Bạo Hạo kinh ngạc, sắc mặt của Thạch Trung Ngọc cũng khó coi,
trang bị trên người Bạo Hạo vốn không tệ, nếu như cứng rắn chống đỡ
là hoàn toàn có thể ngăn cản, thế nhưng hắn lại muốn bắt những
người chơi công kích xa cản đao.
Lúc này, những người chơi cận chiến bị mê muội cũng tỉnh lại,
vội vã gầm thét công kích Thạch Trung Ngọc.
Bởi vì có kinh nghiệm lần trước, những người chơi này đều khôn
hơn, không áp sát Thạch Trung Ngọc quá gần, Thạch Trung Ngọc còn
muốn ngất xỉu bầy đàn là không có khả năng.
Trong lòng Thạch Trung Ngọc cười khổ, vừa rồi tuy nói mình ra
hết danh tiếng, nhưng lại không có thu được hiệu quả thực chất gì,
Bạo Hạo này kém xa Bạo Quân, tối thiểu Bạo Quân dám cùng mình cứng
đối cứng, còn bị mình giết chết qua rất nhiều lần, nhưng Bạo Hạo là
một Ô Quy thuần túy a!
Cơ Như Phong nhìn thấy Thạch Trung Ngọc bị vây công, cũng vội vã
đi lên hỗ trợ, thế nhưng bọn họ chỉ có bốn người, đối phương lại
hơn hai mươi người, căn bản đánh không lại!
Thạch Trung Ngọc một đao chém vào một Kỵ Sĩ, phía sau lập tức
trúng ba bốn đao, HP giảm mạnh, sợ đến hắn vội vã ăn một bình hồng
dược.
Ba người Cơ Như Phong cũng cười khổ, không ngừng bị chém, Cơ Như
Phong nói:
- Thạch huynh, lần này thực sự là làm phiền ngươi, ta biết lấy
thực lực của ngươi, muốn đi tuyệt đối không thành vấn đề, ngươi đi
mau!
Thạch Trung Ngọc mở trừng hai mắt nói:
- Phong huynh, ngươi đây là ý gì?
Cơ Như Phong cười khổ:
- Chết ba người dù sao cũng hơn chết bốn người, có thể chết ít
một người thì ít một người, điểm dừng chân của Thanh Long Bang
chúng ta cách đây rất xa, sợ rằng người còn chưa tới, chúng ta đã
chết sạch!
Tuy Thạch Trung Ngọc cũng muốn đi, nhưng dù sao cũng phải lưu
lại cho anh vợ tương lai một chút ấn tượng tốt!
Thạch Trung Ngọc hào khí nói:
- Phong huynh yên tâm, người ta gọi đã sắp tới, đến lúc đó thu
thập đám gia hỏa này căn bản không thành vấn đề!
Cơ Như Phong kinh ngạc nói:
- Thực?
Thạch Trung Ngọc gật đầu, Cơ Như Phong như ăn Định Tâm Hoàn,
chuyên tâm đối phó địch nhân.
Lúc này, trong bụi cỏ bỗng nhiên truyền ra tiếng rít lên:
- Thạch ca ta tới, Bạo Quân công hội ngu ngốc, Tỉnh Vương gia
gia của các ngươi tới rồi!
Thạch Trung Ngọc ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Thương Tỉnh Vương
và Đại Hắc Cẩu từ trong bụi cỏ chui ra, lướt về phía người chơi
công kích xa của Bạo Quân công hội.
Trong Bạo Quân công hội có không ít người nghe nói qua danh
tiếng của Thương Tỉnh Vương, vừa nhìn thấy hắn đi ra, trận tuyến
đột nhiên rối loạn, người chơi cận chiến vội vã phân ra ba bốn cái
đi ngăn cản Thương Tỉnh Vương, lại phát hiện Đại Hắc Cẩu cũng không
phải dễ trêu, bị nó cắn kêu cha gọi mẹ.
Trong lòng Thạch Trung Ngọc nhất thời hoan hỉ:
- Tiểu Hắc, dùng sức cắn, quay đầu ta sẽ mua cho ngươi rất nhiều
thịt xương!
Đại Hắc Cẩu nghe Thạch Trung Ngọc hứa hẹn, tự nhiên hưng phấn
không thôi, cắn xé càng ra sức, những người chơi của Bạo Quân công
hội đều kêu thảm thiết, thầm mắng con chó chết này quá phiền
phức.
Đại Hắc Cẩu và Thương Tỉnh Vương vừa xuất hiện, tình huống đã
hơi chuyển biến tốt đẹp, Cơ Như Phong vừa mới thở một ngụm, lúc
này, từ đằng xa lại đột nhiên truyền đến thanh âm huyên náo.
Thạch Trung Ngọc ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng nhất thời kêu
khổ, con mẹ nó, Lý Uy và Lôi Nghiêm lại mang theo người tới.
Lý Uy và Lôi Nghiêm vừa nhìn thấy Thạch Trung Ngọc, đều nghiến
răng nghiến lợi, Thạch Trung Ngọc phân biệt đoạt nữ nhi và nữ bằng
hữu của bọn hắn, đều là người cướp đi nữ nhân của bọn họ, bọn họ
làm sao có thể không hận.
Ba người Lý Uy hợp binh, nhất thời người chơi của Bạo Quân công
hội tăng đến hơn trăm người, hơn nữa đều là cao thủ, đám người
Thạch Trung Ngọc nhất thời áp lực tăng gấp bội, tùy thời có nguy
hiểm chết trận.
Thạch Trung Ngọc không dám giữ lại thực lực nữa, lập tức thả
Tiếu Hàm và Trầm Bích ra, để bọn họ sử dụng ma pháp công kích
xa.
Thời điểm trong lòng Thạch Trung Ngọc kêu khổ, chuẩn bị tìm
đường chạy trốn, Cơ Như Nguyệt và Ta Là Soái Ca… rốt cục chạy
tới.
Cơ Như Nguyệt vừa nhìn thấy tình huống, trong lòng không khỏi
kinh hãi, hô lớn:
- Tất cả dừng tay cho ta!
Chứng kiến đám người Cơ Như Nguyệt và Ta Là Soái Ca, đám người
Bạo Hạo cũng kinh hãi, vội vã lệnh thủ hạ lui trở về.
Đám người Thạch Trung Ngọc và Cơ Như Phong thở phào nhẹ nhõm,
vội vã lui vào đoàn người Ta Là Soái Ca.
Thạch Trung Ngọc quét qua đám người Ta Là Soái Ca, phát hiện có
chừng bảy tám chục người, mặc dù không nhiều người như Bạo Quân
công hội, thế nhưng Ta Là Soái Ca và Kiếm Trùng Thiên đều là cao
thủ đỉnh phong, trong lòng Thạch Trung Ngọc yên tâm hơn rất
nhiều.
Thạch Trung Ngọc vội vàng nhìn Ta Là Soái Ca và Kiếm Trùng Thiên
nói:
- Đa tạ hai vị!
Ta Là Soái Ca lắc đầu nói:
- Không cần cảm tạ, ngươi coi như là bang chủ tương lai của
chúng ta, chúng ta giúp ngươi là phải!
Kiếm Trùng Thiên thì lạnh lùng nói:
- Ta nghe nói có người muốn xưng bá Thần Lâm, làm xằng làm bậy,
cho nên sẽ không khoanh tay đứng nhìn!
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc nói:
- Kiếm huynh, tính tình của ngươi?
Kiếm Trùng Thiên cười ha ha nói:
- Tánh khí của ta làm sao sẽ trở nên cường ngạnh như vậy, đúng
không? Hừ hừ, lúc đầu ta đã có quyết tâm xóa nick luyện lại, tự
nhiên là có thể cải biến mềm yếu, hiện tại tên của ta là Kiếm Trùng
Thiên, nhất kiếm trùng thiên, há sẽ là người mềm yếu!
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc nhìn Kiếm Trùng Thiên, thầm nghĩ chỉ
nhìn tính khí người này, thì nhất định là đại cao thủ có thể chống
lại mình.
Lúc này, Cơ Như Nguyệt đột nhiên tiến lên, nhìn Thạch Trung
Ngọc, hơi áy náy nói:
- Xin lỗi, em không có chiếu cố tốt Dương a di và Tiểu Lam, cho
nên...
Thạch Trung Ngọc lắc đầu nói:
- Đây không phải lỗi của em, mà là đám khốn kiếp Bạo Quân công
hội!
Lúc này đám người Lôi Nghiêm đã sớm nhìn không nổi, các ngươi
khanh khanh ta ta, lẽ nào coi chúng ta là không khí sao?
Lôi Nghiêm càng tức giận, Thạch Trung Ngọc dĩ nhiên ở ngay trước
mặt liếc mắt đưa tình với vị hôn thê của hắn, Lôi Nghiêm Trực nổi
giận mắng:
- Các ngươi nói đủ chưa, nói đủ rồi thì mau mau nhận lấy cái
chết!
Thạch Trung Ngọc nhất thời lửa giận cuồn cuộn, xoay đầu lại giận
dữ nhìn Lôi Nghiêm, hét lên:
- Ngươi cái ngu ngốc này, còn dám kiêu ngạo với lão tử, lần này
còn không biết chết là ai đâu!
Lôi Nghiêm đảo qua đám người Thạch Trung Ngọc, cười nói:
- Người của các ngươi còn không bằng chúng ta, còn dám kiêu
ngạo, thực không biết sống chết!
Thạch Trung Ngọc nhất thời nổi giận, vung Chiến Thần Chi Nhận
trong tay, cả giận nói:
- Tốt, chúng ta liền tới so đấu một chút!
Lúc này Ta Là Soái Ca nhìn không nổi nữa, tuy bọn họ là đến giúp
Thạch Trung Ngọc, thế nhưng sẽ không vô duyên vô cớ vì Thạch Trung
Ngọc tử thương, Ta Là Soái Ca nhíu mày, chậm rãi nói:
- Ta tên Ta Là Soái Ca, không biết các hạ là ai?