Hạ thân Thạch Trung Ngọc lạnh lẽo, nhất thời kinh hãi, mới nửa
ngày không thấy, người này làm sao lại từ một ngu ngốc trở nên vô
liêm sỉ như vậy.
Thạch Trung Ngọc vội vã nhảy ra sau, né tránh phạm vi công kích
của Phong Đao Vương Hào, nổi giận mắng:
- Con mẹ ngươi, thực quá vô sỉ!
Phong Đao Vương Hào cũng nổi giận nói:
- Ta không liều mạng với ngươi chính là vô sỉ, ngươi thật là một
vô lại!
Sắc mặt Thạch Trung Ngọc tối sầm, người này công kích tiểu huynh
đệ của mình, lại còn nói mình vô lại, thực là quá khinh người,
Thạch Trung Ngọc rít gào, trực tiếp đánh về phía Phong Đao Vương
Hào.
Thạch Trung Ngọc và Phong Đao Vương Hào giao thủ mới biết, người
này không hoàn toàn là tự đại cuồng, mà cũng có chút thực lực.
Đám người Thạch Trung Ngọc và Bạo Quân công hội ở trên ngọn núi
này triển khai ác chiến, song phương không ai nhường ai, đánh mấy
giờ còn không có đình chỉ.
Thạch Trung Ngọc và Phong Đao Vương Hào đánh đánh cũng cảm thấy
hữu khí vô lực, Phong Đao Vương Hào nhận thấy Thạch Trung Ngọc dị
thường, lập tức vung đao cười nói:
- Ý chí chiến đấu của ngươi càng đánh càng uể oải, lão tử là
càng đánh càng thịnh, ngươi sao có thể là đối thủ của ta!
Thạch Trung Ngọc vội vã đỡ đao của Phong Đao Vương Hào, nổi giận
mắng:
- Đã qua giờ ăn cơm, lão tử chưa ăn cơm, đương nhiên không còn
khí lực!
Phong Đao Vương Hào nhướng mày, giống như cũng phát hiện song
phương đã đánh mấy giờ, thời gian ăn cơm buổi trưa đã qua.
Lúc này nhàn nhã nhất chính là đám người Bạo Hạo, ba người này
đều cầm bánh mì ăn, Bạo Hạo và Lôi Nghiêm còn dùng vẻ mặt bất mãn
nhìn Lý Uy.
Bạo Hạo bất mãn nói:
- Uy thúc, chúng ta logout đi ăn cơm đi, chờ cơm nước xong lại
vào xem kết quả, ăn bánh mì đỡ đói cũng không phải chuyện tốt
nha!
Lôi Nghiêm cũng nói:
- Đúng vậy đúng vậy, ăn bánh mì ở trong game chỉ là một loại cảm
giác, căn bản không no được!
Sắc mặt Lý Uy tái xanh, gõ Lôi Nghiêm và Bạo Hạo một cái, phẫn
nộ nói:
- Hai cái ngu ngốc, đánh lộn cần nhất chính là sĩ khí, chúng ta
vừa đi, sĩ khí không còn, chúng ta liền thua!
Lôi Nghiêm và Bạo Hạo như có điều suy nghĩ gật đầu, lúc này sắc
mặt Lý Uy mới tốt hơn chút ít, chỉ vào những người vẫn còn đấu kia
nói:
- Ngươi xem nơi đó, có một số người đã không nín được đi tiểu,
nhưng vẫn đang chịu đựng, là bởi vì không thể thua sĩ khí, hiểu
chưa?
Lôi Nghiêm và Bạo Hạo đều liên tục gật đầu, nhưng nội tâm không
cho là đúng.
Trong lòng Thạch Trung Ngọc có chút phiền muộn, nhìn tình thế
xung quanh, đánh hai ba giờ, người Thanh Long Bang sớm đã chạy tới,
bên Bạo Quân công hội cũng tới thêm viện quân, song phương cộng lại
cũng không chết bao nhiêu người, đây đương nhiên là bởi vì song
phương thực lực tương đương, hơn nữa đều có rất nhiều Mục Sư hỗ
trợ.
Mà lúc này, cũng có rất nhiều người chơi nghe nói hai thế lực
sống mái với nhau, đều đuổi tới vây xem.
Thạch Trung Ngọc lắc đầu, trực tiếp mở miệng nói:
- Chúng ta đừng đánh nữa!
Mọi người đều bị lời nói của Thạch Trung Ngọc hấp dẫn, bọn họ
đánh hai ba giờ, đều sớm mệt mỏi, không muốn đánh nữa, thế nhưng
tìm không được lý do thích hợp!
Lý Uy nhíu mày hỏi.
- Hiện tại đang đánh hăng say, vì sao ngừng đánh?
Vẻ mặt Thạch Trung Ngọc u oán nhìn Lý Uy, không cam lòng
nói:
- Ba người các ngươi là thoải mái, còn có thể vui chơi giải trí,
nhưng lão tử đã sớm đói bụng, muốn đánh cũng chờ cơm nước xong lại
đánh!
Sắc mặt Lý Uy cứng đờ, Lôi Nghiêm và Bạo Hạo cũng bất đắc dĩ,
đây coi là lý do thích hợp sao?
Lôi Nghiêm nhất thời nói:
- Ngươi cái hỗn đản, ngươi cho rằng bánh mì này ăn ngon lắm sao,
nếu không ngươi tới thử xem xem!
Nói xong, Lôi Nghiêm cầm bánh mì ném cho Thạch Trung Ngọc, bánh
mì vừa mới bay ra, Lôi Nghiêm liền hối hận, vẻ mặt khóc tang, đây
chính là lương thực của lão tử nha!
Thạch Trung Ngọc vội vã bắt lấy bánh mì, nhìn kỹ, phía trên lại
có mấy dấu răng, Thạch Trung Ngọc cũng không để ý, trực tiếp ăn
lang thôn hổ yết.
Mọi người nhìn thấy Thạch Trung Ngọc lang thôn hổ yết thì chảy
nước miếng, cũng muốn ăn bánh mì, đều nhìn về phía Lôi Nghiêm.
Sắc mặt Lôi Nghiêm nhất thời khó coi, gầm hét lên:
- Nhìn ta làm gì, ta không có mở cửa hàng bánh mì, bình thường
trên người ai mang nhiều bánh mì như vậy hả!
Sắc mặt của mọi bất đắc dĩ, lúc này Thạch Trung Ngọc đã ăn xong
bánh mì, trừng mắt nhìn Phong Đao Vương Hào, hào khí ngất trời
nói:
- Thằng nhóc con, lại cùng Thạch gia gia đại chiến ba trăm
hiệp!
Sắc mặt Phong Đao Vương Hào tái xanh, Thạch Trung Ngọc ăn bánh
mì, hắn lại không có nha, Phong Đao Vương Hào vội vàng nói:
- Bằng không chúng ta logout ăn cơm, sau đó lại tiếp tục
đánh!
Bên cạnh có một ít người chơi nghe nói hai đại thế lực sống mái
với nhau nên tới vây xem nhất thời không vui, dồn dập châm chọc
nói:
- Bởi vì logout ăn cơm mà đình chỉ đánh lộn, đây cũng quá khôi
hài rồi?
- Đúng vậy, không muốn đánh thì cứ nói thẳng đi, đừng lãng phí
một cuộn phim của lão tử!
- Ta nói các ngươi đến cùng còn đánh nữa không, Hinh Vũ Chi
Thạch, ngươi nói nhảm sao nhiều như vậy, ta còn là phát sóng trực
tiếp nha!
- Hắc hắc, ta xem Lôi Nghiêm và Hinh Vũ Chi Thạch căn bản là 3D,
đánh chó má gì, căn bản là làm dáng!
...
Sắc mặt ba người Lý Uy cứng đờ, Ta Là Soái Ca và Kiếm Trùng
Thiên cũng hơi đỏ mặt, bọn họ thân là người cầm đầu, tuy đều muốn
ngừng đánh, thế nhưng áp lực dư luận quá lớn nha!
Lúc này, Cơ Như Nguyệt đột nhiên đi tới nói:
- Tất cả mọi người đừng đánh, buổi chiều còn có đại hội luận
võ!
Hai mắt Ta Là Soái Ca tỏa sáng:
- Đúng vậy, chúng ta lại quên sự tình đại hội luận võ, nhanh
dừng tay, mỗi người logout nghỉ ngơi dưỡng sức, sau đó tham gia đại
hội luận võ buổi chiều!
Đám người Lôi Nghiêm gật đầu như giã tỏi, Lôi Nghiêm khinh
thường nói:
- Lần này tạm tha các ngươi, lần sau lại để cho chúng ta nhìn
thấy các ngươi, khẳng định sẽ giết sạch!
Kiếm Trùng Thiên cũng đứng ra, giận dữ hét:
- Một đám phế vật, lần này bởi vì ăn cơm đại sự mà tha các ngươi
một lần, lần sau nếu thấy các ngươi khi nam phách nữ, làm xằng làm
bậy, nhất định chém không tha!
Thạch Trung Ngọc lau mồ hôi, song phương đến cuối cùng còn hăm
dọa, người chơi vây xem đều vui vẻ ra mặt, vội vã đi tới trước mặt
ba người Lý Uy và đám người Thạch Trung Ngọc đưa tiền lì xì, một
người trong đó còn hấp ta hấp tấp chạy đến trước người Kiếm Trùng
Thiên, nịnh hót nói:
- Kiếm đại ca, câu ngoan thoại kia của ngươi thật quá bá đạo,
quá có mùi vị, có thể lặp lại lần nữa hay không?