VÕNG DU SỐNG CÙNG MỸ NỮ
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ
Chấn quốc cấp phép quả nhiên là muốn Thạch Trung Ngọc hỗ trợ. Về
mặt này Trung Quốc đã không nhịn được nữa rồi.
Mấy thập niên bị khuất nhục, mấy năm nay tuy là thực lực quốc
gia có tăng lên, thế nhưng trong mắt của rất nhiều quốc gia, Trung
Quốc vẫn là một nước Đông Á yếu ớt, mềm yếu, dễ bắt nạt. Lúc này
đây, Trung Quốc liền muốn mượn cơ hội này, khởi xướng việc cảnh cáo
những quốc gia này, nếu như có thể nói là lần thế chiến thứ ba sẽ
nổ ra chính là vì nguyên nhân này.
“Vốn dĩ đang muốn thảnh thơi mấy ngày~,” Thạch Trung Ngọc duỗi
người.
“Hắc hắc, có sức mạnh thì cần phải gánh vác trách nhiệm tương
ứng,” Dương Tử nháy mắt một cái, cười hắc hắc nói.
“Nói cũng phải, bất quá câu này sao mà quen tai vậy.” Thạch
Trung Ngọc cau mày hỏi.
“Hì hì, không phải là cha của nhân vật chính trong Spider Man
nói sao?” Cơ Như Nguyệt che miệng cười nói.
Hèn gì, Thạch Trung Ngọc thầm nghĩ trong lòng. Lắc lắc đầu, vẫy
vẫy tay áo với các nàng, “Ta đi trước ah.”
“Ừm, cẩn thận một chút nha.” Các nàng vội vàng nói, chuyện lần
này rất là nguy hiểm. Đã định trước là Thạch Trung Ngọc sẽ phải
dùng sức lực của cá nhân để khiêu chiến với mười mấy quốc gia.
“Hắc, yên tâm đi,” Thạch Trung Ngọc bật cười lớn.
Đúng lúc này, đột nhiên bên người Thạch Trung Ngọc truyền đến
một trận rung động của không gian. Thạch Trung Ngọc bỗng nhiên căng
thẳng, đang muốn đánh xuống một quyền.
Thế nhưng, sau khi vết nứt không gian xuất hiện, một khuôn mặt
nhỏ nhắn tái nhợt xuất hiện trước mặt Thạch Trung Ngọc. Thạch Trung
Ngọc nhất thời che dấu nội tâm, vội vàng dùng một tay ôm lấy thân
thể kia.
“Esmi, ngươi làm sao vậy?”
Người mà đột nhiên xuất hiện bên cạnh người của Thạch Trung Ngọc
chính là chủ thần hệ thống trong thế giới trò chơi, Esmi.
“Thạch đầu ca,” Esmi sắc mặt tái nhợt, không có một tia huyết
sắc, rất suy yếu. Nhìn thấy Thạch Trung Ngọc, trong mắt xuất hiện
sự kích động, thế nhưng rất mau ánh mắt đã từ từ mất đi tiêu
cự.
Nhìn thấy Esmi như vậy, Thạch Trung Ngọc đoán rằng nhất định là
đã bị trọng thương, không chút nghĩ ngợi, trực tiếp ôm Esmi vọt về
phòng của mình. Các nàng cũng bận rộn lo lắng theo sau, mặc dù hết
sức kinh ngạc đối với sự xuất hiện của Esmi, nhưng là lại không có
để ý nhiều lắm.
Ở trong phòng tìm được bình ngọc chứa thuốc trường sinh bất lão,
Thạch Trung Ngọc trực tiếp đổ ra một viên, sau đó dùng ngón tay
nghiền nát. Đem bột phấn nhẹ nhàng đổ vào trong miệng Esmi.
Công dụng của thuốc trường sinh bất lão đủ để cho một Tiên Thiên
Cường Giả sống thêm mấy nghìn năm, tuy tác dụng chủ yếu của thuốc
trường sinh bất lão là để trường sinh, thế nhưng muốn được trường
sinh, trước tiên cần phải có được một thân thể khỏe mạnh, cho nên
thuốc trường sinh bất lão cũng có hiệu quả trị liệu rất lớn. Mặc dù
không phải có thể làm mọc lại xương thịt, làm người chết sống lại.
Thế nhưng, trị liệu chút thương thế này của Esmi thì vẫn còn có thể
được.
Bất quá, Thạch Trung Ngọc lo lắng công hiệu của thuốc quá mạnh
cho nên mới nghiền thành bột.
Esmi sau khi uống thuốc bột, tinh thần rõ ràng tốt lên rất
nhiều.
“Thạch đầu ca, nhanh chóng đến thế giới trò chơi đi!, xảy ra
chuyện lớn rồi!” Esmi đã tỉnh táo, nhất thời cực kỳ lo lắng mà nói
với Thạch Trung Ngọc.
“Nói từ từ thôi, đừng nóng vội.” Thạch Trung Ngọc nhanh chóng
ngăn nàng lại, sau đó nói với Cơ Như Nguyệt, “Như Nguyệt, đi rót
cốc nước đến đây đi”
Cơ Như Nguyệt khẽ gật gật đầu, xoay người đi rót nước đi.
Uống nước xong, Esmi thở hổn hển, rồi mới nói với Thạch Trung
Ngọc, “Thạch đầu ca, trong trò chơi xảy ra chuyện lớn.”
“Chuyện gì?” Thạch Trung Ngọc hỏi.
“Thần sáng thế đột nhiên xuất hiện, tước đoạt vị trí chủ thần hệ
thống của ta, sau đó chuẩn bị đem thế giới trò chơi xác nhập lại
với thế giới này.” Esmi vội vàng nói, “Thạch đầu ca, bây giờ chỉ có
ngươi mới có thể ngăn cản hắn, nếu không..., chờ đến khi hai cái
thế giới hợp lại với nhau, chẳng những là trong hiện thực, trong
trò chơi cũng sẽ có rất nhiều người sẽ phải chết bởi vì không thể
chịu đựng được chấn động không gian.”
“Ừm, ta hiểu rồi.” Thạch Trung Ngọc trầm mặt, không ngời tới lúc
này thần sáng thế lại xuất hiện. Xem ra là trước đây hắn muốn mượn
tay Yến Vương để đạt được mục đích làm cho hai thế giới chồng chất
lên nhau. Nhưng là bây giờ Yến Vương đã chết, hắn chỉ có thể tự
mình ra tay thôi. Nhưng mà nếu như hợp nhất hai thế giới lại thì có
lợi gì cho thần sáng thế chứ?
Hơn nữa, thần sáng thế của thế giới này ở đâu? Hắn lại chạy tới
nơi nào rồi.
Thế giới trên trái đất là nơi kỳ quái nhất, có thể nói là một
thế giới độc lập lại có thể nói là xuất phát từ một thế giới lớn.
Nó khác với những thế giới còn lại.
Quên đi, đừng suy nghĩ nữa. Thạch Trung Ngọc nói các nàng chăm
sóc tốt cho Esmi, rồi đi gọi điện thoại cho chấn quốc cấp phép, nói
rõ sự tình.
Nghe được tình hình bây giờ, chấn quốc cấp phép nhất thời cũng
giận tái mặt. Để cho Thạch Trung Ngọc trước tiên giải quyết cho
xong chuyện của thần sáng thế, sau đó mới quan tâm đến chuyện của
quốc gia a!. Dù sao hiện tại chiến tranh còn chưa bắt đầu, Thạch
Trung Ngọc có mặt ở đây hay không cũng không có quan trọng. Nếu như
Thạch Trung Ngọc chết đi, vậy có nghĩa là hai thế giới này đã đồng
nhất rồi, chắc chắn cũng sẽ không phát động được chiến tranh.
Cúp điện thoại, Thạch Trung Ngọc trực tiếp xe mở không gian,
mang theo Chiến Thần Chi Nhận và bốn vũ khí chủ thần, đi vào bên
trong trò chơi.
Thạch Trung Ngọc mới vừa đến, trong nháy mắt một luồng ý niệm vô
hình đã xác định được vị trí của hắn.
“thần sáng thế, ta tới rồi đây.” Thạch Trung Ngọc thấp giọng
cười nói.
Phảng phất như nghe được một tiếng hừ lạnh, ngay sau đó, một cái
thân ảnh màu trắng xuất hiện trước mặt Thạch Trung Ngọc.
Trường bào trắng tinh, thân thể quắc thước, chống một cây gậy
mộc mạc. Tóc, lông mi, chòm râu đều là một màu trắng, nếu như không
biết thân phận của hắn nhân, khẳng định sẽ cho rằng đây chẳng qua
chỉ là một ông lão giàu có, hoặc là một quý tộc.
“Thần sáng thế!” Thạch Trung Ngọc lạnh lùng nhìn người trước
mặt, đối với cái này người, không biết vì sao tự nhiên lại xuất
hiện một cảm giác đối nghịch.
“Ha ha ha, Tần Thủy Hoàng!” Lão nhân kia cũng là đắc ý cười ha
hả, trong mắt lóe lên một tia hận thù.
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, nhưng đã nhanh chóng hiểu được, người
này nhất định là vẫn luôn theo dõi mình. “Haii, nói thật, ta không
biết vì sao ngươi lại muốn hợp nhất hai thế giới.”
“Ngươi đương nhiên sẽ không hiểu,” thần sáng thế hừ nhẹ một
tiếng, dùng sức đập mạnh cây gậy ba tong. “Bởi vì ta muốn lấy được
vật! Thế nhưng ta không có khả năng đến trái đất!”
“Ngươi muốn vật gì vậy?” Thạch Trung Ngọc cảm thấy có chút kỳ
quái,trên địa cầu còn có vật mà thần muốn có sao?
“Ngọc Tỷ Truyền Quốc!” thần sáng thế hừ nhẹ nói.
Thạch Trung Ngọc nhất thời ngẩn người, cẩn thận quan sát thần
sáng thế, lại cảm giác dường như có chút giống với một người trong
kí ức, nhưng là lại không nhớ được đó là người nào.
“Có cảm thấy trông ta rất quen không!” thần sáng thế cười lạnh
nói.
“Xem ra, quả nhiên là người quen!” Thạch Trung Ngọc cũng cười
lạnh một tiếng, nghe thấy lời nói của thần sáng thế, hắn đã hiểu
rõ. Lần nữa nhớ lại biểu hiện, động tác mới vừa rồi của thần sáng
thế, nhất thời một bóng người xuất hiện ở trong đầu, “Lã Bất
Vi!”
“Không sai, không ngờ là ngươi còn nhớ rõ ta!” thần sáng thế
cũng chính là Lã Bất Vi cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Thạch
Trung Ngọc tràn đầy sát khí . “Doanh Chính, cháu ngoan của ta,
ngươi đúng là hại ta đủ khổ sở!”