Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 821: CHƯƠNG 821. CẢNH SÁT MẶT RỖ BI THƯƠNG

- Ngươi muốn làm gì!

Lôi Nghiêm nghe nói như thế, trong mắt tràn đầy sợ hãi.

Thạch Trung Ngọc cười tà ác.

- Cũng không làm gì, ta có một ý tưởng, không biết Lôi đại thiếu

muốn nghe không!

Không đợi Lôi Nghiêm trả lời, Thạch Trung Ngọc tiếp tục nói.

- Ta đã từng nghĩ, nếu như một nam nhân, tiểu đệ đệ bị đạp thành

thịt bầm, còn có thể khôi phục hay không? Hoặc là, hắn có thể kiên

trì sống tiếp hay không?

Lôi Nghiêm nhất thời sợ đến bò về phía sau vài mét, vẻ mặt sợ

hãi, vội vàng nói.

- Thạch Trung Ngọc, không đúng, Thạch đại ca, ngươi không thể

như vậy! Ngươi, ngươi không nên như vậy!

Thạch Trung Ngọc từng bước đi tới, từng bước giẫm đất trống ở

giữa hai chân hắn, Lôi Nghiêm sợ đến vội vàng bò về phía sau.

- Đừng, thạch đại gia, đừng, đừng.

Thạch Trung Ngọc khẽ cười.

- Yêu, Lôi đại thiếu, ngươi bò cái gì, có gì phải sợ chứ, không

phải là phế tiểu đệ đệ sao! Cùng lắm thì sau này không thể đụng vào

nữ nhân mà thôi, có gì phải sợ!

Lôi Nghiêm khóc không ra nước mắt, điều này có thể không sợ sao?

Về sau không thể tìm nữ nhân còn không nghiêm trọng sao? Hắn không

muốn làm thái giám nha.

- Thạch gia, van xin ngài, đừng có như vậy được không!

Chứng kiến Lôi Nghiêm mềm yếu như vậy, Thạch Trung Ngọc cũng mất

đi hứng thú, đạp tới đũng quần của Lôi Nghiêm.

Ánh mắt Lôi Nghiêm mở to, hét thảm một tiếng, trực tiếp ngất

đi.

- Cắt.

Thạch Trung Ngọc lắc đầu.

- Còn chưa sức đâu, ngay cả tiểu đệ đệ của ngươi còn chưa đụng

đã té xỉu? Thật vô năng!

Nhẹ nhàng đá tiểu đệ đệ của Lôi Nghiêm một cái, xoay người kéo

Cơ Như Nguyệt, cũng không quay đầu lại đi ra kho hàng.

Lý Uy nhìn thân ảnh của Thạch Trung Ngọc từ từ đi xa, lại nhìn

Lôi Nghiêm đã sợ hãi ngất đi, lắc đầu, khe khẽ thở dài.

Thạch Trung Ngọc dẫn Cơ Như Nguyệt đi ra nhà kho, đột nhiên phát

hiện một sự tình nghiêm trọng. Không có xe!

Cũng không biết đám người Lý Uy làm sao qua được, xung quanh nhà

kho không có một chiếc xe, chỉ có bãi cỏ hoang vu.

- Làm sao bây giờ?

Thạch Trung Ngọc nhìn Cơ Như Nguyệt.

Cơ Như Nguyệt liếc mắt.

- Anh là nam nhân, anh xem đó mà làm.

Thạch Trung Ngọc sờ sờ trên người, mò được điện thoại di động,

mở ra xem, may mắn còn có một nấc pin.

Cơ Như Nguyệt nói.

- Gọi tới điện thoại bàn trong phòng khách, bảo Hướng Lâm lái xe

qua.

Thạch Trung Ngọc không nói lời nào, gọi một số điện thoại.

- Ngài khỏe, đây là tổng đài cảnh sát 110.

- Ngài khỏe, nhà kho ở Thành Tây phát sinh vụ án lớn, phiền đồng

chí thông báo cảnh sát có khuôn mặt rỗ ở Thành Tây tới đây một

chút!

- À? Ngươi nói cái gì?

- Ngươi gọi điện thoại đến đồn công an Thành Tây, nói nhà kho

xảy ra trọng án, gọi cảnh sát có khuôn mặt rỗ tới đây một chút.

- Cái này..

- Còn do dự cọng lông! Nhanh gọi cảnh sát mặt rỗ qua đây! Ngươi

cứ nói như vậy, tự hắn sẽ biết, được rồi, ta cúp máy đây!

Thạch Trung Ngọc trực tiếp cúp điện thoại, Cơ Như Nguyệt kinh

ngạc nhìn hắn.

- Ngạch.? Thế nào?

Thạch Trung Ngọc sờ mũi.

- Hắn đưa chúng ta tới, thì phải đưa trở về nha.

Cơ Như Nguyệt trực tiếp im lặng.

Cũng không biết trung tâm 110 giải quyết như thế nào, qua không

lâu, một xe cảnh sát chạy tới.

Chứng kiến hai người Thạch Trung Ngọc đứng ở phụ cận nhà kho,

cảnh sát lái xe ngây ngẩn cả người, đâm vào một tảng đá ở bên

cạnh.

Thạch Trung Ngọc giơ tay lên, lên tiếng chào.

- Chào, mặt rỗ đại ca, lại gặp ngươi!

Cảnh sát mặt rỗ từ trong cửa sổ xe ló đầu ra, nói lắp bắp.

- Ngươi, ngươi, ngươi không có việc gì?

Thạch Trung Ngọc cười cười.

- Ngươi nghĩ ta sẽ có chuyện gì?

Cảnh sát mặt rỗ ngượng ngùng cười cười.

- Cái kia, ngài, ngài gọi ta qua đây làm gì?

Thạch Trung Ngọc trực tiếp mở cửa xe.

- Đương nhiên là gọi ngươi chở chúng ta về! Ngươi đưa tới, thì

phải đưa trở về nha, đến nơi đến chốn, không phải sao?

- Ừm, ân.

Cảnh sát mặt rỗ dùng sức gật đầu.

Hiện tại hắn thật không dám trêu chọc đại gia này, hắn quá rõ

tình huống trong kho hàng, lại nghĩ tới thân thủ của Thạch Trung

Ngọc, cảnh sát mặt rỗ khẳng định Thạch Trung Ngọc đã đánh người bên

trong một trận.

Thạch Trung Ngọc móc ra một điếu thuốc, đưa cho cảnh sát mặt

rỗ.

- Hút thuốc không?

Cảnh sát mặt rỗ sửng sốt, nhanh nhận lấy điếu thuốc, tay còn run

run. Thạch Trung Ngọc ngậm một điếu, hít một hơi nói.

- Ai, hoạt động tay chân một chút, thể xác và tinh thần đều

thoải mái nha!

Cảnh sát mặt rỗ cười nói.

- Đúng vậy, hoạt động một chút thân thể mới khỏe mạnh!

Thạch Trung Ngọc hút thuốc, từ từ nói.

- Đúng rồi, gọi người của các ngươi đi kho hàng xem một chút,

ân, mới vừa rồi ta nghe trong đó có tiếng súng, ngô, làm một thị

dân tuân thủ luật pháp, chuyện này ta phải tích cực báo lên, đúng

không?

Tay cảnh sát mặt rỗ run lên, kém chút đâm vào cột điện.

Con mẹ nó, đây là người sao, nổ súng cũng không có chuyện gì?

Không đúng, chắc là hắn nổ súng, ân, cũng khó trách, có súng thì có

thể khi dễ người nha.

Cảnh sát mặt rỗ an ủi mình.

Rất nhanh, xe cảnh sát lái vào biệt thự, đây là xe cảnh sát, cho

nên bảo vệ không dám ngăn cản.

Thạch Trung Ngọc dẫn Cơ Như Nguyệt xuống xe, đi vào biệt thự.

Thời điểm vòng qua xe cảnh sát, Thạch Trung Ngọc đột nhiên vỗ nóc

xe.

Cảnh sát mặt rỗ bị tiếng vang kia làm cho hết hồn, có chút sợ

hãi nhìn Thạch Trung Ngọc.

- Đại… Đại ca, ngài còn có gì phân phó?

Thạch Trung Ngọc cười nhạt.

- Đừng kích động, làm một cảnh sát nhân dân, phải giữ vững bình

tĩnh, ân, cũng không có gì, quay đầu giúp ta ân cần thăm hỏi cục

trưởng của các ngươi, ân, chúc hắn sống lâu trăm tuổi.

- Vâng vâng! Ta có thể đi được chưa?

Cảnh sát mặt rỗ dùng sức gật đầu.

- Đi đi.

Thạch Trung Ngọc giống như đuổi ruồi, khoát khoát tay, cảnh sát

mặt rỗ như được đại xá, vội vàng mở máy, nhanh chóng ly khai sinh

vật nguy hiểm này.

Trở lại sở cảnh sát, cảnh sát mặt rỗ mới tỉnh hồn lại, thở hắt

ra một hơi, đi xuống xe. Thế nhưng khi nhìn thấy dấu tay trên nóc

xe, lại xém chút dọa ngất hắn.

Thạch Trung Ngọc đẩy cửa biệt thự ra.

- Các cô nương, đi ra tiếp khách nào!

Hướng Lâm, Hướng Lam, Dương Tử, Tuyết Sương Yên đều lo lắng ngồi

ở trên ghế.

Thạch Trung Ngọc và Cơ Như Nguyệt đột nhiên xuất hiện, trên mặt

bốn người đều vui mừng, lập tức xông tới.

- Đại thúc, anh không có việc gì chứ?

- Thạch ca, chuyện gì xảy ra vậy?

- Như Nguyệt, hai cảnh sát tìm các ngươi làm gì?

Nhất thời kỷ kỷ tra tra, Thạch Trung Ngọc có chút chống đỡ không

được.

- Các em hỏi Như Nguyệt đi, ta đi uống nước, ai nha, khát khô cả

miệng rồi!

Cơ Như Nguyệt kẻ lại sự tình vừa rồi, nhất thời làm các thiếu nữ

kinh ngạc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!