Ai, khổ chết người ta rồi, thân thể Thạch Trung Ngọc cứng rắn
nhét vào trong váy, cảm giác kiềm nén không chịu nổi.
Trong phòng khách, mọi người đã ngồi xong, chỉ chờ Thạch Trung
Ngọc.
Cơ Vân Thăng đang uống rượu, chứng kiến dáng vẻ của Thạch Trung
Ngọc trực tiếp phun rượu a.
- Thạch Trung Ngọc, ngươi điên hả?
Nhìn đoàn người cười xấu xa, Thạch Trung Ngọc cũng bất đắc
dĩ.
- Không có, chỉ là thể nghiệm cảm giác mặc váy, ân, cũng không
tệ lắm.
Cơ Vân Thăng nghe nói như thế, mặt không khỏi đen lại.
- Được rồi, anh còn đùa nữa.
Hướng Lâm trừng Thạch Trung Ngọc một cái.
- Buổi chiều bảo Sương Yên đi mua cho anh mấy bộ quần áo!
- Thạch ca, em hoài nghi tin đồn là thật.
Hướng Lam che miệng cười nói.
Thạch Trung Ngọc còn chưa kịp phản ứng.
- Cái gì?
Hướng Lam cười nói.
- Anh và Bạo Hạo là bạn gay, ha ha, nếu như hình ảnh này lên
mạng, nhất định sẽ nổi tiếng!
Thạch Trung Ngọc không lời nào để nói, chỉ có thể giận dữ nhìn
Hướng Lam.
Cơ Như Nguyệt nói.
- Được rồi, các em đừng khi dễ Thạch ca. Tuy hắn và Bạo Hạo là
bạn gay.. Ha ha..
Nói đến đây, Cơ Như Nguyệt cũng không nhịn được cười ha hả.
Cơ Vân Thăng vỗ vỗ bả vai Thạch Trung Ngọc.
- Ta nói vì sao ngươi không theo ta luyện Xuân Dương Quyền. Thì
ra ngươi thích cái này.
Bữa cơm này, Thạch Trung Ngọc ăn rầu rĩ không vui, cũng không
cùng Cơ Vân Thăng cướp đồ ăn, ăn xong trực tiếp đi về phòng.
Chứng kiến Thạch Trung Ngọc như vậy, Cơ Như Nguyệt có chút lo
lắng hỏi.
- Có phải chúng ta giỡn quá đà rồi không?
Tuyết Sương Yên vội vàng nói.
- Nguyệt tỷ, ta đi xem chút.
Nói xong đứng dậy đi vào phòng Thạch Trung Ngọc.
Cơ Như Nguyệt ở phía sau nói.
- Ân, dê vào miệng cọp.
Hướng Lâm vừa nghe liền hiểu, nhất thời mắc cở đỏ bừng khuôn
mặt, vội vàng đứng dậy chuẩn bị thu thập chén đũa.
Tuyết Sương Yên đi tới phòng Thạch Trung Ngọc, chứng kiến Thạch
Trung Ngọc ngồi trên giường hút thuốc.
- Anh giận.
Thạch Trung Ngọc mặt không thay đổi, khẽ hừ một cái.
- Có thể không tức giận sao? Bị nữ nhân của mình nói 3D. Thực sự
là…
Tuyết Sương Yên ngồi ở bên cạnh Thạch Trung Ngọc, ôn nhu
nói.
- Được rồi, các nàng cũng không phải cố ý. Lại nói, chúng ta
cũng không tin anh sẽ cùng nam nhân...
Thạch Trung Ngọc bị Tuyết Sương Yên nói, cũng không tiện nhắc
lại cái này.
- Quên đi, đêm nay anh sẽ tìm Như Nguyệt tính sổ.
Vừa nói vừa ôm eo Tuyết Sương Yên, tà ác cười nói.
- Bất quá lúc này em cũng cười nha.
Tuyết Sương Yên vội vàng nói.
- Không có!
- Rõ ràng có, hắc hắc, tiểu Yên Yên phải bị nghiêm phạt!
Nói xong liền đè Tuyết Sương Yên lên giường, tay sờ lên đôi đại
bạch thỏ săn chắc co giãn.
Tuyết Sương Yên khẽ hừ vài tiếng, giãy dụa không được cũng chỉ
có thể tùy hắn.
Trong chớp mắt, Tuyết Sương Yên đã bị lột sạch, nhìn nàng thẹn
thùng, cộng với thân thể trắng nõn không tì vết, gò ngực nhô cao,
hai điểm đỏ phồng lên như thách thức, khu tam giác đen huyền càng
kích thích lòng người, tà hỏa của Thạch Trung Ngọc lại bùng lên,
gầm nhẹ một tiếng nhào tới.
- Cửa chưa khóa!
Tuyết Sương Yên mới nói xong đã bị Thạch Trung Ngọc dùng miệng
chận lại.
Hai tay không ngừng sờ nắn lấy thân thể mềm mại của nàng, Cự
Long nhanh chóng đi vào hang động ướt át lại chật khít. Trong phòng
lập tức truyền ra tiếng rên rỉ yêu kiều.
Hướng Lâm rửa chén đũa xong, tò mò đi tới bên ngoài phòng của
Thạch Trung Ngọc, nghe được thanh âm rên rỉ bên trong, khuôn mặt
nhất thời đỏ bừng. Tò mò xuyên thấu qua khe cửa, nhìn vào
trong.
Hai người đại chiến say sưa, đổi rất nhiều tư thế, nên không có
chú ý tới Hướng Lâm. Tuyết Sương Yên khép hờ hai mắt, nằm sấp ở
trên giường, thừa nhận Thạch Trung Ngọc từ phía sau va chạm, chỉ
cảm thấy hoa tâm siết chặt, thoải mái không sao tả được, trong
miệng phát ra từng tiếng rên rỉ kiều mỵ.
Hướng Lâm hừ nhẹ một tiếng.
- Hai người này…
Nhưng nhìn Thạch Trung Ngọc mạnh mẽ trùng kích, cùng thanh âm
rên rỉ mê người của Tuyết Sương Yên, nàng cảm giác thân thể cũng từ
từ nóng lên, hạ thể truyền đến cảm giác ướt át, tê tê, chỉ muốn thứ
kia cũng đâm vào thân thể của mình.
- Hướng Lâm, em ở đây làm gì vậy.
Cơ Như Nguyệt đột nhiên từ phía sau nhích lại gần.
Hướng Lâm chuyên tâm kém chút bị Cơ Như Nguyệt hù chết.
- Nguyệt tỷ, chị làm em sợ muốn chết.
- Yêu, cô gái nhỏ ở chỗ này nhìn lén, cũng không e lệ.
Cơ Như Nguyệt trêu đùa.
Hướng Lâm bị Cơ Như Nguyệt nói như vậy, khuôn mặt càng đỏ
hơn.
- Em còn có việc, em đi trước!
Nói xong liền muốn ly khai.
Cơ Như Nguyệt kéo lại.
- Đi cái gì, chuyên tâm nhìn đi, về sau em cũng sẽ phải trải
qua, học một chút kinh nghiệm đi.
- Nguyệt tỷ…
Hướng Lâm bị Cơ Như Nguyệt nói, chỉ muốn chui vào lỗ đất. Thế
nhưng thanh âm rên rỉ trong phòng phảng phất như tràn đầy dụ hoặc,
làm hai người nhìn nhập thần.
Lúc đầu Cơ Vân Thăng chuẩn bị đến tìm Thạch Trung Ngọc, chứng
kiến tình huống này, có chút buồn cười lắc đầu.
- Thanh niên bây giờ a, tôn nữ cũng không ngoan, ai… tiểu tử
này, diễm phúc không cạn, ân.
Nói xong cũng không quấy rầy nhã hứng của hai người, lặng lẽ ly
khai.
Trong phòng, Thạch Trung Ngọc gầm nhẹ, tất cả tinh tuý trực tiếp
phun vào hoa tâm của đối phương.
Toàn thân Tuyết Sương Yên rả rời, mềm nhũn nằm lỳ ở trên giường,
mị nhãn như tơ, hơi thở gấp gáp.
- Thạch ca, em chịu không nổi rồi, ngô, mới vừa rồi cảm giác như
sắp chết vậy.
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc.
- Đây là phải, nam nhân của em cường hãn, em nên vui vẻ mới phải
nha.
Ôm Tuyết Sương Yên vào trong ngực, ánh mắt thoáng nhìn, liền
thấy hai cái đầu ở khe cửa.
- Hai người các em, xem đủ chưa!
- A!
Hướng Lâm kinh hô một tiếng, nhấc chân bỏ chạy. Cơ Như Nguyệt
thấy Hướng Lâm phảng phất như mở phần mềm hack, trực tiếp chạy mất
dạng, khẽ cười một tiếng, đẩy cửa phòng đi vào.
- Nguyệt Nguyệt, rình coi là không đúng nha!
Chứng kiến Cơ Như Nguyệt đi vào, Thạch Trung Ngọc cười nói.
Tuyết Sương Yên ngượng ngùng, vội vàng trùm kín chăn.
Cơ Như Nguyệt thoải mái ngồi ở bên giường, nhìn Tuyết Sương Yên
cười nói.
- Cũng biết xấu hổ sao, đang là ban ngày, bạch nhật tuyên dâm,
lúc đó sao không thấy ngươi xấu hổ?
Tuyết Sương Yên mắc cở đỏ bừng cả mặt, vội vàng phản bác.
- Bạch nhật tuyên dâm cũng tốt hơn nhìn lén, hì hì, có phải
Nguyệt tỷ nhìn sảng khoái rồi không!
Cơ Như Nguyệt bị Tuyết Sương Yên nói, nhất thời liên tưởng đến
tràng cảnh mới vừa rồi, không khỏi có chút ngượng ngùng.
Thạch Trung Ngọc chứng kiến bộ dáng của Cơ Như Nguyệt, tiểu
huynh đệ có chút mềm lần nữa đứng thẳng lên.
Cơ Như Nguyệt chứng kiến tình huống này, đâu còn không rõ ý
tưởng của Thạch Trung Ngọc, vội vàng đứng dậy.
- Có phải Thạch ca muốn chơi song phi không.
Cơ Như Nguyệt vừa nói như vậy, Thạch Trung Ngọc càng kích thích,
nhớ lại buổi tối điên cuồng với Dương Tử và Tô Mị, song phi a, mơ
ước lớn nhất của nam nhân, hơn nữa đối tượng còn là hai nữ nhân
xinh đẹp như vậy. Thạch Trung Ngọc đưa tay ôm Cơ Như Nguyệt, thế
nhưng Cơ Như Nguyệt làm sao để hắn như nguyện, nhẹ nhàng tránh
thoát.
Thạch Trung Ngọc tự nhiên sẽ không bỏ qua, trực tiếp đứng dậy ôm
lấy nàng.
- Như Nguyệt, em đừng hòng chạy được.
- A, không muốn… ngô…
Cơ Như Nguyệt mới vừa kêu thành tiếng, lập tức bị Thạch Trung
Ngọc chận miệng, lưỡi đưa vào trong cái miệng nhỏ nhắn khuấy động.
Lúc đầu Cơ Như Nguyệt có chút kháng cự, từ từ rơi vào trong khoái
cảm ý loạn tình mê. Thạch Trung Ngọc một bên hôn Cơ Như Nguyệt, tay
kia vươn vào trong chăn xoa bộ ngực của Tuyết Sương Yên.
Tuyết Sương Yên có chút mắc cỡ, thế nhưng ở dưới thủ pháp thuần
thục của Thạch Trung Ngọc, cũng dần dần rơi vào trong khoái
cảm.
Trong phòng lần nữa vang lên thanh âm rên rỉ tuyệt vời.
Thạch Trung Ngọc một bên hưởng thụ hai thân thể mê người, một
bên dâm đãng nghĩ, lần sau có nên kéo Dương Tử vào không? Ân, cái
kế hoạch rất tốt.
Nam nhân nha, không lúc nào thỏa mãn.