Thi Vương nhìn thấy nhiều nhân loại như vậy vọt tới, cũng không
sợ chút nào, mở miệng phun ra khí tức hôi thối.
Thạch Trung Ngọc hít phải khí tức kia, chỉ cảm thấy dạ dày bốc
lên, không khỏi mắng to.
- Thi Vương đáng chết, đã bao nhiêu năm không đánh răng rồi
hả!
Thương Tỉnh Vương nói cũng không nói, trực tiếp ngồi chồm hổm
xuống nôn mửa.
Khí tức này chẳng những thúi, còn mang theo trạng thái trúng
độc, HP không ngừng -1000, -1000...
Sắc mặt Thạch Trung Ngọc tái nhợt, không nói hai lời, vội vàng
lấy ra thuốc giải độc trung cấp nhét vào miệng.
- Gợi ý hệ thống, thuốc giải độc đẳng cấp quá thấp, không cách
nào giải độc, xin sử dụng thuốc giải độc đẳng cấp cao hơn.
Ta sát, Thạch Trung Ngọc thầm mắng một tiếng, may mà thuốc giải
độc cao cấp tới cấp 45 là có thể sử dụng, nếu không... Hắn chỉ có
thể trực tiếp đi, quá thống khổ rồi.
Thi Vương thở một hơi, làm cho tiểu lâu la của Bạo Quân chết
mười mấy người. Đây là Chiến Sĩ xông ở trước mặt, nếu như Thi Vương
vọt tới phía sau phun một ngụm, những Mục Sư Pháp Sư kia ngay cả
uống thuốc cũng không kịp.
Thương Tỉnh Vương ói nửa ngày, lần nữa đánh tới, một xẻng vỗ lên
mặt Thi Vương.
- Nếu như lão tử vài chục năm không đánh răng, lão tử cũng phun
chết ngươi.
Bên này Thạch Trung Ngọc một đao đâm trúng tiểu đệ đệ của Trung
Thi Vương, dẫn tới Thi Vương giận dữ. Mặc dù tiểu đệ đệ của lão tử
không dùng được rồi, nhưng không phải ai cũng có thể tùy tiện đụng!
Lão tử muốn bóp nát trứng của ngươi!
- Nếu như ngươi vài chục năm không đánh răng, đừng nói phun
người khác, có khi đã tự mình trúng độc chết!
Thạch Trung Ngọc né tránh tặc thủ của Thi Vương, thi triển Cuồng
Long Thăng Thiên chém bay nó, đánh vài công kích phổ thông, sau đó
là Lực Phách Hoa Sơn.
- Để cho ngươi biết lão tử lợi hại!
Thạch Trung Ngọc rơi xuống đất liền thi triển Trọng Kích...
Thi Vương hưởng thụ một lần bay lên trời vui vẻ, vẫn còn có chút
choáng váng, lại lập tức ngất xỉu. Thương Tỉnh Vương sẽ không
thương tiếc, một xẻng vỗ vào mặt Thi Vương.
Thi Vương nổi giận, đây đã là lần thứ hai vẽ mặt, không phải nói
đánh người không đánh mặt sao, ngươi còn đánh!
Thương Tỉnh Vương không để ý tới oán niệm của Thi Vương, dù biết
Thi Vương đang suy nghĩ gì, khẳng định cũng khinh thường phản
pháo.
- Nhìn ngươi như vậy, đánh khuôn mặt là chỉnh dung giúp ngươi,
lại nói, ngươi còn tính là người sao!
Thi Vương bị Thạch Trung Ngọc và Thương Tỉnh Vương liên thủ công
kích, HP trực tiếp giảm xuống đến mấy trăm ngàn.
Chỉ nghe phía sau không biết ai kêu một câu.
- Cẩn thận, Thi Vương muốn bạo phát!
Đám tiểu đệ kia trực tiếp bỏ chạy ra xa.
Thạch Trung Ngọc nhất thời ngẩn ra.
- Ta sát, đây là cái đội ngũ gì a!
Thời điểm hắn sửng sốt, móng vuốt của Thi Vương bóp lấy cặp mông
của Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc phát điên.
- Không biết cái mông của lão tử là sờ không được sao!
Thi Vương lại bị đánh một trận choáng váng.
- Cái mông của lão tử, lại bị ngươi sờ soạng!
***, ngươi có thể đâm tiểu đệ đệ của lão tử, lão tử không thể sờ
cái mông ngươi! Thi Vương cũng rống giận.
- Xin chúc mừng, ngài lại trúng độc.
Ta sát! Thạch Trung Ngọc thầm mắng, hệ thống đáng chết, trúng
độc còn chúc mừng!
Nhét một viên thuốc giải độc cao cấp vào miệng, ngừng thở công
kích về phía Thi Vương. Không có biện pháp, Thi Vương này quá
thúi.
Phảng phất như phối hợp với Thạch Trung Ngọc, liên tục ba cái
bạo kích xuất hiện, làm lượng máu của Thi Vương hạ xuống dưới mười
vạn.
Thi Vương nổi giận gầm lên một tiếng, khí lãng mãnh liệt càn
quét ra.
- Chẳng những miệng thúi, rắm cũng thúi như thế!
Thạch Trung Ngọc bị sóng khí đánh bay ra hơn mười thước. Nhìn
lượng máu hạ xuống hai phần ba, vội vàng nhét một bình hồng dược và
thuốc giải độc vào miệng, sau đó lại nhào tới. Cuồng Long Thăng
Thiên, Lực Phách Hoa Sơn, Trọng Kích…
Thi Vương bị Thạch Trung Ngọc đánh tìm không thấy nam bắc, lượng
máu không đến mười vạn chớp mắt hết sạch. Vài món trang bị tán loạn
ở trên mặt đất, chung quanh là một đống kim tệ.
Thạch Trung Ngọc nhổ một ngụm nước miếng.
- Dám đấu với ta!
Hắn khiêng đao giẫm thi thể Thi Vương, cười dâm đãng.
Hình ảnh kia là phong tao bực nào a.
Thương Tỉnh Vương gạt thi thể của Thi Vương qua, nhặt lên một
quả trứng xinh xắn.
- Di? Có một quả trứng?
Thạch Trung Ngọc nhìn quả trứng, có chút buồn bực nói.
- Lẽ nào lão tử ngay cả đản đản của Thi Vương cũng chém đứt?
Thương Tỉnh Vương nhìn một chút nói.
- Giống như là một quả trứng sủng vật.
Thạch Trung Ngọc nhanh lên nhìn nhìn.
- Trứng sủng vật cấp A, sau khi ấp trứng sẽ xuất hiện một sủng
vật.
Bạo Quân chứng kiến tình huống này cũng bu lại.
- Lẽ nào đây là sau khi hệ thống đổi mới xuất hiện?
Thạch Trung Ngọc mặt không đổi sắc nhét trứng sủng vật vào túi
hành trang.
- Mặc kệ nó, ta mang về nghiên cứu một chút, hắc, những thứ rách
rưới này các ngươi nhặt đi.
Thương Tỉnh Vương bất đắc dĩ, hắn đã biết Thạch Trung Ngọc vô
sỉ, nhưng không nghĩ tới lại vô sỉ tới trình độ như thế. Nghiên
cứu, nghiên cứu cái rắm.
Bạo Quân cũng bất đắt dĩ, Thạch Trung Ngọc là hắn mời tới giết
Boss, đối phương làm như vậy, mình cũng không có cách nào khác. Chỉ
có thể dùng ánh mắt giết chết hắn, ân, giết chết hắn.
- Hắc, ngày hôm nay khí trời thật tốt, ta đi tìm đại bá hỏi thăm
trứng sủng vật này một chút.
Không nói lời gì, trực tiếp bóp nát quyển trục hồi thành trở về
Bạch Hổ thành.
Mới vừa vào Thành Chủ Phủ, quản gia lập tức đi qua. Chứng kiến
Thạch Trung Ngọc, trên mặt nhất thời hiện ra nụ cười sáng lạn.
- Hinh Vũ Chi Thạch, ngươi rốt cuộc tới rồi!
Chứng kiến nụ cười kia của quản gia, Thạch Trung Ngọc chỉ cảm
thấy nổi da gà.
- Thành Chủ Đại Nhân có ở đây không.
Quản gia cười.
- Thành Chủ Đại Nhân đang ở hậu hoa viên ngắm trăng!
Ngắm trăng? Thạch Trung Ngọc ngẩng đầu nhìn trời, con mẹ nó đang
là ban ngày, ngắm trăng cái rắm?
Đi tới hậu hoa viên, chỉ thấy Tiếu Sơn đang ngồi ở trên giả sơn,
tay phải cầm ly rượu, tay trái một bầu rượu, nhìn bầu trời ngâm
thơ.
- Minh mguyệt bao lâu có…
Thạch Trung Ngọc nghe không nổi nữa.
- Đại bá!
Tiếu Sơn chứng kiến Thạch Trung Ngọc, mừng rỡ nói.
- Ai nha nha, nguyên lai là hiền chất tới!
Thạch Trung Ngọc đi nhanh qua.
- Đại bá, ngày hôm nay sao có nhã hứng… ngắm trăng?
Đang là ban ngày, nói ngắm trăng, Thạch Trung Ngọc cũng cảm giác
Tiếu Sơn là rảnh rỗi nhức cả trứng.
Tiếu Sơn không thèm để ý chút nào, loạng choạng chén rượu trong
tay.
- Hôm nay phong cảnh tú lệ, ánh nắng tươi sáng, nào có ánh trăng
gì?
Thạch Trung Ngọc chỉ cảm thấy khóe miệng co giật, cũng lười
nhiều lời, trước kêu Tiếu Hàm, sau đó lấy trứng sủng vật ra.
Tiếu Sơn vừa thấy trứng sủng vật, ánh mắt nhất thời sáng
lên.
- Khá lắm, đây không phải chủ thần mới vừa đổi mới làm ra sao,
ngươi tìm được nhanh như vậy?
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc.
- Cũng không xem ta là ai, thân thể rắn chắc thế kia mà!
Mặc dù không biết tỉ lệ rơi đồ và thân thể có quan hệ gì, nhưng
Tiếu Sơn vẫn cầm trứng sủng vật nhìn nhìn, sau đó trả lại cho Thạch
Trung Ngọc.
- Cất giữ đi, trứng sủng vật cấp A, cũng xem như rất tốt!