Cuồng Long Thăng Thiên, cấp 4, lợi dụng lực lượng khổng lồ đánh
bay địch nhân lên bầu trời, không nhìn lực phòng ngự tạo thành +235
điểm thương tổn, đồng thời vọt tới bên người mục tiêu, liên tục ba
lần công kích bỏ qua phòng ngự, ba lần công kích không thể dùng một
kỹ năng. Lực lượng của mục tiêu không được cao hơn lực lượng của
mình 3 lần, bằng không đánh bay vô hiệu. Thời gian cold-down, 20
giây, tiêu hao 55 điểm pháp lực.
Lực Phách Hoa Sơn, cấp 4, tạo thành +210 điểm thương tổn, cần di
chuyển lên trên mục tiêu. Nếu như ở trên không, sau khi mục tiêu hạ
xuống, tạo thành gấp 3 lần thương tổn. Thời gian cold-down, 20
giây, tiêu hao pháp lực 45 điểm.
Trọng Kích, cấp 4, đối với mục tiêu tạo thành 150% thương tổn,
đồng thời có 80% tỷ lệ ngất xỉu 4 giây. Thời gian cold-down, 20
giây, tiêu hao pháp lực 40 điểm.
Hạ Kích, cấp 4, đối với mục tiêu ngã xuống đất tạo thành 150%
thương tổn, đồng thời có 50% tỷ lệ xé rách vết thương, tạo thành 2
lần thương tổn liên tục, duy trì 5 giây. Thời gian cold-down 15
giây, tiêu hao pháp lực 25 điểm.
- Cuồng Long Thăng Thiên!
Thạch Trung Ngọc giơ đao chém tới, Quan Tĩnh Thính Vũ chưa kịp
phản ứng đã bị cự lực đánh bay lên không trung.
-4555.
Cột máu của Quan Tĩnh Thính Vũ lập tức giảm xuống hơn phân nửa,
còn chưa kịp phản ứng, Thạch Trung Ngọc lại đánh liên tục ba công
kích phổ thông.
Mặc dù HP của Quan Tĩnh Thính Vũ nhiều, nhưng chỉ hơn một vạn
điểm, thời điểm công kích phổ thông thứ ba chém xuống, đã bị miểu
sát.
Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, cầm Chiến Thần Chi
Nhận, bất đắc dĩ cười nói.
- Không nghĩ tới yếu như vậy, còn tưởng lợi hại lắm chứ! Phế
vật!
Thạch Trung Ngọc cũng không nghĩ lại mấy kỹ năng của mình biến
thái bao nhiêu, bỏ qua phòng ngự, càng đến hậu kỳ càng biến
thái.
Trận chiến đấu này của Thạch Trung Ngọc, có không ít người đang
quan sát, khi thấy Thạch Trung Ngọc ba chiêu đã miểu sát Quan Tĩnh
Thính Vũ, nhất thời nhíu mày.
Trong một quán rượu.
Nguyệt Dạ Cô Lang lạnh lùng nhìn Thạch Trung Ngọc đắc ý ở trên
lôi đài, hỏi người bên cạnh.
- Ngươi thấy thế nào?
Thanh Phong Lãng Nhân tùy ý nhìn một chút, cầm một cây tăm xỉa
răng, khẽ cười nói.
- Có thể nhìn cái gì? Một mãng phu mà thôi, ỷ vào trang bị tốt
liền vô địch thiên hạ? Xuy, thật khôi hài. Cao thủ chân chính, là
những người gia tộc như chúng ta!
Nguyệt Dạ Cô Lang không nói lời nào, lần nữa nhìn Thạch Trung
Ngọc.
- Thân thủ tốt thì thế nào, dù sao cái này chỉ là một trò chơi,
không phải hiện thực, trang bị liền đại biểu tất cả. Hơn nữa ta
xem, kỹ năng vừa rồi kia hoặc là ra bạo kích, hoặc là... bỏ qua
phòng ngự!
Nói xong, Nguyệt Dạ Cô Lang cũng có chút sợ hãi.
Bỏ qua phòng ngự, đối với tay mơ giống như Thạch Trung Ngọc cũng
không đại biểu cái gì, nhưng đối với Nguyệt Dạ Cô Lang chơi không
biết bao nhiêu du hí mà nói, đây chính là ấn tượng bất đồng.
Thật giống như một Tiểu Bạch vĩnh viễn không hiểu vì sao Pháp Sư
trong WOW muốn đống pháp thuật xuyên thấu vậy.
Đến phía sau đẳng cấp của player càng cao, trang bị càng tốt,
công kích phòng ngự cũng sẽ càng cao. Thế nhưng nếu như trong lúc
bất chợt, một tên có thể bỏ qua phòng ngự của ngươi tạo thành
thương tổn, đó nhất định là không dám tưởng tượng.
- Người này, về sau là một kình địch!
Nguyệt Dạ Cô Lang than nhẹ, không nói gì nữa. Thanh Phong Lang
Nhân khinh thường cười cười, phảng phất như chuyện gì cũng không để
vào mắt, chỉ là trong mắt lóe lên vẻ kiêng kỵ.
Thạch Trung Ngọc tiêu sái xuất hiện ở trước mặt chúng nữ, nhìn
Hướng Lam cười nói.
- Tiểu Lam, nhớ kỹ đó, một nụ hôn!
Hướng Lam hừ nhẹ.
- Tới địa ngục đi, em đáp ứng lúc nào hả!
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc.
- Em không có đáp ứng, thế nhưng em cũng không phủ nhận nha! Anh
coi như em cam chịu!
Hướng Lam liếc mắt, không thèm nhìn Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là mặt
dày ôm Cơ Như Nguyệt và Tuyết Sương Yên, kết quả bị hai nàng nhéo
lấy hông.
Mấy trận thi đấu kế tiếp, Thạch Trung Ngọc cũng lười xem. Mang
theo chúng nữ đến cửa hàng ăn vặt vui chơi một chút. Sau đó lại
chạy tới Phủ Thành Chủ, Thạch Trung Ngọc không quên Tiếu Hàm còn ở
nơi này đâu.
Vừa vào Phủ Thành Chủ, khuôn mặt khổ sáp của quản gia xuất hiện
ở trước mặt Thạch Trung Ngọc.
- Hinh Vũ Chi Thạch, ngươi tới quá đúng lúc, Thành Chủ Đại Nhân
đang có chuyện tìm ngươi!
Chứng kiến nụ cười kia, Thạch Trung Ngọc cảm thấy không có
chuyện tốt, thế nhưng cũng lười để ý, mang theo chúng nữ đi tới hậu
hoa viên.
Chứng kiến địa phương quen thuộc, Thạch Trung Ngọc nhất thời
liên tưởng đến một việc, kết quả thanh âm loáng thoáng kia để cho
hắn xác minh phỏng đoán của mình.
- Ai nha, ai hát hí khúc thế, thật khó nghe!
Dương Tử không nhin được, hai tay che lỗ tai. Chúng nữ còn lại
cũng nhíu mày, hiển nhiên thanh âm này không quá hài hòa.
Thạch Trung Ngọc cười khổ.
- Trừ Tiếu Hàm muội muội còn có thể là ai?
Đi tới hậu hoa viên, quả nhiên nhìn thấy Thành Chủ Đại Nhân đang
nhàn nhã ngồi ở trên giả sơn, vừa uống rượu, vừa hát tiểu khúc.
Tình hình này, không đúng? Thạch Trung Ngọc có chút nghi hoặc, lúc
nào thành chủ có sức chịu đựng giỏi như vậy rồi hả?
- Bá phụ!
Thạch Trung Ngọc cách thật xa kêu gọi, nhưng Tiếu Sơn không có
phản ứng, vẫn khẽ hát.
Thạch Trung Ngọc lại đi tới gần hô.
- Đại bá!
Vẫn không có phản ứng, kỳ quái.
Thạch Trung Ngọc đi tới trước mặt Tiếu Sơn, lúc này mới phát
hiện, trong lỗ tai Tiếu Sơn nhét hai cục bông. Nha, hỗn đản a!
Tiếu Sơn cũng phát hiện Thạch Trung Ngọc, vội vàng lấy bông ra,
nhướng mày, hiển nhiên cũng chịu không nổi thanh âm kia.
- Tới! Tới! Hiền chất, ngươi tới vừa lúc, ta đang có chuyện quan
trọng thương lượng với ngươi, đi tới phòng làm việc của ta!
Nói xong kéo Thạch Trung Ngọc đi liền, Thạch Trung Ngọc bất đắc
dĩ, nói với chúng nữ một tiếng, sau đó theo Tiếu Sơn tới thư
phòng.
Tiếu Sơn buông lỏng ngồi xuống ghế hỏi.
- Không biết lúc nào hiền chất sẽ ly khai Bạch Hổ thành?
Thạch Trung Ngọc làm sao không hiểu, giang tay ra.
- Này thì không biết, hiện tại đang tiến hành đại hội luận võ.
Ha hả, ta biết đại bá nhớ nữ nhi, cho nên sau khi đại hội luận võ
kết thúc, ta sẽ không mang Tiếu Hàm đi, để nàng ở bên cạnh đại bá
một thời gian.
Tiếu Sơn vội vã xua tay.
- Đừng đừng đừng, ai, mấy ngày nay nó hát kịch hoàng mai, lỗ tai
của ta đã sắp không chịu nổi, nếu như hiền chất muốn đi, thì mau
dẫn nó theo với!
Thạch Trung Ngọc là điển hình không có lợi không mắc câu, đặt
mông ngồi ở trên ghế.
- Đại bá, ngài như vậy không đúng rồi, Tiếu Hàm dù sao cũng là
nữ nhi ruột thịt của ngài, ở bên cạnh ngài một thời gian là phải,
hơn nữa ta cảm giác giọng hát của Tiếu Hàm rất có tiến bộ, nói
không chừng về sau Tiếu Hàm sẽ trở thành một đại sư nha!
Tiếu Sơn nghe vậy, do dự một chút mới nói.
- Kỳ thực, Tiếu Hàm cũng không phải nữ nhi ruột của ta.
- Cái gì?
Thạch Trung Ngọc nghe nói như thế, không khỏi đứng bật dậy.
Tiếu Sơn thở dài, trong mắt có chút tang thương, phảng phất như
xuyên qua không biết bao nhiêu năm tháng, chậm rãi nhớ lại.