Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 803: CHƯƠNG 803. GẶP LẠI PHONG ĐAO VƯƠNG HÀO

Lôi Nghiêm có chút không vui nói:

- Nếu như không ai bảo hộ chúng ta, an toàn của chúng ta làm sao

bây giờ?

Lý Uy móc ra đại đao giơ giơ, không cam lòng nói:

- Lẽ nào ngươi không có tay, hay không có binh khí?

Lôi Nghiêm và Bạo Hạo nhìn thấy Lý Uy đã nói như vậy, tuy trong

lòng không muốn, nhưng cũng chỉ có thể móc ra vũ khí, để hai mươi

người kia gia nhập vào chiến trường.

Hai mươi người kia vừa gia nhập chiến trường, Lý Uy cũng bắt đầu

chỉ huy người chơi của Bạo Quân công hội, trong khoảng thời gian

ngắn tình thế nghịch chuyển.

Thạch Trung Ngọc cảm thấy áp lực tăng gấp bội, trong lòng có

chút khổ sáp, hắn theo Lý Uy cũng có một đoạn thời gian, biết người

này có bao nhiêu cân lượng, làm bá chủ hắc đạo Thượng Hải, trình độ

chỉ huy người đánh nhau tuyệt đối là nhất lưu.

Thạch Trung Ngọc lâm vào khổ chiến, cùng người Bạo Quân công hội

giằng co, thỉnh thoảng sẽ có người hóa thành bạch quang thăng

thiên, có người bên Thạch Trung Ngọc, cũng có người bên Bạo Quân

công hội.

Mà ở trong chiến đấu, Thạch Trung Ngọc làm chủ lực, tự nhiên rất

được quan tâm, gặp phải đãi ngộ đặc biệt.

Thạch Trung Ngọc nổi giận gầm lên một tiếng, thầm nghĩ không thể

kéo dài như thế, phải mau chóng giải quyết những gia hỏa kia, trong

lòng Thạch Trung Ngọc hơi động, khởi động Ẩn Thân Thuật của

Ultraman khôi giáp.

Quả nhiên, mấy người vây công Thạch Trung Ngọc chứng kiến Thạch

Trung Ngọc trong nháy mắt tiêu thất, đều ngẩn ra, Thạch Trung Ngọc

thì nhanh chóng nhảy ra vòng vây, xông về phía ba người Lý Uy.

Lôi Nghiêm và Bạo Hạo nhất thời cả kinh, muốn chạy trốn, thế

nhưng Lý Uy lại ngăn cản bọn họ:

- Không cho phép chạy, chẳng lẽ ba người chúng ta còn ngăn không

được hắn, nếu chúng ta chạy, chúng ta sẽ thua hoàn toàn, các ngươi

ngẫm lại xem, hai phe giao chiến, ngay cả chủ soái cũng chạy, tiểu

lâu la còn lại ai dám ở!

Lôi Nghiêm và Bạo Hạo nhất thời mắt to trừng đôi mắt nhỏ, tuy

trong lòng không muốn, nhưng đều móc ra binh khí lướt về phía Thạch

Trung Ngọc.

Lôi Nghiêm, Bạo Hạo, Lý Uy đều là người chơi cận chiến, Thạch

Trung Ngọc cũng là người chơi cận chiến, cuối cùng diễn ra một trận

tranh đấu vật lộn.

Lý Uy cũng là nhân vật bá chủ một phương, biết rõ làm sao cổ

động nhân tâm, một mặt vung đao bổ về phía Thạch Trung Ngọc, một

mặt hô lớn:

- Các huynh đệ, giết bọn họ, chúng ta sát cánh với các

ngươi!

Lôi Nghiêm và Bạo Hạo thì trơ trẽn làm như vậy, ở trong mắt bọn

họ, người Bạo Quân công hội chỉ là tiểu đệ của bọn họ, chính là

pháo hôi, xưng huynh gọi đệ không phải tự hạ thấp thân phận sao

!

Không thể không nói, Lý Uy cổ động nhân tâm rất khá, trải qua

hắn khích lệ, người bên Bạo Quân công hội quả nhiên đều sĩ khí tăng

vọt, liều mạng với đám người Ta Là Soái Ca.

Bất quá rất tiếc là, kết cục của Lý Uy lại tương đối thảm, Thạch

Trung Ngọc một đao đánh bay đao trong tay Lý Uy, sau đó một cước

đạp hắn như chó ăn cứt!

Thạch Trung Ngọc kinh ngạc nói:

- Lực lượng của ngươi làm sao yếu như vậy, ngươi bao nhiêu

cấp?

Lý Uy từ dưới đất bò dậy, giận dử nói:

- Ta mới 35 cấp, nếu không phải đẳng cấp của ta thấp, lực lượng

sao sẽ kém ngươi, đến khi ta và ngươi đồng cấp, lực lượng khẳng

định cao hơn ngươi!

Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc:

- Nếu như vậy, ở trước đó, lão tử nhất định phải hành hạ ngược

đãi ngươi mới được!

Dứt lời, Thạch Trung Ngọc vung đao bổ tới Lý Uy, Lý Uy cười khổ,

nhiều tiểu đệ nhìn như vậy, hắn cũng không thể lui bước, Lý Uy vội

vã hô Lôi Nghiêm và Bạo Hạo tới hỗ trợ!

Trong lòng Thạch Trung Ngọc hơi động, lại một đao chém vào hông

Lý Uy, hất Lý Uy bay ra ngoài, trên đầu toát ra chữ số -3256.

Bạo Hạo và Lôi Nghiêm đều bị khiếp sợ, hiện tại Lý Uy mới 35

cấp, bị chặt một đao như vậy, có thể không ngoẻo sao.

Quả nhiên, Lý Uy từ dưới đất bò dậy, gào khóc nói:

- Lão tử chỉ còn chút máu, nhanh thêm huyết cho ta!

Nghe Lý Uy rống lên, lập tức có bảy tám đạo Trị Liệu Thuật rơi

xuống trên người hắn, lúc này Lý Uy mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn về

phía Lôi Nghiêm và Bạo Hạo, cả giận nói:

- Hai người các ngươi còn chưa chịu lên!

Lôi Nghiêm và Bạo Hạo giật mình, vẻ mặt không muốn xông lên, bộ

dáng rất buồn cười, trong lòng Thạch Trung Ngọc thầm than, sớm biết

vừa rồi nên hạ thủ ác một chút, hoặc sử dụng kỹ năng, Lý Uy nhất

định sẽ ngủm.

Nhìn thấy Lôi Nghiêm và Bạo Hạo xông về phía mình, Thạch Trung

Ngọc cười cười, vũ động trường đao chém xuống.

Thạch Trung Ngọc lấy một chọi hai, không có áp lực chút nào,

ngược lại quơ đao không ngừng chém vào trên người Lôi Nghiêm và Bạo

Hạo, làm hai người không ngừng kêu thảm, đối với sĩ khí của Bạo

Quân công hội ảnh hưởng rất lớn.

Lý Uy nổi giận mắng:

- Lão tử đánh không lại hắn thì thôi, đó là bởi vì đẳng cấp

không đủ, nhưng đẳng cấp của hai người các ngươi không kém hắn bao

nhiêu, làm sao cũng đánh không lại!

Trong lòng Lôi Nghiêm và Bạo Hạo đều cười khổ, ai biết vì sao

ngu ngốc kia đánh lộn lợi hại như vậy?

Trong lòng Thạch Trung Ngọc mừng rỡ không thôi, đánh bay đao

trong tay Lôi Nghiêm, một cước đá vào ngực hắn, Lôi Nghiêm bay lên

trời, Bạo Hạo thấy Lôi Nghiêm té gục, chỉ còn lại mình, trong lòng

sợ hãi, nơi nào còn dám đọ sức với Thạch Trung Ngọc, ngay lập tức

phủi mông bỏ chạy.

Thạch Trung Ngọc cười lạnh, muốn truy kích, nhưng lúc này đột

nhiên chạy ra một người ngăn cản hắn.

Thạch Trung Ngọc nhìn lại, phát hiện dĩ nhiên là Phong Đao Vương

Hào, Phong Đao Vương Hào thấy Thạch Trung Ngọc, nhất thời cười ha

ha nói:

- Hinh Vũ Chi Thạch, ta nói rồi, ta chỉ tha cho ngươi một lần,

sẽ không tha cho ngươi lần thứ hai, hiện tại ngươi chuẩn bị nhận

lấy cái chết đi!

Thạch Trung Ngọc buồn cười, Phong Đao Vương Hào này cũng quá

không biết xấu hổ, lúc trước rõ ràng là mình rộng lượng không muốn

tính toán với hắn, ngược lại bị hắn nói thành hắn tha mình một

mạng, vì vậy cả giận nói:

- Ngươi đừng cản đường lão tử, bằng không lão tử không ngại miễn

phí đưa ngươi về thành!

Thạch Trung Ngọc nói, sau đó không nhìn Phong Đao Vương Hào,

truy kích theo Bạo Hạo.

Bạo Hạo thấy Phong Đao Vương Hào, trong lòng nhất thời mừng rỡ,

vội vàng nói:

- Phong Đao, nhanh ngăn người này, đừng cho hắn qua đây!

Phong Đao Vương Hào thấy Thạch Trung Ngọc dám không nhìn hắn,

trong lòng cũng nổi giận, trực tiếp đánh tới, một đao bổ về phía cổ

đối phương.

Thạch Trung Ngọc quơ đao đón đỡ, Phong Đao Vương Hào căn bản

không cùng Thạch Trung Ngọc liều mạng, ngược lại trở tay nhẹ nhàng

vẽ một cái, mũi đao nhắm thẳng vào tiểu huynh đệ của Thạch Trung

Ngọc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!