- Leng keng
Chuông cửa đột nhiên vang lên.
Thạch Trung Ngọc giật đình đứng dậy, vỗ vỗ mông nhỏ của Dương
Tử.
- Đi mở cửa đi.
Dương Tử chu cái miệng nhỏ nhắn, ai oán nhìn Thạch Trung Ngọc,
bị Thạch Trung Ngọc sờ soạng như thế, phía dưới đã ướt nhẹp, dục
hỏa sắp không kìm chế được rồi. Bất mãn đi tới bên cạnh camera nhìn
một chút, Dương Tử hô.
- Đại thúc, là hai cảnh sát!
Cảnh sát? Thạch Trung Ngọc có chút buồn bực, sao đột nhiên lại
có cảnh sát tới đây, chẳng lẽ vì sự tình của Cơ Như Phong?
Dương Tử chạy ra ngoài, mở cửa, tiểu muội muội mười lăm mười sáu
tuổi đối với cảnh sát vẫn rất có hảo cảm.
Hai cảnh sát vừa vào cửa, lập tức phách lối hô.
- Các ngươi ai là Thạch Trung Ngọc!
Thạch Trung Ngọc càng buồn bực, làm sao lại tới tìm mình.
- Là ta, có vấn đề gì không?
Cảnh sát mặt rỗ nhìn Thạch Trung Ngọc, lại nhìn TV, khinh miệt
cười nói.
- Không nghĩ tới đệ nhất cao thủ Hinh Vũ Chi Thạch lại đi xem
Phim Hoạt Hình.
Cảnh sát bên phải mũi vểnh lên trời nói.
- Thạch Trung Ngọc, chúng ta hoài nghi ngươi và đồng bọn có quan
hệ tới một vụ án vào nhà trộm cướp, mời theo chúng ta đi một
chuyến.
Vào nhà trộm cướp? Thạch Trung Ngọc nhất thời mở to hai mắt
nhìn.
- Ta nói có lầm hay không? Ta cần phải trộm cướp sao?
- Từng phạm nhân ở trước khi nhận tội đều nói như vậy.
Mặt rỗ cười lạnh, trực tiếp móc còng tay ra.
- Đệ nhất cao thủ, mời theo chúng ta đi một chuyến.
Mấy cô nương nghe được động tĩnh, đều từ trong phòng bếp đi ra.
Hai cảnh sát chứng kiến mấy đại mỹ nhân như hoa như ngọc, trong
lòng hiện ra thần sắc dâm đãng, bốn ánh mắt không ngừng nhìn các cô
nương. Cơ Như Nguyệt thấy cảnh sát lấy ra còng tay, vội vàng
nói.
- Hai vị, có phải các người nhận lầm người không. Thạch Trung
Ngọc là thị dân tuân thủ luật pháp!
- Từng phạm nhân ở trước khi nhận tội đều nói là thị dân tuân
theo luật pháp! Ngươi là Cơ Như Nguyệt!
Mặt rỗ vừa thưởng thức Cơ Như Nguyệt, vừa nói.
Cơ Như Nguyệt sửng sốt.
- Đúng vậy, có việc gì sao?
- Vậy không sai.
Cảnh sát bên cạnh nói.
- Ta hoài nghi ngươi cũng tham dự vụ án trộm cướp, là tòng phạm
của Thạch Trung Ngọc, hiện tại mời theo chúng ta đi một chuyến.
Thạch Trung Ngọc chứng kiến tình huống này, cảm giác có chút
không đúng.
- Mời các ngươi lấy ra lệnh bắt.
- Chúng ta chỉ mời các ngươi đi đồn cảnh sát hiệp trợ điều tra,
cần phải dùng lệnh bắt sao?
Mặt rỗ trợn mắt.
- Đến cùng ngươi là cảnh sát hay ta là cảnh sát.
Thạch Trung Ngọc giang tay ra.
- Nếu không có lệnh bắt, chúng ta sẽ không đi, hừ, không có bằng
chứng liền tới bắt người, ngươi cũng không cảm thấy ngại!
Mặt rỗ lạnh lẽo nói.
- Ngươi xác định ngươi không theo chúng ta!?
- Lão tử ở nơi này, ngươi có thể làm gì! Hiện tại lão tử muốn ăn
cơm, mời các ngươi cút đi!
Thạch Trung Ngọc móc móc lỗ tai, rất khinh thường nhìn cảnh sát
mặt rỗ nói.
Mặt rỗ chứng kiến tình huống này, trên mặt hiện lên một tia khó
xử. Cảnh sát bên cạnh cắn răng, trực tiếp móc súng ra.
- Ngươi xác định không theo chúng ta đi?
Họng súng đen ngòm chỉ vào đầu Thạch Trung Ngọc, rất đắc ý
cười.
Chứng kiến cảnh sát móc súng, các cô nương giật mình, ở thời đại
hòa bình này, súng là rất có tác dụng uy hiếp.
Thạch Trung Ngọc không nhìn súng lục, hiện tại hắn là nghệ cao
gan lớn nha, khoanh tay nói.
- Ta nói rõ ràng như vậy, lại vẫn dám móc súng ra. Bây giờ hai
người các ngươi là xông vào địa bàn tư nhân phi pháp, sau đó dùng
súng uy hiếp người khác. Tội cũng không nhẹ đâu.
Cảnh sát kia nghe Thạch Trung Ngọc nói, không khỏi ngẩn ra.
Đúng lúc này, Thạch Trung Ngọc đánh văng súng lục, một cước đạp
cảnh sát kia bay ra ngoài.
- ***, lão tử cũng không phải lần đầu tiên bị súng chỉ vào! Còn
nhớ lão tử từng thề quá, người nào còn dám cầm súng chỉ vào lão tử.
Lão tử làm cho hắn đoạn tử tuyệt tôn!
Thạch Trung Ngọc đi tới trước mặt cảnh sát còn chưa có bò dậy,
lại một cước đạp bay hắn.
- Tiếp tục đứng dậy xem?
- ***, Thạch Trung Ngọc, lão tử là cảnh sát, ngươi lại dám đánh
ta!
Người nọ lung la lung lay đứng lên, chỉ vào Thạch Trung Ngọc
mắng.
- Chê cười.
Thạch Trung Ngọc từ từ đi qua.
- Ngươi ở dưới tình huống không được ta cho phép, tiến vào trong
nhà lão tử, còn vô cớ phỉ báng, nói lão tử ăn cướp! Sau đó dùng
súng uy hiếp, bộ dạng như vậy, lão tử trực tiếp đánh chết ngươi
cũng sẽ không có người quản!
Cảnh sát kia chứng kiến trong mắt Thạch Trung Ngọc lóe lên hàn
quang, vội vàng nói.
- Mặt rỗ, ngươi đang làm cái gì!
Mặt rỗ bị hắn kêu, nhìn Thạch Trung Ngọc, lại nhìn các cô nương
trong phòng, trực tiếp móc súng ra, nhắm ngay các nàng.
- Thạch Trung Ngọc, ngươi còn không ngừng, ta sẽ bắn chết các
nàng!
Thạch Trung Ngọc cả kinh, bất quá trên mặt vẫn cười lạnh
nói.
- Sao ta cảm giác các ngươi rất giống giặc cướp nhỉ!
- Chúng ta chỉ mời ngươi vào cục một chuyến mà thôi, không có ý
tứ gì khác!
Mặt rỗ cười lạnh.
- Thế nhưng bây giờ ngươi có ý đồ phản kháng, chống lại lệnh
bắt. Chúng ta chỉ đành ra hạ sách này!
- Chống lại lệnh bắt? Ngươi thật khôi hài, ai nha, quên đi, ta
đi với các ngươi một chuyến!
Thạch Trung Ngọc khẽ cười.
- Xe đâu? Đừng nói các ngươi ngay cả xe cảnh sát cũng không có
nha!
Cơ Như Nguyệt vội vàng nói.
- Ta đi cùng các ngươi! Ngươi không phải hoài nghi ta cũng là
đồng phạm sao!
Ánh mắt mặt rỗ sáng lên, vội vàng gật đầu.
- Tốt lắm, ngươi cũng đi!
Dương Tử cũng nói.
- Ta cũng đi, ta cũng đi, ta cũng là đồng phạm!
Thạch Trung Ngọc nhíu mày.
- Được rồi, cũng không phải đi chơi! Như Nguyệt đi làm cái
gì!
Cơ Như Nguyệt trừng mắt.
- Anh có thể đi em liền không thể đi! Em lo lắng an toàn của
anh, mới đi cùng anh nha!
Mặt rỗ không nhịn được nói.
- Được rồi, đừng ồn ào, Thạch Trung Ngọc, Cơ Như Nguyệt, hai
người các ngươi theo chúng ta đi một chuyến.
Nhìn Thạch Trung Ngọc và Cơ Như Nguyệt theo hai cảnh sát kia đi,
các cô nương lo lắng không biết làm sao bây giờ.
Cơ lão gia tử không ở nhà, gấp chết các nàng.
Thạch Trung Ngọc và Cơ Như Nguyệt lên xe cảnh sát, cảnh sát mặt
rỗ muốn đeo còng tay cho hai người, Thạch Trung Ngọc liếc hắn một
cái, mặt rỗ lộ vẻ tức giận, nhưng đành phải thôi. Hắn cũng không
muốn bị Thạch Trung Ngọc đánh một trận.
Xe cảnh sát chạy về phía Thành Tây.
Tuyết Sương Yên chứng kiến Thạch Trung Ngọc và Cơ Như Nguyệt bị
bắt đi, vội vàng gọi điện thoại cho Cơ Hùng Liệt.
Cơ Hùng Liệt vừa nghe, nhất thời chửi ầm lên.
- Cái gì! Con nói Như Nguyệt bị cảnh sát tình nghi ăn cướp bắt
đi! ***! Đây là hỗn đản nào chơi lão tử! Các con ở trong biệt thự
chờ, chuyện này ta tới xử lý!
Nói xong liền cúp điện thoại.