Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 816: CHƯƠNG 816. MINH HỒNG TÂM PHÁP

Đi tới hoa viên, liền thấy Cơ lão gia tử đang đánh Xuân Dương

Quyền.

Cơ Vân Thăng cũng nhìn thấy Thạch Trung Ngọc đến, không nói hai

lời, vọt thẳng qua đấm một quyền.

Thạch Trung Ngọc hoảng sợ, nắm đấm của Cơ Vân Thăng không phải

dễ nhận, hắn thấu hiểu rất rõ, theo bản năng khom lưng, nhanh chóng

tránh thoát một quyền này, hỏi.

- Cơ lão gia tử, ngài làm gì vậy!

Cơ Vân Thăng chứng kiến Thạch Trung Ngọc lại tránh thoát nắm đấm

của mình, ánh mắt sáng lên.

- Tiểu Thạch, lại tiếp ta một quyền!

Lại một quyền, còn nhanh hơn vừa rồi. Thạch Trung Ngọc cảm giác

mình không tránh khỏi, không thể làm gì khác hơn là vận toàn lực,

chuẩn bị đón nhận.

Nhưng không nghĩ tới, trong cơ thể nhất thời dâng lên một đoàn

khí lưu, tất cả lỗ chân lông như mở ra, thoải mái hô hấp, đồng thời

khí lưu tụ tập đến nắm tay, chỉ cảm thấy một quyền này phảng phất

như ẩn chứa lực lượng bạo tạc.

Ánh mắt Cơ Vân Thăng sáng lên, ra quyền nhanh hơn, hai nắm tay

va chạm.

Thình thịch!

Phảng phất như lựu đạn nổ tung, Thạch Trung Ngọc cảm giác nắm

đấm của mình như nện vào khối thép cứng rắn, đồng thời khí lưu

nghịch xung đẩy hắn lui ra sau mấy bước. Nắm tay tê dại, trong lúc

nhất thời không đề khí được. Cơ Vân Thăng lắc lắc tay trái, cười to

nói.

- Tốt lắm Tiểu Thạch, mới vừa tấn cấp Tiên Thiên thì có lực

lượng như vậy. Không tệ, không tệ!

Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc.

- Lão gia tử, ta đang muốn hỏi ngài đây, ta lúc nào thì trở

thành cao thủ Tiên Thiên?

Cơ Vân Thăng cười khổ.

- Ngươi đó, người khác muốn trở thành Tiên Thiên không biết phí

bao nhiêu tâm huyết, nhưng ngươi lại mơ mơ màng màng hoàn thành

mộng tưởng mà người khác hầu như cà đời không hoàn thành được!

Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.

- Lão gia tử, ngài nhanh giải thích giúp ta, ta đang hồ đồ

đây.

Cơ Vân Thăng vuốt râu nói.

- Cái này ta cũng không rõ ràng, thời điểm ngươi chơi game, lúc

cuối cùng đã làm gì?

- Cuối cùng?

Thạch Trung Ngọc nghi ngờ gãi đầu.

- Lúc cuối cùng ta đang ở trong bản đồ Cuồng Đao, bị Hùng ca

huấn luyện, gia trì gấp năm lần trọng lực không ngừng chạy bộ,

thống khổ không chịu nổi, đột nhiên nghĩ tới mình ở trong trò chơi

có luyện Nội Công Tâm Pháp, hiếu kỳ lấy ra thử một chút, kết quả

cảm giác cũng không tệ lắm, thế nhưng cũng kiên trì không được bao

lâu, trực tiếp ngất xỉu.

Ánh mắt Cơ Vân Thăng sáng lên, bắt lấy tay Thạch Trung Ngọc.

- Ngươi nói Nội Công Tâm Pháp trong trò chơi! Tâm pháp kia tên

gì!

- Minh Hồng tâm pháp.

Thạch Trung Ngọc nói.

- Minh Hồng tâm pháp?

Cơ lão gia tử suy nghĩ một chút, nhíu mày nói.

- Có chút quen tai! Tê, chẳng lẽ là bí tịch Thiên cấp vài thập

niên trước gây nên võ lâm hỗn loạn? Làm sao lại chạy vào trong trò

chơi?

Thạch Trung Ngọc giang tay ra.

- Cái này ta cũng không rõ ràng. Ta chỉ là bắt chẹt Tiếu Khắc,

từ trong tay Chuyển Chức đại sư lấy được. Bất quá theo đạo lý mà

nói, du hí là du hí, không có khả năng ảnh hưởng tới thực tế.

Cơ Vân Thăng suy nghĩ một chút.

- Cái trò chơi này, ta cảm giác có chút không bình thường. Dường

như có âm mưu gì đó. Quên đi, chính ngươi chú ý một chút là được.

Còn có sự tình Minh Hồng tâm pháp, tuyệt đối không được nói cho

người khác, đặc biệt là những gia tộc cổ xưa.

Thạch Trung Ngọc thận trọng hỏi.

- Nói sẽ có hậu quả gì.

Cơ Vân Thăng híp mắt, khẽ cười nói.

- Nói ra, ta là không thể bảo vệ được cái mạng nhỏ của ngươi.

Nếu không phải ta tu luyện tâm pháp này nhiều năm, thì cũng sẽ đoạt

Minh Hồng tâm pháp.

Nghe Cơ Vân Thăng nói, Thạch Trung Ngọc cảm giác sau lưng chảy

mồ hôi lạnh, thất phu vô tội, hoài bích có tội nha. Xem ra mình đã

nhận được một bảo vật không tầm thường.

Cơ Vân Thăng kéo ống tay áo.

- Tới tới tới, Tiểu Thạch, ngươi đã tấn cấp Tiên Thiên, ta phải

dạy ngươi phương thức chiến đấu của cao thủ Tiên Thiên, đừng đến

lúc đó bị người khi dễ, ném đi mặt mũi của cao thủ Tiên Thiên.

- Cao thủ Tiên Thiên rất đáng tiền sao?

Thạch Trung Ngọc hỏi.

- Ngươi cứ nói đi, ngươi nói Lý Tiểu Long lợi hại không, đáng

tiền không?

Cơ Vân Thăng cười nói.

- Lý Tiểu Long? Lẽ nào hắn là cao thủ Tiên Thiên?

Thạch Trung Ngọc hỏi.

- Thời kỳ đó, hắn là người có hy vọng tấn cấp Tiên Thiên nhất,

thế giới này, tất cả cao thủ Tiên Thiên, cộng lại không quá 10

người!

Cơ Vân Thăng chậm rãi nói.

Nghe Cơ Vân Thăng nói, Thạch Trung Ngọc nhất thời hiểu cao thủ

Tiên Thiên trọng yếu như thế nào. Toàn bộ Hoa Hạ, cao thủ Tiên

Thiên chỉ mới 5 người, đây là nhờ mấy tỷ nhân khẩu chồng chất ra.

Cao thủ Tiên Thiên, mặc dù không thể di sơn đảo hải, hủy thiên diệt

địa. Thế nhưng nếu như muốn đi ám sát một nguyên thủ quốc gia, kia

đơn giản giống như lấy đồ trong túi. Cho nên cao thủ Tiên Thiên ở

trong quốc gia, chính là tồn tại giống như vũ khí hạt nhân.

Năm đó Lý Tiểu Long đã sắp tấn cấp Tiên Thiên, chỉ còn kém một

bước. Nhưng lại bị Nhật Bản âm hiểm hạ độc chết. Hai cao thủ Hoa Hạ

hầu như sắp tấn cấp Tiên Thiên là Hoắc Nguyên Giáp và Lý Tiểu Long,

đều bị người Nhật Bản độc chết.

Lúc đó Lý Tiểu Long qua đời, trực tiếp dẫn tới hết thảy cao thủ

Tiên Thiên của Hoa Hạ tức giận. Bốn cao thủ Tiên Thiên lao tới

Tokyo Nhật Bản, trực tiếp đánh chết cao thủ Tiên Thiên Sagawa Nara

duy nhất lúc đó của bọn hắn. Đồng thời làm Tokyo hỗn loạn tưng

bừng, làm cho kinh tế Nhật Bản bị tổn thất to lớn.

Nhưng lúc đó Nhật Bản không dám nói một tiếng, bốn cao thủ Tiên

Thiên kia không có giết Thiên Hoàng đã coi như tốt. Bốn cao thủ

Tiên Thiên ở trong vòng vây của quân đội, cảnh sát, toàn thân trở

ra, không hao tổn chút nào trở về Hoa Hạ.

Đây là một lần dương uy của Hoa Hạ, nhất thời làm cho các nước

lớn xung quanh không còn dám xem thường khi dễ Hoa Hạ nữa.

Nghe Cơ lão gia tử giới thiệu, Thạch Trung Ngọc chỉ cảm thấy

nhiệt huyết sôi trào. Nhìn dáng vẻ hưng phấn của Thạch Trung Ngọc,

Cơ Vân Thăng trực tiếp tạt một chậu nước lạnh.

- Bọn họ lợi hại là vì trải qua không biết bao nhiêu chiến đấu.

Còn ngươi, hiện tại vọt tới Nhật Bản, ta nghĩ ngươi còn chưa tiến

vào Tokyo, đã bị súng ngắm bắn nát đầu.

Thạch Trung Ngọc sờ mũi, ngượng ngùng cười.

- Đừng nói nhảm, tới, theo ta luyện tập Xuân Dương Quyền, quyền

pháp này đại thành, ngươi trên cơ bản sẽ không chết được.

Cơ Vân Thăng lôi kéo Thạch Trung Ngọc nói.

Thạch Trung Ngọc gãi đầu.

- Lão gia tử, ngài bỏ qua ta đi, cao thủ Tiên Thiên có thể phi

diêm tẩu bích không? Dạy ta khinh công đi, tựa như ngày đó ngài

nhảy một cái năm sáu thước vậy.

Cơ Vân Thăng nhìn Thạch Trung Ngọc.

- Không phải ta đả kích ngươi, tuy bây giờ ngươi tấn cấp Tiên

Thiên, thế nhưng nếu như muốn học Thiên Long Bát Bộ, vậy thì còn

sớm lắm. Bây giờ chân nguyên toàn thân ngươi, chỉ miễn cưỡng đi ra

bước đầu tiên. Sau chân nguyên hao hết, nằm ở trên giường nghỉ ngơi

mười ngày nửa tháng. Mặc dù ngươi là Tiên Thiên, thế nhưng còn non

lắm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!