Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực
Dịch: Tiêu Dao
----------------------
Tuy Lôi Nghiêm bị võ lực mạnh mẽ của Thạch Trung Ngọc làm cho
rung động, nhưng lại không chút lo lắng.
- Thạch Trung Ngọc, tuy ta không biết vì sao ngươi đột nhiên lợi
hại như vậy, thế nhưng ngươi xác định quả đấm của ngươi có thể
nhanh hơn viên đạn?
Thạch Trung Ngọc ngẹo đầu.
- Không tin? Ngươi thử xem.
Lôi Nghiêm giận dữ, từ trong hông móc ra một cây súng lục, họng
súng đen ngòm chỉ vào Thạch Trung Ngọc, cười tà nói.
- Ngươi dám thử không?
- Ngươi dám nổ súng sao?
Thạch Trung Ngọc không nhìn hắn, mà nhìn về phía Lý Uy cười
nói.
- Hắc hắc, nhạc phụ đại nhân, hiện tại ta tạm thời gọi ngươi một
tiếng như vậy, không biết là nguyên nhân gì để ngươi dám can đảm
làm ra loại sự tình này!
Lý Uy hừ lạnh, từ trên ghế đứng lên.
- Không có cách nào khác, Thạch Trung Ngọc, ngươi đối nhân xử
thế làm quá tuyệt!
Thạch Trung Ngọc cười nhạt.
- Ta làm tuyệt!? Năm đó thời điểm ngươi ngăn cản ta và Lan Lan,
ngươi làm như thế nào! Bây giờ ngươi còn có mặt mũi nói ta làm
tuyệt?
Lôi Nghiêm bị Thạch Trung Ngọc bỏ qua, trong lòng cực kỳ khó
chịu.
- Thạch Trung Ngọc, bây giờ ngươi nên nhận rõ tình thế!
- Tình thế?
Thạch Trung Ngọc cười lạnh.
- Ta chỉ thấy một con chó cầm súng đồ chơi sủa bậy mà thôi, cũng
không tính là cái gì!
- Ngươi…
Lôi Nghiêm căm tức nhìn Thạch Trung Ngọc, ngoài mạnh trong yếu
gầm hét.
- Đừng cho rằng ta không dám nổ súng!
Thạch Trung Ngọc giơ ngón tay lên, nhẹ nhàng lắc lắc.
- Ở trong mắt ta, chuyện này, Lôi Nghiêm ngươi còn không làm
được!
Đoàng!
Trong lúc giận dữ, Lôi Nghiêm nổ súng.
Nhưng không nghĩ tới, trong thân thể Thạch Trung Ngọc đột nhiên
bạo phát ra khí lãng mạnh mẻ, viên đạn bị khí lãng ngăn trở, vô lực
đi tới, đinh đang… rơi trên mặt đất.
Ánh mắt Lý Uy mở to, hết thảy trước mắt quả thực làm cho hắn
không thể tin được. Viên đạn lại vô hiệu với Thạch Trung Ngọc, điều
này sao có thể!
Thạch Trung Ngọc khẽ cười.
- Phế vật chính là phế vật, cầm một khẩu súng cũng giết không
được người, ngươi còn có thể làm cái gì? Về nhà làm ruộng đi! Phế
vật!
Lôi Nghiêm sửng sốt, nhưng bị Thạch Trung Ngọc kích thích, liền
điên cuồng bắn mấy phát.
Thạch Trung Ngọc vẫn không có việc gì, trong thân thể bạo phát
ra khí lưu ngăn trở tất cả viên đạn. Đinh đang… trên mặt đất xuất
hiện vài đầu đạn.
- Tiên Thiên!
Lý Uy lập tức liên tưởng đến một cảnh giới.
- Chúc mừng ngươi, đáp đúng!
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa, chợt sắc mặt chuyển lạnh.
- Phần thưởng là, hai người các ngươi có thể đi chết rồi!
Thân hình lóe lên, cơ hồ trong nháy mắt xuất hiện ở trước mặt Lý
Uy, đá đối phương bay ra hơn mười thước. Tay vung một cái, Lôi
Nghiêm Trực cũng bị đập bay.
- Không chịu nổi một kích!
Thạch Trung Ngọc lắc lắc tay, nhìn hai người bị đánh ngã trên
mặt đất, khóe miệng tràn ra máu tươi, cười lạnh nói.
- Hai vị cảm giác có thoải mái hay không?
- A!
Đột nhiên phía sau truyền đến tiếng thét chói tai, đồng thời còn
có một tiếng cười lạnh.
- Nếu như ngươi dám động, ta không thể bảo đảm đạn này có thể
tránh qua Cơ tiểu thư hay không!
Thạch Trung Ngọc quay đầu nhìn lại, là thanh niên cao gầy lúc
trước dùng súng bắt Cơ Như Nguyệt. Thạch Trung Ngọc khẩn trương,
hắn lại quên mất mấy người này, hỗn đản!
Chứng kiến thần sắc lo lắng của Thạch Trung Ngọc, khóe miệng
thanh niên cao gầy cười lạnh.
- Thạch Trung Ngọc, không nghĩ tới đệ nhất cao thủ, ngay cả nữ
nhân của mình cũng không bảo vệ được.
- Nếu như ngươi dám động nàng một cọng tóc gáy, ta sẽ giết sạch
cả nhà ngươi!
Trong mắt Thạch Trung Ngọc lấp lóe lửa giận, phẫn nộ nhìn chằm
chằm thanh niên cao gầy.
Bị Thạch Trung Ngọc trừng như vậy, thanh niên cao gầy chỉ cảm
thấy phía sau lưng mát lạnh, chân run run, vội vàng lấy lại bình
tĩnh, cầm súng chặc hơn.
- Còn dám uy hiếp lão tử! Quỳ xuống!
- Ngươi!
Nghe nói như thế, Thạch Trung Ngọc càng phẫn nộ.
Trong mắt thanh niên cao gầy lóe lên hàn quang, lớn tiếng
quát.
- Quỳ xuống, nếu không... ta bắn chết nàng!
Cơ Như Nguyệt bị thanh niên cao gầy khóa lấy cổ, không nhúc
nhích được, chỉ có thể đáng thương nhìn Thạch Trung Ngọc.
Chứng kiến Thạch Trung Ngọc do dự, thanh niên bắn xuống dưới
chân hắn một phát súng.
- Quỳ xuống, hừ, nếu không phát sau, nó sẽ xuyên qua đầu của
nàng! Quỳ xuống!
Thạch Trung Ngọc lạnh lùng nhìn thanh niên cao gầy, lại nhìn Cơ
Như Nguyệt. Do dự một chút, cuối cùng đầu gối chậm rãi hạ
xuống.
Chứng kiến Thạch Trung Ngọc thực muốn quỳ, thanh niên cao gầy
điên cuồng cười nói.
- Ha ha ha, Thạch Trung Ngọc, ha ha ha, đệ nhất cao thủ, còn
không phải ngã ở trước mặt lão tử, ha ha!!!
Nụ cười này, làm khí lực trên người hắn nhất thời buông lỏng, Cơ
Như Nguyệt thừa cơ giẫm xuống mu bàn chân của hắn, thanh niên cao
gầy nhất thời kêu thảm một tiếng, phản xạ có điều kiện cong thắt
lưng, muốn đi sờ chân của mình.
Ánh mắt Thạch Trung Ngọc sáng lên, chân phải dùng lực, cả người
như mũi tên bắn ra ngoài.
Thanh niên cao gầy phản ứng không kịp nữa, bị hắn đập trúng cằm,
một quyền tràn ngập phẫn nộ đập nát cằm của thanh niên cao gầy, cả
người bị đập bay lên cao ba bốn thước, nặng nề rơi xuống đất, ngất
xỉu.
Thạch Trung Ngọc ôm Cơ Như Nguyệt vào trong ngực, quan tâm
hỏi.
- Như Nguyệt, em không có việc gì chứ!
Cơ Như Nguyệt yên lặng ôm Thạch Trung Ngọc, ôn nhu nói.
- Làm em sợ muốn chết, mới vừa rồi em còn tưởng sẽ chết chứ.
Thạch Trung Ngọc cười nói.
- Có anh ở đây, ai dám thương tổn em. Cho dù là Diêm Vương muốn
mạng của em, anh cũng giết hắn!
Cơ Như Nguyệt im lặng không lên tiếng, chỉ càng thêm dùng sức ôm
Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc nhìn mấy tiểu đệ không biết làm sao ở bên cạnh,
quát.
- Nhìn cọng lông, còn không cút cho lão tử, lão tử không có tâm
tình thu thập các ngươi!
Mấy tiểu đệ kia nghe nói như thế, như được đại xá, không nói hai
lời, nhấc chân bỏ chạy.
Trong nháy mắt, trong kho hàng chỉ còn mười mấy người nằm trên
mặt đất, không ngừng rên rỉ.
Lý Uy và Lôi Nghiêm nằm trên đất, hung hăng nhìn Thạch Trung
Ngọc.
Thạch Trung Ngọc ôm Cơ Như Nguyệt, từ từ đi tới trước mặt Lý Uy,
lạnh lùng nói.
- Nể tình ngươi là phụ thân của Lan Lan, lần này ta tha cho
ngươi một mạng, nhưng sẽ không có lần thứ hai!
Lý Uy nhìn Thạch Trung Ngọc, than nhẹ một hơi, cúi đầu không
nói.
Thạch Trung Ngọc lại đi tới trước mặt Lôi Nghiêm, khẽ cười
nói.
- Ta nói Lôi đại thiếu, sao bây giờ dáng vẻ của ngươi chật vật
như vậy, ai khi dễ ngươi! Có cần ca ca giúp ngươi báo thù hay
không!
- Thạch Trung Ngọc!!
Lôi Nghiêm hung ác nhìn hắn.
- Chỉ cần lão tử không chết, ngươi đừng nghĩ sống khá giả!
- Ha hả!
Thạch Trung Ngọc khẽ cười.
- Ngươi cảm thấy ngày hôm nay ngươi có thể sống sao?