Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.
- Đại bá có cao kiến gì không?
Tiếu Sơn ngửa đầu uống một ngụm rượu, than thở.
- Trứng sủng vật chia làm cấp SSS, cấp SS, cấp S, cấp A, cấp B,
cấp C, cấp D, cấp E, cấp F. Cấp F thấp nhất, trứng sủng vật cấp A
ấp ra sủng vật kém Đích Lô Mã một cấp.
Con mẹ nó, chỉ kém Lô Mã một cấp? Thứ tốt, bất quá ngẫm lại đây
là trứng sủng vật của Thi Vương, lẽ nào ấp trứng sẽ ra một Tiểu
Cương Thi?
Tiếu Sơn cũng không để ý Thạch Trung Ngọc, nhìn Tiếu Hàm cười
nói.
- Nữ nhi ngoan, ta rất nhớ kịch hoàng mai, lúc nào trở lại hát
cho cha một khúc?
Chứng kiến thần sắc động tâm của Tiếu Hàm, Thạch Trung Ngọc vội
vàng nói.
- Tiếu Hàm, nếu đại bá muốn nghe muội hát kịch hoàng mai, vậy
muội ở lại Phủ Thành Chủ nghỉ ngơi, ta đi thăm sư phụ.
Nói xong nhanh chóng ly khai Phủ Thành Chủ.
Tiếu Sơn chứng kiến Thạch Trung Ngọc đột nhiên ly khai, nhất
thời ảo não, hắn còn tưởng Thạch Trung Ngọc sẽ trực tiếp mang Tiếu
Hàm đi, tiểu gia hỏa khốn kiếp này, họa là từ miệng ra a.
…
Thạch Trung Ngọc một cước đá văng cửa gỗ.
- Sư phụ!
Tương Viên nằm ở trên ghế phẫn nộ gầm thét.
- Cái thằng nhóc con này, lão tử mới vừa sửa cửa xong, lại bị
ngươi làm hư!
Thạch Trung Ngọc ngượng ngùng sờ đầu.
- Xin lỗi sư phụ, hắc hắc, những trang bị kia sửa xong chưa?
Tương Viên dựng râu trợn mắt.
- Bây giờ còn nghĩ những đồng nát kia!!!
Hắn vung tay, một đống lớn vũ khí xuất hiện ở trên bàn.
- Tự cầm đi!
- Hắc hắc!
Thạch Trung Ngọc ngượng ngùng cười, thu những binh khí kia vào
trong Túi Tu Di. Sau đó lại từ bên trong lấy ra một vò rượu đưa đến
trước mặt Tương Viên.
- Sư phụ, hiếu kính ngài.
Tương Viên chứng kiến vò rượu, khuôn mặt mới chậm rãi thoải mái
xuống.
- Coi như tiểu tử ngươi có hiếu tâm! Ngày hôm nay tới tìm ta,
khẳng định không chỉ là vì những trang bị kia chứ.
Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.
- Sư phụ, lần trước không phải ngài nói sẽ dạy ta sửa chữa trang
bị sao!
Tương Viên liếc Thạch Trung Ngọc, có chút rèn sắt không thành
thép nói.
- Ngươi có thời gian sửa chữa đồng nát, còn không bằng nghĩ làm
sao chế tạo ra trang bị tốt hơn.
Thạch Trung Ngọc nghe Tương Viên nói, có chút ngượng ngùng sờ lỗ
mũi.
- Sư phụ, con cũng không giống như ngài, tùy tiện liền làm ra
mười món tám món Tiên khí Thần khí.
Tương Viên càng tức giận.
- Vậy ngươi còn không biết chăm chỉ ở đây học tập! Bái sư lâu
như vậy, ngay cả trang bị Hoàng Kim cũng không thể chế tạo, ngươi
không mất mặt ta còn mất mặt đây này! Ngẫm lại ta một đời Thần
Tượng, khái khái, làm sao lại thu một học trò ngu ngốc như thế
chứ!
Bị Tương Viên nói như vậy, Thạch Trung Ngọc càng ngượng
ngùng.
- Cái kia, sư phụ, ngài trước đừng tức giận! Cái này, ta cũng là
vì hòa bình và hạnh phúc của thế giới cố gắng nha, mấy thiếu nữ
xinh đẹp trong nhà không dễ nuôi!
Thạch Trung Ngọc vội vàng giải thích.
- Lời nhảm nhí thì đừng tìm lão tử nói.
Tương Viên khoát tay áo.
- Ngoan ngoãn ở trong lò rèn năm ngày cho lão tử, nếu như trong
năm ngày chế tạo không ra vũ khí Hoàng Kim, ngươi trực tiếp cút
đi!
Thạch Trung Ngọc nhất thời cảm giác trời đất sụp đổ.
- Không phải đâu, sư phụ, đây không phải là nhốt người sao!
Tương Viên đứng dậy, nhìn cũng không nhìn Thạch Trung Ngọc, đi
ra ngoài cửa.
- Nhốt ngươi thì thế nào. Lão tử có việc, đi ra ngoài trước. Hừ,
ngươi thành thành thật thật ở đây rèn sắt cho lão tử!
Thạch Trung Ngọc nhất thời khóc không ra nước mắt, sư phụ hỗn
đản này khẳng định lại đi tìm quả phụ, lại ném mình ở trong lò
rèn.
Nhìn cái đe sắt, Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ đi tới, cầm lấy
thiết chùy. Nhìn kỹ năng thợ rèn cao cấp của mình, theo đạo lý mà
nói, thợ rèn cao cấp chế tạo trang bị Hoàng Kim là có 10% tỷ lệ.
Lão tử cũng không tin đánh không ra vũ khí Hoàng Kim!
- Keng!
- Keng!
- Thình thịch!
- Trong hiện thực có người hô hoán, có ly khai du hí hay
không?
Rèn sắt nửa ngày, Thạch Trung Ngọc nhất thời phục hồi tinh thần
lại, nhìn thành quả của mình, hơn mười thanh đao, kiếm Bạch Ngân,
nhưng không có Hoàng Kim. Nhìn đồng hồ, cũng đến giờ cơm rồi, Thạch
Trung Ngọc xác định ly khai du hí.
Mới vừa chui ra cabin trò chơi liền nghe được thanh âm của Dương
Tử.
- A, đại thúc, anh không biết mặc quần áo sao!
- Đây không phải là có quần lót sao?
Thạch Trung Ngọc có chút buồn bực nhìn Cự Long trong quần.
Dương Tử nhìn Thạch Trung Ngọc, tay nhỏ nắm thành đấm, quơ quơ
nói.
- Tiểu gia hỏa thích thông khí.
Bộ dạng thiên chân vô tà kia, nhất thời làm cơ thể Thạch Trung
Ngọc bốc lên tà hỏa, Nộ Long ngẩng đầu.
- A...
Dương Tử thấy tình huống này, nhất thời biết không tốt, vội vàng
làm bộ đáng thương nói.
- Đại thúc, anh không nên như vậy?
Thế nhưng bộ dáng như vậy càng làm cho Thạch Trung Ngọc kiềm chế
không nổi, ôm lấy Dương Tử hôn ngấu nghiến.
- Ô ô…
Dương Tử tượng trưng quẩy người một cái, liền rơi vào nụ hôn
ngọt ngào của Thạch Trung Ngọc. Thạch Trung Ngọc cũng không khách
khí, bàn tay trực tiếp mò vào áo của Dương Tử, xoa bóp lấy cặp nhũ
hoa đầy đặn mà săn chắc của thiếu nữ.
Dương Tử bị Thạch Trung Ngọc kích thích, cũng không chịu nổi,
quên mất đã đến thời gian ăn cơm, tay không ngừng chà xát thân thể
Thạch Trung Ngọc, khí tức nam tính dương cương làm cho nàng ý loạn
tình mê.
Thạch Trung Ngọc chỉ cảm thấy hạ thể mình sắp nổ tung, chỉ muốn
tìm một cái hang đâm vào. Tay không tự chủ chui vào trong quần lót
của Dương Tử. Nói đó đã ướt nhẹp, ngón tay của hắn rất dễ dàng chui
vào khe sâu, không ngừng kích thích lấy dục hỏa của đối phương.
Thời điểm hai người đang vui vẻ, sắp tiến hành bước tiếp theo,
đột nhiên một thanh âm có chút oán trách ở ngoài cửa vang lên.
- Ai nha nha, hai người các ngươi, có thể trước ăn cơm lại làm
việc không?
- A!
Dương Tử nhất thời hoảng sợ, quay đầu nhìn lại, là Cơ Như
Nguyệt.
Thạch Trung Ngọc bị Cơ Như Nguyệt hù dọa, phía dưới lập tức mềm
nhũn một phần tư. Cười khổ nói.
- Như Nguyệt, em không thể tới chậm một chút sao.
- Hừ, chậm một chút? Muộn một hai giờ sao, em còn không biết
anh, đến lúc đó tới sẽ không phải là em!
Cơ Như Nguyệt có chút nổi máu ghen, nhìn tiểu huynh đệ của Thạch
Trung Ngọc nói.
- Sao không mặc quần áo!
- Em muốn anh mặc quần áo, nhưng lão bản lại không phát tiền
lương!
Nói đến đây, Thạch Trung Ngọc càng khổ não.
Cơ Như Nguyệt cũng lười để ý đến hắn.
- Phòng em có bộ đầm màu đen, chính anh đi lấy mặc! Nhanh lên,
mọi người ăn cơm rồi!
Nói xong đi ra ngoài.
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ giang tay ra, lại váy liền áo, lần
này còn là màu đen.
- Hì hì.
Dương Tử từ trong lòng Thạch Trung Ngọc chui ra.
- Đại thúc, buổi chiều em sẽ đi mua quần áo cho anh!
Nghe Dương Tử nói, Thạch Trung Ngọc nhếch miệng cười.
- Ha ha, tốt tốt! Vẫn là Dương Tử ngoan nhất!
- Hừ hừ, vậy anh làm sao cảm tạ em đây?
Dương Tử nói đến đây, trong mắt lóe lên nụ cười giảo hoạt.
Nghe được Dương Tử nói, Thạch Trung Ngọc cười xấu xa.
- Đêm nay anh ngủ với em!
Nói xong bàn tay liền đưa tới bóp lấy ngực của nàng mấy cái.
- Phải gió à!
Dương Tử thở nhẹ một tiếng, quay đầu rời phòng.
Thạch Trung Ngọc nhìn Dương Tử ly khai, đi tới phòng Cơ Như
Nguyệt, quả nhiên thấy trên giường có một bộ áo đầm màu đen, bất
quá cái số đo kia...