ha ha, lúc này Cơ Nhạc có thể xong đời rồi cũng nên.” Quỷ tiền
bối cười to nói, tình thế vừa đảo ngược, làm cho hắn thở phào nhẹ
nhõm. Khi hắn nhìn thấy Thạch Trung Ngọc không có cách gì để đối
phó với lá chắn từ đỉnh Dương Châu, tim như thắt lại. Dù sao thì
trong ba người bọn họ, vũ lực mạnh nhất chính là Thạch Trung Ngọc,
nếu như đến ngay cả Thạch Trung Ngọc cũng không thể phá vỡ tấm lá
chắn kia, thì chuyện kia tuyệt đối là không xong rồi.
Thế nhưng, quỷ tiền bối vừa dứt lời, trên mặt Thạch Trung Ngọc
lại xuất hiện thần sắc cổ quái.
Chỉ thấy cái kia trên bầu trời, một cái bóng đen nhanh chóng bay
trở về.
“Cái này, hình như là Cơ Nhạc!” Quỷ tiền bối kinh hô một tiếng,
“Bị oanh tạc như vậy mà còn có thể còn sống sao?!”
“Ta thấy thì cũng sắp rồi,” Thạch Trung Ngọc khẽ cười một
tiếng,thân ảnh của Cơ Nhạc lung la lung lay, nhìn thì sẽ biết là bị
thương nặng.
“Bịch bịch” Cơ Nhạc trực tiếp ngã vào ba người trên mặt đất ở
trước mặt,toàn thân cháy đen, thân thể co quắp, tình trạng này thì
cách cái chết cũng không xa lắm.
“ấy, đây không phải là Yến Vương của chúng ta sao?” Thạch Trung
Ngọc cười hắc hắc, ngồi xổm xuống trước mặt Cơ Nhạc, “Sao lại biến
thành như vậy chứ, là kẻ nào làm!”
“Tần Thủy Hoàng!” hơi thở của Cơ Nhạc mong manh, trong mắt tràn
đầy vẻ hoảng sợ.
“Ừm hừ? Có chuyện gì?” Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng búng búng bùn
đất cái trên quần, cười hỏi.
“Không đúng, ngươi, ngươi không phải Tần Thủy Hoàng,,” Cơ Nhạc
đột nhiên khẽ gọi.
“Ha ha ha, ta quả thực không phải Tần Thủy Hoàng,” Thạch Trung
Ngọc cười đểu, “Ta gọi Thạch Trung Ngọc, chỉ là Tần Thủy Hoàng là
kiếp trước của ta !”
“Kiếp trước, kiếp này? Ha ha ha ha...” Cơ Nhạc bi thương cười ha
hả, “Không ngờ tới, không ngờ tới Tần Thủy Hoàng cũng chết! Ha ha
ha...”
“Ngươi cũng chẳng còn sống bao lâu nữa đâu!” Thạch Trung Ngọc hừ
lạnh một tiếng. Nắm Chiến Thần Chi Nhận trong tay, muốn chém đầu
của Cơ Nhạc.
“Không, đừng!” nhìn thấy hàn quang trong mắt Thạch Trung Ngọc,
Cơ Nhạc vội vàng kêu lên.
“Ngươi còn có di ngôn gì?!” Nắm thanh đao trong tay, Thạch Trung
Ngọc từ tốn khinh miệt hỏi.
Cơ Nhạc nhìn sơ qua chính là một kẻ sợ chết, nhớ năm đó mình còn
coi hắn là đối thủ lớn nhất cả đời.
“Ta, ta còn có một bí mật động trời,” trên mặt Cơ Nhạc lộ ra vẻ
tươi cười, “Nếu như ngươi bỏ qua cho ta, ta...”
“Vèo!” Một dòng máu tươi chảy ra từ trên cổ Cơ Nhạc. Cơ Nhạc
không cam lòng nhìn Thạch Trung Ngọc, cũng rốt cuộc không nói ra
được lời gì.
“Ta không có hứng thú gì đối với bí mật của ngươi.” Thạch Trung
Ngọc cười lạnh một tiếng, hắn cũng đoán được Cơ Nhạc muốn nói cái
gì, nhưng là lười quan tâm.
“Một đời Yến Vương như vậy là hết rồi sao,” quỷ tiền bối than
nhẹ một tiếng, nhìn một số ít võ tướng bị bức xạ hạt nhân làm cho
thở ra thì nhiều, mà hít vào thì ít. Tùy tiện chém mấy đao kết thúc
sinh mạng của những võ tướng này.
“Ha hả, bây giờ đã không sao rồi! Để cho người của quốc gia đến
xử lý chuyện này đi!.” Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, “Ta
phải trở về với vợ của ta đây!”
“Ngươi a,” hai người nhất thời cười lớn một tiếng, “Không ngờ
rằng tiểu tử nhà ngươi vậy mà cũng rất phong lưu.”
“Ha ha ha, có thời gian ta sẽ đến tìm hai vị tiền bối uống trà.”
Thạch Trung Ngọc cười lớn một tiếng, thân thể phóng lên cao, bay về
hướng biệt thự.
“Tiểu tử này,” hai người cũng cười cười,quan sát tình huống
chung quanh, bọn họ còn chưa đi được.
Động tĩnh của nơi này chỉ sợ sẽ thu hút sự chú ý của Tiên Ma,
rất nhanh sẽ có người chạy tới. Hai người bọn họ ở lại để giải
quyết hậu quả.
Đêm khuya, Thạch Trung Ngọc ngồi ở trong biệt thự, ôm các nàng
xem tin tức.
“Ta nói, Ngọc ca ngày hôm nay tại sao không nhìn Ultraman nữa
vậy?” Cơ Như Nguyệt kỳ quái hỏi.
“Hì hì, đại thúc có mới nới cũ, quăng Ultraman đi rồi.” Dương Tử
rúc vào trong lòng Thạch Trung Ngọc, cười đểu.
“Các ngươi muốn đi đâu, chẳng qua là muốn cho mọi người xem xem
tin tức mới mà thôi, thật là!” Thạch Trung Ngọc giả vờ thương tâm
lắc đầu.
“14 giờ chiều hôm nay 14 điểm,nước ta đã thực hiện một trận thí
nghiệm vũ khí bí mật ở Nội Mông Cổ, nhưng không ngờ lại để lộ bí
mật quốc gia cho gián điệp các nước, người phát ngôn báo chí lên án
khiển trách 16 ước như Mỹ, Đức vv .”
“Ồ? Lẽ nào chấn quốc cấp phép lại ngứa tay sau chiến tranh, lại
muốn tiếp tục khai chiến?” Thạch Trung Ngọc sờ lên cằm, bài báo này
nằm ngoài dự kiến của hắn, dù sao chuyện này mọi người đều biết rõ
trong lòng, nhưng là bây giờ quốc gia lại đem bày ra ở ngoài
sáng.
“Hay là chấn quốc cấp phép lại muốn gây thế chiến.” Thạch Trung
Ngọc lại có chút hoài nghi nghĩ.
“reng reng reng ” đúng lúc này, tiếng điện thoại vang lên.
Hướng Lâm ở gần đó, nhanh chóng nhận điện thoại, nghe xong một
hồi, nhất thời gọi to Thạch Trung Ngọc, “Thạch đầu ca, có một người
gọi là chấn quốc cấp phép bảo ngươi nghe điện thoại.”
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, không khỏi cười khổ một tiếng, “Được
rồi, người này xem ra đã coi ta là cu li rồi, ban ngày xin phóng
hạt nhân dễ dàng như vậy, thì ra là có chuyện cần làm đây!”
Được rồi, cái ơn nghĩa này. Thạch Trung Ngọc than nhẹ một tiếng,
đi đến bên điện thoại.