Thạch Trung Ngọc và Cơ Như Nguyệt an toàn trở về, chúng nữ cũng
yên tâm, lần nữa trở lại phòng bếp làm cơm tối. Thạch Trung Ngọc
thì ngồi ở trên ghế xem Ultraman.
Dương Tử lẳng lặng ngồi ở bên cạnh Thạch Trung Ngọc, đầu tựa lên
bả vai hắn.
- Đại thúc.
- Ừm?
Thạch Trung Ngọc đang xem phim, cũng không quay đầu lại đáp.
- Làm sao vậy?
Dương Tử ngẩng đầu lên, nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Nếu như, em nói nếu như, em bị bắt, bọn họ uy hiếp em muốn anh
quỳ xuống, anh sẽ quỳ xuống sao?
Thạch Trung Ngọc khẽ cười.
- Anh sẽ không để cho chuyện này phát sinh, hơn nữa coi như phát
sinh, anh cũng sẽ không cho bọn họ có cơ hội khi dễ em. Như Nguyệt
chỉ là ngoài ý muốn mà thôi.
Dương Tử hỏi.
- Em nói là nếu như, anh có quỳ xuống không?
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, gật đầu.
- Sẽ, dù phải chết cũng...
Dương Tử bịt miệng hắn.
- Đại thúc, hôn em.
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, nhìn dáng vẻ động tình của Dương Tử,
trực tiếp hôn xuống.
- Ô ô…
Hai người ở trên salon hôn nồng nàn, tay của Thạch Trung Ngọc
trực tiếp mò vào trong áo Dương Tử, xoa nắn lấy đôi nhũ hoa đầy
nhựa sống của nàng, thỉnh thoảng kích thích lấy hai hạt đậu nhỏ
nhắn.
Dương Tử nhẹ nhàng nhắm hai mắt, mặt chôn vào trong lòng Thạch
Trung Ngọc, tay nhỏ nhẹ nhàng mò vào trong quần hắn, vuốt ve lấy
dương vật của đối phương.
Thạch Trung Ngọc cảm giác được xúc cảm êm ái, nộ long nhất thời
ngẩng đầu, trên quần nhô lên một khối u to lớn.
- Đại thúc, vào phòng đi!
Dương Tử nhẹ giọng nói.
Thạch Trung Ngọc đang muốn bế nàng lên, đột nhiên ngoài cửa
truyền đến tiếng quát phẫn nộ.
- Thực hỗn đản.
Quay đầu nhìn lại, là Cơ lão gia tử giận dữ đi vào. Thạch Trung
Ngọc ngượng ngùng cười, cho rằng Cơ lão gia tử là đang nói mình.
Dương Tử cũng sợ tới co đến sau lưng Thạch Trung Ngọc.
Cơ Vân Thăng chắp hai tay sau lưng đi tới, nhìn Thạch Trung Ngọc
nói.
- Ngày hôm nay ta tức chết rồi!
- Ngạch., Cơ lão gia tử, ta và Dương Tử…
Thạch Trung Ngọc có chút lúng túng, muốn giải thích.
Cơ Vân Thăng lại cắt đứt hắn.
- Không phải cái này, là sự tình Như Phong.
Nghe nói như thế, Thạch Trung Ngọc thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ
mặt lại nghi hoặc.
- Phong ca xảy ra chuyện gì? Cứu ra chưa?
Cơ Vân Thăng trừng mắt.
- Ta ra tay còn có thể không cứu được!?
Vừa nói vừa thở dài.
- Đáng tiếc đám khốn kiếp kia, bắt được vài tòng phạm, thủ phạm
chính lại chạy. Đến bây giờ còn không biết là người nào chỉ điểm!
Mẹ kiếp!
Thạch Trung Ngọc nhíu mày.
- Lão gia tử, nếu như nói là người nào chỉ điểm, ta có một đối
tượng hoài nghi.
Ánh mắt Cơ Vân Thăng sáng lên.
- Người nào?
- Bạo Hạo!
- Bạo Hạo là ai?
Nghe được cái tên này, vẻ mặt Cơ Vân Thăng nghi hoặc.
- Chính là Trần Hạo Trần gia!
Thạch Trung Ngọc nói.
- Ngày hôm nay sau khi ngài đi...
Thạch Trung Ngọc kể lại sự tình hôm nay cho Cơ Vân Thăng, Cơ Vân
Thăng nghe xong, cũng đoán được đại khái, vỗ bàn mắng.
- Một đám hỗn đản, Trần gia, Lý gia, còn có Lôi gia!! Khinh Cơ
gia ta dễ khi dễ sao!
Cơ Vân Thăng cầm điện thoại lên, gọi cho Cơ Hùng Liệt.
- Hùng Liệt, con nghe kỹ cho ta! Từ giờ trở đi, Cơ gia chúng ta
và Trần gia, Lý gia, Lôi gia đoạn tuyệt tất cả quan hệ. Hôn ước của
Như Nguyệt và vương bát đản Lôi gia kia cũng giải trừ cho lão tử!
Cơ gia không nên cùng loại gia tộc hỗn đản này kết thân!
Cơ Hùng Liệt bị Cơ Vân Thăng nói cho ngây ngất.
- Ba, ngài nói cái gì đó?
Cơ Vân Thăng gầm hét.
- Mày điếc sao! Lão tử nhiều năm không tham dự vào sự tình gia
tộc, gia tộc đã bị mày làm cho hỏng bét! Còn muốn kết thân gia? Kết
con mẹ ngươi, đối phương bắt cóc cả con trai mày, cháu của tao! Mày
nói mày sống nhiều năm như vậy đều sống uổng sao! Hiện tại tao thật
hận không thể trực tiếp phế bỏ thân phận tộc trưởng của mày!
Cơ Hùng Liệt vừa nghe, mặc dù không biết sự tình đầu đuôi như
thế nào, thế nhưng Cơ lão gia tử nói, hắn nào dám không lẽ, vội
vàng gật đầu đáp ứng. Còn nguyên do, đã có đáp án, tùy tiện tra xét
một chút là rõ ràng tất cả.
Cơ Hùng Liệt gọi mấy cú điện thoại, một lát sau liền được tin
tức chính thức, tức giận đến hắn kém chút đập điện thoại. Nhanh
chóng gọi cho tộc trưởng Lôi gia Lôi Bạo, mắng một trận máu chó xói
đầu.
Lôi Bạo còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì Cơ Hùng Liệt đã cúp
điện thoại. Kết quả còn không tỉnh hồn, thì nhận được tin tức con
trai mình xảy ra chuyện.
Không nói những người khác bận rộn, hiện tại Thạch Trung Ngọc
cực kỳ nhàn nhã. Cơ lão gia tử trở về một chút liền đi ra ngoài,
hiển nhiên là đi tìm một vài người xử lý, Thạch Trung Ngọc thì cùng
đám nữ nhân ăn cơm tối.
Ăn cơm xong, lên mạng xem một chút, phát hiện ngày mai mới hoàn
thành đổi mới. Đồng thời công bố một ít thông cáo, tỷ như ngày mai
đại hội luận võ vòng 116 thi đấu ở Bạch Hổ thành. Còn có một chút
thông tin hệ thống đổi mới….
Buổi tối không chơi game, mọi người cũng cảm giác nhàm chán.
Thương lượng một chút, quyết định đi ra ngoài hát karaoke.
Thạch Trung Ngọc và Hướng Lâm lái xe, đoàn người đi tới một quá
karaoke ở phụ cận.
Lúc đầu chúng nữ định đi bar, thế nhưng địa phương hỗn loạn như
bar, chúng nữ thiên tư tuyệt sắc, nhất định sẽ đưa tới không ít
phiền phức, nên thôi.
Vào phòng, gọi chút rượu và trái cây, Thạch Trung Ngọc ngồi ở
trên salon chuyên tâm nghe các cô nương hát, hắn thì không ai cho
cầm mic cả.
Chúng nữ hát rất hay, Thạch Trung Ngọc cảm thấy, tiếng ca của
chúng nữ còn hay hơn cả những ca sĩ nổi tiếng kia.
Chúng nữ hát mệt, yêu cầu Thạch Trung Ngọc hát một bài. Thạch
Trung Ngọc từ chối không được, không thể làm gì khác hơn là “liều
mạng”.
Bật bài đao quang kiếm ảnh, đây là bài mà ai vào trong giang hồ
cũng phải biết.
Âm nhạc vang lên, giọng ca boom tấn của Thạch Trung Ngọc lần đầu
tiên biểu diễn ở trước mặt chúng nữ.
- Đại thúc…
Dương Tử bịt lấy lỗ tai làm bộ đáng thương nhìn Thạch Trung
Ngọc.
- Thạch ca…
Chúng nữ còn lại bịt lấy lỗ tai, hoặc làm nũng, hoặc bạch nhãn,
hoặc căm tức.
Thạch Trung Ngọc mặt dày không để ý, hát hơn phân nửa bài, chúng
nữ rốt cục không nhịn được, bắt đầu cướp đoạt microphone.
Thạch Trung Ngọc sao sẽ để cho các nàng như nguyện, ở trong
phòng chơi đùa lên. Trong lúc nhất thời, oanh ca yến ngữ, cả phòng
vui vẻ.
Hát đến mười một giờ rưỡi, mọi người lại đi nhà hàng ăn khuya,
lúc này mới mang theo chút men say trở về biệt thự.
Nhìn chúng nữ mang theo men say quay về phòng ngủ, tâm tư tà ác
của Thạch Trung Ngọc bắt đầu nảy sinh. Đóng kỹ cửa biệt thự, Thạch
Trung Ngọc lén lén lút lút, âm thầm vào phòng Cơ Như Nguyệt.