Các cô nương ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không có tâm tư nấu
cơm, lo lắng chờ đợi ở trong đại sảnh.
Bên này, xe cảnh sát trực tiếp chạy tới vùng ngoại ô.
Thạch Trung Ngọc nhìn hoàn cảnh chung quanh càng ngày càng hẻo
lánh, cười lạnh một tiếng.
- Ta nói, không phải trực tiếp đi sở cảnh sát sao? Hiện tại là
muốn đi nơi nào!
Mặt rỗ không nhịn được khoát khoát tay.
- Ngươi thành thật chút đi, đến lúc đó sẽ biết!
Cơ Như Nguyệt có chút sợ trốn ở trong lòng Thạch Trung Ngọc.
Dáng vẻ thành thục đoan trang đã sớm tìm không thấy, Thạch Trung
Ngọc ôm lấy Cơ Như Nguyệt, không chút lo lắng. Dường như sau khi
tấn cấp Tiên Thiên, tâm tính của hắn đã thay đổi rất nhiều.
Cảnh sát chạy hơn nửa canh giờ, rốt cục đến phụ cận một nhà kho
bỏ hoang, giống như mọi chuyện xấu trên đời đều sẽ phát sinh ở nơi
như vậy a.
- Xuống xe!
Mặt rỗ thấy đã đến mục đích, lá gan cũng lớn hơn, nhìn Thạch
Trung Ngọc quát.
Thạch Trung Ngọc có chút không kiên nhẫn.
- Nếu ngươi lại rống một câu nữa, ta không ngại xé nát cái miệng
của ngươi!
Lúc này mặt rỗ mới nhớ tới Thạch Trung Ngọc lợi hại, lộ vẻ tức
giận mở cửa xe.
Chứng kiến xe cảnh sát qua đây, trong nhà kho đột nhiên lao ra
mười mấy người, bao quanh xe cảnh sát.
Mặt rỗ vừa xuống xe, liền cúi đầu khom lưng nói.
- Người Uy ca muốn, chúng ta đã dẫn tới.
Đầu lĩnh là một thanh niên cao gầy, gật đầu.
- Tốt, các ngươi có thể đi. Nói cho cục trưởng của các ngươi
biết, Uy ca sẽ không bạc đãi hắn!
Thạch Trung Ngọc ôm Cơ Như Nguyệt xuống xe, thấy chiến trận này,
cuối cùng đã hiểu.
- Không tệ, chân trước bắt cóc Cơ Như Phong, hiện tại lại đến
phiên chúng ta, các ngươi tính toán rất tốt!
Thanh niên cao gầy nhíu mày, không nói chuyện. Bên cạnh một
thanh niên tóc vàng ngậm điếu thuốc thơm, nhìn Thạch Trung Ngọc
phách lối nói.
- Nói nhãm cái cọng lông, ngoan ngoãn theo chúng ta! Nếu
không... hừ hừ.
- Nếu không... Ngươi có thể làm gì?
Thạch Trung Ngọc tiếp lời hỏi.
Hoàng Mao vừa định mở miệng nói gì, thanh niên cao gầy hừ lạnh
một tiếng, làm hắn tức giận ngậm miệng.
- Hinh Vũ Chi Thạch, Thần Lâm đệ nhất cao thủ, quả nhiên danh
bất hư truyền.
Thanh niên cao gầy lạnh lùng nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Tại hạ Thanh Long Hội, Huyết Lang, Đoạn Nhạc!
Thạch Trung Ngọc nhíu mày.
- Oh? Chưa từng nghe qua, không biết ngày hôm nay làm ra chiến
trận lớn như vậy mời ta qua, là có chuyện gì đây?
Đoạn Nhạc hừ lạnh một tiếng.
- Cũng không còn gì, có người muốn gặp ngươi mà thôi. đệ nhất
cao thủ, không phải sợ rồi chứ?
- Chê cười, chỉ mời người cũng phải kéo nữ nhân của ta theo! Cái
này có chút không hợp quy củ!
Nhìn hai người nói nhãm, một tráng hán ở bên cạnh không nhịn
được.
- Đoạn Nhạc, con mẹ nó ngươi đừng nói nhãm, trực tiếp mang người
này đi là được!
Hiển nhiên Đoạn Nhạc và người kia là đối đầu, lạnh lùng liếc mắt
nhìn hắn, quay đầu nói.
- Thạch Trung Ngọc, theo chúng ta đi.
Thạch Trung Ngọc khoát khoát tay.
- Được rồi được rồi, đi thì đi.
Ở dưới đoàn người bao vây, Thạch Trung Ngọc ôm Cơ Như Nguyệt,
rất thoải mái đi vào nhà kho. Nhìn tình huống, phảng phất như những
người ở xung quanh là tiểu đệ của hắn vậy.
Trong kho hàng, Lý Uy ngồi ở trên ghế, xung quanh mười mấy nam
tử mặc áo đen lạnh lùng nhìn Thạch Trung Ngọc, thanh thế rất dọa
người.
- Yêu, đây không phải Lý Uy sao.
Thạch Trung Ngọc đối với nhạc phụ đại nhân trên danh nghĩa kia,
là không có bao nhiêu cảm giác tôn sùng.
Lý Uy cũng không giận, vẻ mặt cười đắc ý, ánh mắt Thạch Trung
Ngọc đảo qua, lại không phát hiện Lôi Nghiêm, có chút kỳ quái
hỏi.
- Di, Lôi đại thiếu đâu? Sao không thấy hắn?
Lý Uy từ từ uống một ngụm trà.
- Lôi Nghiêm sao? Không thấy.
Ngươi cứ trang đi! Trong lòng Thạch Trung Ngọc thầm mắng, nếu
như chuyện này Lôi Nghiêm không nhúng tay, quỷ mới tin.
Thạch Trung Ngọc nhìn chung quanh, liền thấy trong phòng có hai
bóng người chớp động, không khỏi cười nói.
- Ta nói, Lôi đại thiếu, ngươi không có việc gì tránh né ở đó
làm gì, giống như một con chuột vậy, ai.
Lý Uy nghe nói như thế, theo bản năng nhìn lại. Thạch Trung Ngọc
thấy vậy, còn có thể không rõ ràng sao.
- Xem ra hôm nay Lôi đại thiếu là muốn làm con chuột rồi.
- Hừ!
Lôi Nghiêm rốt cục nhịn không được, từ trong phòng đi ra.
Lý Uy nhìn thấy tình huống này, thầm nghĩ nguy rồi. Lúc đầu kế
hoạch của bọn họ là Lý Uy phế Thạch Trung Ngọc, sau đó cho Cơ Như
Nguyệt uống thuốc kích dục, Lôi Nghiêm xuất hiện, làm bộ cứu Cơ Như
Nguyệt. Thừa dịp thuốc kích dục phát tán, gạo nấu thành cơm. Kết
quả Lôi Nghiêm vừa ra, Cơ Như Nguyệt còn sẽ vào khuôn khổ sao?
Nhìn thấy Lôi Nghiêm, sắc mặt Cơ Như Nguyệt lạnh lùng xuống.
- Quả nhiên là ngươi, không nghĩ tới hết thảy đều là ngươi giở
trò quỷ!
Lôi Nghiêm gật đầu cười lạnh.
- Là ta, như thế nào? Phẫn nộ không? Tức giận không? Hết thảy
đều đã chậm! Lúc đầu ngươi là vị hôn thê của ta, chờ chúng ta kết
hôn hết thảy đều tốt! Hiện tại, ngươi lại thích nam nhân khác!
Ngươi bảo mặt mũi của ta để vào đâu!
Cơ Như Nguyệt khinh thường.
- Ai nguyện ý gả cho tên cặn bã như ngươi!
Lôi Nghiêm từ từ đi tới trước mặt hai người.
- Hắc hắc, chờ sau đó cho ngươi uống thuốc kích dục, gạo nấu
thành cơm, ta xem ngươi có gả hay không!
Thạch Trung Ngọc sờ mũi nói.
- Ta nói Lôi đại thiếu, Như Nguyệt đã sớm là người của ta, ngươi
lại còn muốn gạo nấu thành cơm!
Thạch Trung Ngọc nói, Lôi Nghiêm sao còn không rõ, đỉnh đầu đã
đội nón xanh a.
- Hỗn đản, gian phu dâm phụ!!!
Lý Uy trực tiếp vung tay lên.
- Bắt hai người bọn họ lại! Nam phế! Nữ đưa cho Lôi Nghiêm xử
lý!
Mười mấy tiểu đệ lập tức rút ra khảm đao, đánh về phía Thạch
Trung Ngọc.
Sắc mặt Thạch Trung Ngọc lạnh lẽo, nhìn Cơ Như Nguyệt nói.
- Ngươi lui lại chút, để ta đối phó!
Nói xong nghênh đón mười mấy người kia.
- Cẩn thận!
Nhìn thấy tình huống này, Cơ Như Nguyệt lo lắng hô.
Tuy thực lực của Thạch Trung Ngọc tăng mạnh, nhưng chỉ xem như
một ngụy Tiên Thiên, không có đầy đủ chân nguyên như cao thủ Tiên
Thiên, cũng không có cảnh giới cao như vậy. Thế nhưng ngụy Tiên
Thiên cũng là Tiên Thiên, so với những dân giang hồ dựa vào một ít
lực lượng cơ bắp kia, mạnh hơn cũng không phải nhỏ tí tẹo.
Như hổ vào bầy dê, khảm đao trong tay những nam tử kia căn bản
tiếp xúc không đến góc áo của Thạch Trung Ngọc, mà Thạch Trung Ngọc
tùy ý một quyền một cước, lại đánh bọn hắn tê liệt ngã xuống
đất.
Chỉ một phút, mười mấy nam tử bị đánh ngã lăn, không bò dậy nổi.
Thạch Trung Ngọc thì ngạo nghễ đứng ở trong sân, phong phạm cao
thủ.
Lý Uy thấy Thạch Trung Ngọc lợi hại như vậy, sắc mặt không thể
tin được.
- Ngươi là Thạch Trung Ngọc!?
Thạch Trung Ngọc không chút lo lắng đốt điếu thuốc, hút một hơi
cười nói.
- Là đại gia ta, có việc gì sao?