Cơ Như Nguyệt đang thay quần áo, còn không có khóa cửa. Thạch
Trung Ngọc đẩy cửa vào, làm nàng hoảng sợ không thôi.
- Còn chưa ngủ, tới phòng em làm gì.
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa.
- Đến chỗ em ngủ, còn có thể làm gì… nha.
Chữ làm nói rất ẩn ý.
Cơ Như Nguyệt hừ hừ.
- Đừng hòng mơ tưởng, ăn xong cơm tối, đột nhiên phát hiện kinh
nguyệt tới, hắc hắc.
Thạch Trung Ngọc làm sao tin tưởng, lao tới bắt lấy đối phương.
Cơ Như Nguyệt thét kinh hãi, bị Thạch Trung Ngọc đè lên giường, cái
miệng nhỏ nhắn bị hắn không chút khách khí hôn.
Thạch Trung Ngọc chuyên tâm thưởng thức ôn hương, tay từ từ leo
lên hai ngọn núi cao, ra sức nhào nặn.
Cơ Như Nguyệt thở gấp, khuôn mặt đỏ ửng, nhìn cực kỳ kiều
mị.
- Đừng...
Thạch Trung Ngọc đến lúc này sao có thể dừng lại, vừa hôn cổ Cơ
Như Nguyệt, vừa lột đồ ngủ của nàng xuống. Bộ ngực trắng muốt vung
đầy hiện ra, Thạch Trung Ngọc vươn tay, cầm lấy chúng mà nhào nặn
vuốt ve, xúc cảm mềm mại làm cho nộ long ngẩng đầu, căng chặc quần
lót.
Thạch Trung Ngọc vội vàng cởi quần lót, đè lấy bụng dưới của Cơ
Như Nguyệt, xấu xa nói.
- Vừa rồi người nào nói kinh nguyệt tới hả?
Cơ Như Nguyệt hé mắt, trong mắt lóe lên vẻ mê ly, tay nhỏ từ từ
cầm lấy tiểu đệ đệ của hắn, chậm rãi khuấy động, miệng nhẹ giọng nỉ
non.
- Em muốn.
Thạch Trung Ngọc một bên bóp lấy bầu ngực, sắc sắc cười nói.
- Muốn cái gì?
Tay kia đi xuống, nhẹ nhàng chà xát vùng âm hộ mượt mà của nàng,
cảm giác thật ướt át, ngón tay thuận thế chen vào trong, không
ngừng kích thích điểm G.
- Thật ướt.
Cơ Như Nguyệt thẹn thùng ôm Thạch Trung Ngọc thật chặc.
- Hỗn đản, nhanh lên một chút.
Thạch Trung Ngọc cũng không khách khí, tách hai chân của Cơ Như
Nguyệt ta, tiểu đệ đệ thẳng tiến.
- Oh…
- Ngô…
Hai tiếng than nhẹ đồng thời vang lên, Thạch Trung Ngọc chỉ cảm
thấy dương vật mình tiến vào một hang động ướt át lại siết chặt,
sướng không sao diễn tả, vì vậy càng ra sức cầy cấy, thanh âm rên
rỉ mê người và tiếng va chạm không ngừng.
Thạch Trung Ngọc càng chiến càng hăng, đè lấy thân thể Cơ Như
Nguyệt hung hăng va chạm. Cơ Như Nguyệt nhắm chặt hai mắt, từng
tiếng rên rỉ câu hồn từ trong miệng nàng phát ra. Nghe thanh âm
này, Thạch Trung Ngọc cũng bị kích thích, va chạm càng thêm mãnh
liệt.
- Đó… nhanh… ân a a… em chịu không nổi rồi, thật thoải mái…
Chiếc giường cao cấp cũng có chút không chịu nổi Thạch Trung
Ngọc tàn phá, phát ra thanh âm kẽo kẹt.
Tuyết Sương Yên mới vừa nằm xuống, nghe được sát vách truyền đến
thanh âm như có như không kia, làm sao còn không biết chuyện gì.
Hơi đỏ mặt, trong lòng có điểm không cam lòng. Vì sao tìm Nguyệt tỷ
trước mà không tìm mình? Nữ nhân nha, luôn ở dưới các loại tình
huống không tự chủ được tiến hành tranh đua.
Sau khi ở trong phòng Cơ Như Nguyệt đại chiến ba trăm hiệp,
Thạch Trung Ngọc rốt cục thỏa mãn xuất tinh. Cơ Như Nguyệt rên nhẹ,
chịu đựng không nổi Thạch Trung Ngọc tàn phá, hơn nữa hôm nay mệt
nhọc, sau khi người yêu xuất tinh, cũng thỏa mãn ngủ say.
Giúp Cơ Như Nguyệt đắp chăn, Thạch Trung Ngọc mặc quần lót, nhẹ
nhàng rời phòng, đóng cửa lại.
Sau đó lại lặng lẽ vào phòng Tuyết Sương Yên.
Tuyết Sương Yên vẫn không ngủ, bị động tĩnh sát vách kích thích,
chỉ có thể tự an ủi. Nghe bên kia an tĩnh, Tuyết Sương Yên biết đã
xong chuyện, trong lòng trách cứ Thạch Trung Ngọc một tiếng, chuẩn
bị ngủ, nhưng không nghĩ tới cửa phòng lại bị người mở ra. Một bóng
người cao to âm thầm đi vào. Không phải Thạch Trung Ngọc còn có thể
là ai? Tuyết Sương Yên chỉ muốn lấy gối đập tới.
Thạch Trung Ngọc từ từ sờ lên giường Tuyết Sương Yên, ôm lấy
thân thể lửa nóng kia.
- Ngủ trần truồng?
Trong lòng Thạch Trung Ngọc vui vẻ, động tác không ngừng. Một
hồi xoa xoa hai bầu ngực căng tròn, một hồi lại xẹt qua bụng dưới
bóng loáng, quần lót không biết bay đi đâu, nộ long đè lấy cửa âm
đạo đã sớm ướt nhẹp của Tuyết Sương Yên.
Tuyết Sương Yên vốn còn muốn giả bộ ngủ, lúc này bị Thạch Trung
Ngọc kích thích như thế, làm sao còn chịu được, quay người lại,
trực tiếp hôn lên môi Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, hôn càng thêm kịch liệt.
Ở dưới tình chàng ý thiếp, trong phòng lại xảy ra một trận đại
chiến.
Mặc dù Tuyết Sương Yên không nhiệt tình như Cơ Như Nguyệt, nhưng
lại có một phong vị khác, loại cảm giác muốn cự còn nghênh kia, làm
cho Thạch Trung Ngọc cực kỳ thỏa mãn.
Quát khẽ một tiếng, xuất tinh ở trong cơ thể Tuyết Sương Yên,
.nàng cũng không chịu được Thạch Trung Ngọc chinh phạt, ngủ thật
say.
Thạch Trung Ngọc lại lén lén lút lút mở cửa phòng của Dương
Tử.
Mới vừa chui vào chăn, một đôi môi mềm mại liền tiến lên
đón.
Tiểu La Lỵ còn cuồng dã hơn hai nàng kia, Thạch Trung Ngọc còn
chưa kịp động thủ đã bị đẩy ngược.
Dương Tử ngồi ở trên bụng Thạch Trung Ngọc, trên dưới nhấp nhô,
nộ long cứng rắn không ngừng trùng kích lấy nhụy hoa mềm mại của
nàng.
Thạch Trung Ngọc thoải mái nằm ở trên giường, hưởng thụ Dương Tử
hầu hạ.
Nhìn vẻ mặt Tiểu La Lỵ thỏa mãn vặn vẹo vòng eo, mông nhỏ thỉnh
thoảng chà xát, bời vì còn trẻ, nên âm đạo của nàng cực kỳ chặt,
làm hắn thoải mái không sao diễn tả được.
Bất quá thể lực của Tiểu La Lỵ lại không tốt như vậy, kiên trì
không được bao lâu.
Thạch Trung Ngọc đè Dương Tử lên giường, dương vật không ngừng
ma sát lấy âm đạo bé nhỏ của nàng, phát ra từng tiếng bạch bạch…
làm người mê ly, tuy Dương Tử cùng Thạch Trung Ngọc làm qua mấy
lần, nhưng vẫn có chút không chịu nổi tiểu đệ đệ của hắn.
- Đại thúc, ô ô, nhẹ một tí, đau...
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa, dượng vật không ngừng va chạm lấy
hang động ướt nhẹp kia.
- Tiểu nha đầu, vừa rồi không phải rất thoải mái sao? Hiện tại
làm sao lại không được?
Dương Tử bỉu môi.
- Đại thúc xấu xa, ân, ô ô… đừng nha, nhẹ chút.
Thạch Trung Ngọc đã xuất tinh hai lần, lần này kiên trì càng
lâu, nhưng nhìn Dương Tử chịu không nổi, cũng không nỡ tàn phá
nàng, chỉ phải dừng lại.
Dương Tử ôm Thạch Trung Ngọc thật chặc, có chút áy náy nói.
- Đại thúc, xin lỗi ah. Em vô dụng, không thỏa mãn được đại
thúc.
Thạch Trung Ngọc yêu thương sờ đầu Dương Tử, ôn nhu nói.
- Không có việc gì, em thỏa mãn là tốt rồi!
Dương Tử lắc đầu.
- Không được, đại thúc, anh cứ làm đi, em có thể nhịn được.
Thạch Trung Ngọc nghe vậy càng không hạ thủ được.
- Được rồi, ngủ đi, cũng không còn sớm. Anh ôm em ngủ được
không.
Dương Tử tự tay nắm lấy dương vật của Thạch Trung Ngọc, đột
nhiên chui vào trong chăn. Thạch Trung Ngọc sửng sốt, lập tức cảm
giác bị một đoàn ôn nhuyễn bao vây, đầu lưỡi trúc trắc liếm
lấy.
- Oh.
Thạch Trung Ngọc than nhẹ một tiếng, bàn tay thò xuống dưới, nắm
lấy bộ ngực của Dương Tử.
Rốt cục, nửa giờ sau, Thạch Trung Ngọc gầm nhẹ một tiếng, bắn
tinh vào miệng Dương Tử. Dương Tử hừ nhẹ một tiếng, nuốt dịch thể
nóng bỏng vào trong cổ họng.
Nửa ngày sau, đầu nhỏ từ trong chăn chui ra, bên mép còn lưu lại
chất lỏng màu trắng.
- Phun ra rồi sao?
Thạch Trung Ngọc sờ sờ khóe miệng của Dương Tử, lau đi chất lỏng
kia.
Dương Tử nhẹ nhàng lắc đầu, đáng thương nói.
- Nuốt rồi, ô ô, mùi vị thật không ngon. Đại thúc xấu xa, miệng
của em đã mất đi cảm giác rồi.
Thạch Trung Ngọc không nói lời nào, ôm Dương Tử thật chặc. Dương
Tử núp ở trong ngực hắn, ngủ thật say.