Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 802: CHƯƠNG 802. GIAO CHIẾN

Lôi Nghiêm liếc nhìn Ta Là Soái Ca, khóe miệng khinh thường,

cười ha ha nói:

- Ngươi dám che chở tên này, thực sự là lâu không bị ăn đòn, ta

xem ngươi không chỉ không soái, hơn nữa còn có chút ngu ngốc

nha!

Lôi Nghiêm vừa nói xong, đám người chơi Bạo Quân công hội liền

cười ha ha, coi Ta Là Soái Ca như tên hề.

Ta Là Soái Ca nổi trận lôi đình, nhưng cố gắng ép xuống, trong

lòng khó chịu nói:

- Các hạ, lời này có chút quá đáng nha!!

Lôi Nghiêm hừ lạnh, cười ha ha nói:

- Quá cái rắm, chỉ bằng đám hèn mọn các ngươi, còn dám gọi nhịp

với ta, thật con mẹ nó muốn chết!

Ta Là Soái Ca và Kiếm Trùng Thiên liếc nhau, xem ra Thạch Trung

Ngọc nói quả nhiên không sai, đối phương căn bản không có để Thần

Lâm vào mắt.

Kiếm Trùng Thiên cường ngạnh nói:

- Ta nghe người ta nói, ba người các hạ hao hết tâm tư muốn xưng

bá Thần Lâm, không biết có phải thực không?

Lôi Nghiêm và Bạo Hạo nhất thời cười ha hả, Lôi Nghiêm ôm bụng

nói:

- Tiểu Hạo, ngươi nghe hắn nói ba người chúng ta muốn hao hết

tâm tư xưng bá du hí không, ngươi nói cái chuyện cười này buồn cười

không?

Bạo Hạo từ lâu nhịn không được cười nói:

- Đám ngu ngốc này, bất quá là một trò chơi, ca muốn xưng bá thì

xưng bá, còn cần nói với các ngươi, còn cần hao hết tâm tư, hao cái

rắm!

Lý Uy thì tương đối lãnh tĩnh, coi thường nói:

- Từ hôm nay trở đi, Bạo Quân công hội chúng ta chính là lão đại

trong Thần Lâm, ta là Bạo Uy, hai vị này theo thứ tự là Bạo Hạo và

Bạo Nghiêm, chúng ta chính là ba hội trưởng của Bạo Quân công hội,

các ngươi cũng phải nghe mệnh lệnh của chúng ta hành sự, hiểu

chưa?

Sắc mặt của Ta Là Soái Ca và Kiếm Trùng Thiên đã sớm trầm xuống,

xem ra đối phương là căn bản không để bọn họ vào mắt, cực kỳ tự cao

tự đại!

Kiếm Trùng Thiên tức giận không thôi, muốn xông lên làm một

trận, trong lòng Ta Là Soái Ca cũng phẫn nộ, nhưng lại cố bình

tĩnh, xoay người nhìn Thạch Trung Ngọc và Kiếm Trùng Thiên nói:

- Ta xem ra, bọn họ bỏ rất nhiều tiền chiêu một nhóm cao thủ,

trong đó có một ít người ta quen biết, thật không nghĩ tới bọn họ

vậy mà lại vì tiền đi làm nanh vuốt cho Bạo Quân công hội!

Thạch Trung Ngọc gật đầu, hắn đã sớm dự liệu được Ta Là Soái Ca

và đám người Bạo Hạo giao thiệp sẽ là loại tình huống này, ba người

kia đều là mắt cao hơn đầu, người bình thường căn bản không vào

được pháp nhãn của bọn họ.

Thạch Trung Ngọc nói:

- Sau lưng bọn họ đều có thế lực chống đỡ, chút tiền ấy đối với

bọn họ mà nói, căn bản không tính là gì, đương nhiên, nếu như chúng

ta muốn bọn họ ở trong game thất bại thảm hại, thì chỉ có thể đánh

bọn họ rồi!

Lúc này, bên cạnh có một người nhảy ra, gầm hét lên:

- Đám cặn bã kia luôn coi thường người, chúng ta cùng lắm thì

liều một trận là được!

Thạch Trung Ngọc quay đầu nhìn lại, phát hiện người kia là Liễu

Sinh, trong lòng không thôi kinh ngạc.

Liễu Sinh thấy Thạch Trung Ngọc nhìn hắn, bỉu môi nói:

- Ta không phải tới giúp ngươi, cũng không nhận ngươi là bang

chủ tương lai của chúng ta, chỉ không ưa nhìn những gia hỏa kia mà

thôi!

Thạch Trung Ngọc kinh ngạc nói:

- Không nghĩ tới ngươi còn có chút nghĩa khí nha!

Liễu Sinh khoát tay, khinh thường nói:

- Đây không phải tinh thần trọng nghĩa, chỉ là không ưa nhìn mà

thôi, những cặn bả này cũng đi tìm ta, muốn ta gia nhập, nói một

tháng cho ta ba chục ngàn, lúc đó ta liền nổi giận, lão tử làm sao

rẻ mạt như thế!

Thạch Trung Ngọc che miệng muốn cười, Ta Là Soái Ca và Kiếm

Trùng Thiên lại nhìn nhau, đều hiểu ý tứ trong mắt đối phương.

Ta Là Soái Ca và Kiếm Trùng Thiên đồng thời nói:

- Thạch ca, ngươi hạ lệnh đi, để chúng ta cùng những cặn bả kia

đánh một trận, đè xuống khí diễm của chúng!

Thạch Trung Ngọc sửng sốt, trong lòng có chút cảm động, nhìn bảy

tám chục người sau lưng, bảy tám chục người đều là vẻ mặt khao khát

nhìn mình.

Trong lòng Thạch Trung Ngọc vui vẻ, đang định mở miệng nói vài

câu thể hiện vai trò lãnh đạo, Lôi Nghiêm đã sớm nhìn không nổi,

nổi giận mắng:

- Một đám phế vật, đến cùng có thần phục hay không, làm sao lề

mề giống như đàn bà vậy!

Thạch Trung Ngọc xoay đầu lại trừng Lôi Nghiêm, gầm hét lên:

- Các huynh đệ, nếu bọn họ nói chúng ta giống như đàn bà, vậy

chúng ta liền giết sạch chúng đi!

Thạch Trung Ngọc rít gào, vọt về phía đám người Lôi Nghiêm,

trong miệng hô:

- *** con mẹ ngươi!

Bảy tám chục người đều bị Thạch Trung Ngọc hô vang khẩu hiệu

khơi dậy nhiệt huyết, cũng gầm hét lên:

- *** con mẹ ngươi!

Vừa gầm thét vừa lao về phía đám người Lôi Nghiêm.

Đám người Lôi Nghiêm choáng váng, tuy bọn họ thường ngày kiêu

ngạo không gì sánh được, thế nhưng đều là lấy nhiều khi ít, bọn họ

rất ít hạ thủ, như hôm nay loại trận chiến này, một khi sơ sẩy,

mình sẽ trở về thành a!

Tuy trong lòng có chút hối hận vừa rồi phách lối, thế nhưng nếu

Thạch Trung Ngọc dẫn người vọt tới, bọn họ không thể không ứng

chiến, Lôi Nghiêm lập tức hô:

- Lưu lại hai mươi người bảo hộ chúng ta, còn lại toàn bộ xông

lên!

Đám người chơi của Bạo Quân công hội đều sửng sốt, dựa vào, lão

đại của đối phương đã tự mình giết tới, các ngươi lại còn lưu người

bảo hộ, đây không phải vô nghĩa sao?

Tuy trong lòng bất mãn mệnh lệnh của Lôi Nghiêm, thế nhưng người

chơi của Bạo Quân công hội đều làm theo.

Trong lòng Thạch Trung Ngọc cười nhạt, tố chất như vậy, còn muốn

đấu với mình, kém xa lắm!

Thạch Trung Ngọc cười lạnh, dẫn đầu vọt vào trận doanh của Bạo

Quân công hội, hắn đương nhiên là trước lệnh Đích Lô lập tức kích

hoạt kỹ năng ngất xỉu bầy đàn, sau đó là kỹ năng Phi Đao, đánh

những người chơi cận chiến bay ra ngoài, thanh lý ra một mảnh đất

trống.

Lúc này Ta Là Soái Ca và Kiếm Trùng Thiên cũng vọt vào, phân

biệt phóng thích kỹ năng, đám người Thạch Trung Ngọc cùng thi triển

kỹ năng, lập tức làm cho trận doanh của Bạo Quân công hội rối

loạn.

Kế tiếp chính là tập thể xung phong, người chơi cận chiến bên

Thạch Trung Ngọc cũng có bốn năm mươi người, mặc dù bên Bạo Quân

công hội người nhiều hơn, nhưng trận doanh đã loạn, lập tức đỡ

không được.

Song phương mới giao thủ một hiệp, bên Thạch Trung Ngọc đã chiếm

thượng phong, bên Bạo Quân công hội chỉ có thể lấy người chơi công

kích xa ngăn cản, người chơi cận chiến thì liên tục bại lui.

Trong lòng Thạch Trung Ngọc nhất thời mừng rỡ, sắc mặt đám người

Lôi Nghiêm thì khóc tang, có chút hối hận vừa rồi điên cuồng, lúc

này Lý Uy đột nhiên nói:

- Các ngươi không cần bảo hộ chúng ta, nhanh sát nhập vào chiến

trường!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!