Dưới sự dạy dỗ của Cơ lão gia tử, Thạch Trung Ngọc bắt đầu toàn
tâm toàn ý luyện tập Xuân Dương Quyền.
Tựa hồ vì đến Tiên Thiên, cảm giác thiêu đốt khi luyện Xuân
Dương Quyền không có nồng nặc như vậy nữa, Thạch Trung Ngọc đánh
cực kỳ thư thái. Đặc biệt là sau khi nghe Cơ lão gia tử nói những
cố sự kia, Thạch Trung Ngọc đối với luyện võ nổi lên hứng thú nồng
hậu.
Một già một trẻ ở trong vườn hoa, đánh quyền phong sinh thủy
khởi.
- Ha ha, lão gia tử, ăn một quyền của ta!
Tập quyền đến phân nửa, đột nhiên Thạch Trung Ngọc vung tay đánh
tới.
Cơ Vân Thăng phản ứng mẫn tiệp, giơ tay lên đón đỡ, sau đó biến
chiêu. Thạch Trung Ngọc không phản ứng kịp, bị một quyền đánh trúng
ngực. May mắn Cơ lão gia tử thu lực nhanh, Thạch Trung Ngọc chỉ bị
đánh lui mấy bước, ngực như bị hòn đá đập trúng, vấn đề không lớn
lắm.
Cơ Vân Thăng cười khổ nói.
- Ngươi nha, mới vừa học đi đã đòi chạy. May mắn ta phản ứng
nhanh, nếu không... một quyền toàn lực đập xuống, ngươi còn không
nằm trên giường nửa năm.
Thạch Trung Ngọc ngượng ngùng cười cười.
- Lão gia tử, ta không phải muốn thử uy lực của Xuân Dương Quyền
một chút sao.
Cơ lão gia tử mặc kệ hắn.
- Tiểu Thạch, ta dạy ngươi võ thuật là phải thu lệ phí, lần sau
ngươi mua cho ta mười bình rượu.
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ, ngài muốn ta mua rượu còn ít sao.
Mỗi lần đều là tự mình đặt hàng, ta trả tiền.
Hai người đang trò chuyện vui vẻ, Cơ Như Nguyệt lại hốt hoảng
chạy tới.
- Gia gia, đã xảy ra chuyện!
Cơ Vân Thăng rất bình tĩnh nói.
- Kích động cái gì, xảy ra chuyện gì.
Cơ Như Nguyệt nói.
- Ca ca bị bắt cóc, vừa rồi bọn cướp gọi điện thoại...
Lời vừa nói xong, Cơ Vân Thăng trực tiếp vọt vào phòng khách.
Tuyết Sương Yên đang cầm điện thoại nói cái gì đó.
- Là Cơ Hùng Liệt sao?
Cơ Vân Thăng vọt thẳng tới hỏi.
Thấy Cơ Vân Thăng tới, Tuyết Sương Yên không nói hai lời, trực
tiếp giao điện thoại cho hắn.
- Uy, là ta, Cơ Vân Thăng!
- Ba, đã xảy ra chuyện, Như Phong bị bắt cóc!
- Là chuyện khi nào!
- Mới vừa rồi, tầm bốn giờ rưỡi.
Thạch Trung Ngọc cũng đi vào, thấy Cơ Vân Thăng cầm điện thoại,
đang lo lắng nói cái gì đó
- Tốt, con không cần báo cảnh sát, bảo thủ hạ đi ra ngoài tra
một chút, ta ngược lại muốn nhìn, là Vương Bát Đản nào không có
mắt, dám đụng đến cháu của Cơ Vân Thăng ta!
Cơ Vân Thăng nổi trận lôi đình, Cơ gia nhân khẩu không nhiều,
đến thế hệ này chỉ có mấy con cháu. Trong đó Cơ Như Phong xuất sắc
nhất, đã được lão gia tử định làm người thừa kế gia tộc đời kế
tiếp. Lại có người dám động thủ trên đầu thái tuế, bắt cóc cháu của
Cơ Vân Thăng hắn, đơn giản là Lão Thọ Tinh treo cổ, chán sống
rồi!
Lực lượng của Cơ Vân Thăng không phải người bình thường có thể
tưởng tượng, một trong năm cao thủ Tiên Thiên của Hoa Hạ, đó là
nhân vật ngay cả lãnh đạo quốc gia cũng dùng lễ đối đãi. Tắt điện
thoại, Cơ Vân Thăng lại gọi cho vài nhân vật trọng yếu.
Những người kia đều như sấm bên tai, Thạch Trung Ngọc nghe mà sợ
hết hồn hết vía, những người kia ở dưới cơn thịnh nộ của Cơ Vân
Thăng, đều ngoan hơn cả cháu trai.
Mạng lưới quan hệ cường đại vừa ra, Cơ Vân Thăng liền ngồi ở
trên ghế chờ tin tức.
Lão gia tử luôn hòa khí, giống như một lão nhân bình thường,
nhưng bây giờ các cô nương bị dáng vẻ vừa rồi của Cơ Vân Thăng dọa
cho không dám lên tiếng. Trong biệt thự nhất thời an tĩnh lại.
Thạch Trung Ngọc nhìn tình huống, không khỏi an ủi.
- Lão gia tử, đừng lo lắng, Phong ca sẽ không xảy ra chuyện gì
đâu.
Cơ Vân Thăng âm trầm nói.
- Ta không lo lắng nó gặp chuyện không may, ta là đang suy nghĩ,
đằng sau có phải cất dấu âm mưu gì hay không.
Thạch Trung Ngọc không thèm để ý nói.
- Bất kể âm mưu hay dương mưu, có ngài ra tay. Ai có thể chịu
nổi.
Nghe nói như vậy, trên mặt Cơ Vân Thăng cũng hiện lên một tia
đắc ý.
- Chúng ta đi ra ngoài mua thức ăn!
Hướng Lâm nói.
Cơ Vân Thăng khoát tay áo, các cô nương như được đại xá, vội vã
ly khai biệt thự.
Hai người yên lặng ở trong phòng khách chờ đợi, thỉnh thoảng
chuông điện thoại lại vang lên.
Cơ lão gia tử cau mày, đa số là tin tức vô dụng. Lẽ nào thế lực
của đối phương lớn đến trình độ ngay cả mạng giao thiệp của mình
cũng không tra được?
Nghĩ vậy, Cơ lão gia tử lại có chút lo lắng.
Thạch Trung Ngọc lại không có bao nhiêu ý tưởng, chỉ có chút lo
lắng an toàn của Cơ Như Phong mà thôi, dù sao từng có giao tình
tốt, cũng là anh vợ của mình.
Không lâu sau, các cô nương đều mua thức ăn trở về, kỷ kỷ tra
tra đi tới phòng bếp, chuẩn bị làm cơm tối.
Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên.
Một tin tức trọng yếu truyền tới, Cơ lão gia tử đứng dậy, nhìn
Thạch Trung Ngọc nói.
- Tìm được mấy gia hỏa bắt cóc Phong nhi rồi, ta đi cứu
người!
Cũng không đợi Thạch Trung Ngọc trả lời, Cơ Vân Thăng giống như
trận gió, chớp mắt liền biến mất.
Cơ lão gia tử đi ra ngoài cứu cháu, Thạch Trung Ngọc nhìn các cô
nương ở trong phòng bếp líu ríu làm cơm tối. Cũng không biết nha
đầu Dương Tử đi vào làm gì.
Nhàm chán mở ti vi, tiếp tục xem Ultraman.
Tiểu quái thú vĩnh viễn là cường đại a.
- Sinh hoạt tựa như mèo ăn cá, chó ăn thịt, Ultraman đánh tiểu
quái thú...
Thạch Trung Ngọc nằm trên salon, cảm giác không có Cơ lão gia tử
đoạt điều khiển từ xa thật tốt.
Đang nghĩ ngợi, một bàn tay nhỏ bé cướp mất điều khiển từ
xa.
- Tiểu nha đầu, đoạt điều khiển từ xa sẽ lãnh hậu quả rất nặng
nề!
Thạch Trung Ngọc không chút nghĩ ngợi, trực tiếp kéo thân thể
mềm mại kia tới.
- Đại thúc…
Dương Tử bị Thạch Trung Ngọc đặt lên đùi, nhất thời một bên làm
nũng, một bên uốn éo thân thể.
Mông đít co giãn làm cho Thạch Trung Ngọc cảm thấy hưng phấn,
dục hỏa do luyện tập Xuân Dương Quyền cháy hừng hực lên.
Dương Tử cảm giác dưới mông có một đồ vật từ từ cứng rắn, chỉa
có chút khó chịu. Ngẩng đầu nhìn Thạch Trung Ngọc nói.
- Sắc lang đại thúc, lại nghĩ tới sự tình hư hỏng!
Thạch Trung Ngọc cười, tay mò vào trong váy của Dương Tử, từ từ
vuốt ve lấy âm hộ căng mọng của nàng.
Dương Tử vặn vẹo một cái, nhưng giãy dụa không được, không thể
làm gì khác hơn là kêu lên.
- Nguyệt tỷ, đại thúc khi dễ em!
Trong phòng bếp, Cơ Như Nguyệt khẽ cười, đáp lại nói.
- Không có việc gì, em bị hắn khi dễ còn ít sao, ha ha.
Dương Tử ai oán nhìn Thạch Trung Ngọc, Thạch Trung Ngọc thì làm
ra vẻ mặt vô tội. Tiếp tục đè Dương Tử xuống, miệng hôn lấy ngực
nàng, tay thì không ngừng khiêu hích âm hộ, chẳng mấy chốc nơi đó
đã nước chảy lênh láng.